Thứ Sáu, 13 tháng 9, 2019

TN24a - Tình yêu đòi hỏi ta cứu người tội lỗi chứ không phải xa lánh họ




CHIA SẺ TIN MỪNG

Chúa Nhật thứ 24 Thường Niên

(15-9-2019)

Bài 1

Tình yêu đòi hỏi ta cứu người tội lỗi
chứ không phải xa lánh họ




ĐỌC LỜI CHÚA

  Xh 32,7-11.13-14: (11) Ông Môsê thưa với Chúa: «Lạy Chúa, sao Ngài lại nổi giận với dân Ngài, dân mà Ngài đã đưa ra khỏi đất Aicập». (14) Đức Chúa đã thương, không giáng phạt dân Người như Người đã đe.

  1Tm 1,12-17: (15) Đức Kitô Giêsu đã đến thế gian, để cứu những người tội lỗi, mà kẻ đầu tiên là tôi.

  TIN MỪNG: Lc 15,1-10 

(Bài Tin Mừng hôm nay trong lịch phụng vụ được ghi là Lc 15,1-32, đây là phần đầu của đoạn Tin Mừng rất dài này)

Hai dụ ngôn về lòng thương xót của Thiên Chúa

(1) Các người thu thuế và các người tội lỗi đều lui tới với Đức Giêsu để nghe Người giảng. (2) Những người Pharisêu và các kinh sư bèn xầm xì với nhau: «Ông này đón tiếp phường tội lỗi và ăn uống với chúng». (3) Đức Giêsu mới kể cho họ dụ ngôn này:

● Dụ ngôn con chiên bị mất

(4) «Người nào trong các ông có một trăm con chiên mà bị mất một con, lại không để chín mươi chín con kia ngoài đồng hoang, để đi tìm cho kỳ được con chiên bị mất? (5) Tìm được rồi, người ấy mừng rỡ vác lên vai. (6) Về đến nhà, người ấy mời bạn bè, hàng xóm lại, và nói: «Xin chung vui với tôi, vì tôi đã tìm được con chiên của tôi, con chiên bị mất đó». (7) Vậy, tôi nói cho các ông hay: trên trời cũng thế, ai nấy sẽ vui mừng vì một người tội lỗi ăn năn sám hối, hơn là vì chín mươi chín người công chính không cần phải sám hối ăn năn».

● Dụ ngôn đồng bạc bị đánh mất

(8) «Hoặc người phụ nữ nào có mười đồng quan, mà chẳng may đánh mất một đồng, lại không thắp đèn, rồi quét nhà, moi móc tìm cho kỳ được? (9) Tìm được rồi, bà ấy mời bạn bè, hàng xóm lại, và nói: «Xin chung vui với tôi, vì tôi đã tìm được đồng quan tôi đã đánh mất». (10) Cũng thế, tôi nói cho các ông hay: giữa triều thần Thiên Chúa, ai nấy sẽ vui mừng vì một người tội lỗi ăn năn sám hối».




CHIA SẺ

Câu hỏi gợi ý:
1. Đối với Đức Giêsu, sự thánh thiện chủ yếu hệ tại điều gì? tại tình yêu đối với Thiên Chúa và tha nhân? hay tại sự trong sạch, vô tội? hay tại vô số những nhân đức con người có được?

2. Đối với người tội lỗi, ta nên làm theo đòi hỏi của tình yêu là phải gần gũi để cảm hóa họ, hay theo đòi hỏi của sự thánh thiện là phải xa lánh họ để khỏi bị ô uế và bị mất uy tín?

3.  Tại sao một người tội lỗi ăn năn sám hối thì làm cho các thiên thần trên thiên đàng vui mừng hơn là thấy 99 người công chính không cần sám hối ăn năn?

Suy tư gợi ý:

1.  Sự thánh thiện cốt ở tình yêu hơn ở sự trong sạch hay nhân đức

Đọc bài Tin Mừng, ta thấy thái độ của Đức Giêsu, một người hết sức thánh thiện, lại có một thái độ sống rất hòa đồng với những người tội lỗi. Còn những người Pharisêu, ta thấy họ luôn luôn quan tâm giữ những luật lệ về sự «thanh sạch» mà Cựu ước đề cập đến rải rác ở nhiều nơi, đặc biệt ở sách Lêvi các đoạn từ 11 đến 16. Họ xa lánh những vật mà Cựu ước cho là ô uế một cách nhiệm nhặt và chi tiết hơn cả chính luật lệ đòi hỏi nữa. Họ nghĩ rằng càng giữ nhiệm nhặt những luật đó, thì họ càng trở nên thánh thiện trước mặt Thiên Chúa. Vì dân chúng cũng nghĩ như thế, nên khi họ càng giữ luật đó nhiệm nhặt, thì họ càng được mọi người ca tụng là thánh thiện. Và càng được tiếng là thánh thiện thì họ càng phải tránh giao tiếp với những người tội lỗi để giữ được tiếng tốt ấy.

Nhưng Đức Giêsu không suy nghĩ và hành động như họ. Đang khi họ lấy việc giữ luật và việc cử hành những nghi thức tôn giáo bề ngoài làm chuẩn mực quan trọng của sự thánh thiện, thì Đức Giêsu lại rất coi thường chuẩn mực ấy.



Ngài coi tình yêu đối với mọi người và lòng khoan dung đối với người tội lỗi mới là chuẩn mực và là cốt yếu của sự thánh thiện. Vì cốt tủy của thánh thiện là nên giống như Thiên Chúa, nguồn mạch thánh thiện. Mà để giống Thiên Chúa thì điều cốt yếu nhất là phải giống bản chất của Ngài là tình yêu. Vì «Thiên Chúa là Tình Yêu» (1Ga 4,8.16) chứ không phải là bất kỳ điều gì khác. Ngài thì vô cùng quyền năng, Ngài thì vô cùng thanh sạch, v.v… nhưng Ngài không là quyền năng, không là thanh sạch, v.v… mà chỉ là tình yêu.

Vì thế, nếu giống Ngài ở trong mọi phẩm chất khác, mà không giống Ngài ở tình yêu, thì không phải là thánh thiện. Người nào trong sạch như thiên thần, hay có đủ mọi nhân đức nhưng lại không có tình yêu, người ấy không phải là người thánh thiện, vì cốt tủy của người ấy không giống Thiên Chúa. Còn những người tuy ít nhân đức, tuy còn ít nhiều tội lỗi, nhưng lại có nhiều tình yêu, thì người ấy giống Thiên Chúa hơn. 


Thật vậy, trước mặt Thiên Chúa, một người thu thuế bị mang tiếng là tội lỗi nhưng có tình yêu và lòng khiêm nhượng vẫn có thể thánh thiện hơn một người Pharisêu hằng được mọi người nể phục vì sống trong sạch và giữ luật hết sức nhiệm nhặt nhưng lại thiếu tình yêu và lòng khiêm nhượng (x. dụ ngôn hai người lên đền thờ cầu nguyện: Lc 18,9-14). Do đó, là người theo Chúa, ta nên biết điều chủ yếu phải bắt chước Thiên Chúa là điều gì. Nếu không, việc theo Chúa của ta chỉ là «công dã tràng».



2.  Tình yêu đòi hỏi cứu người tội lỗi chứ không phải xa lánh họ

Quan niệm của Đức Giêsu như thế, nên Ngài không ngần ngại đến với những người tội lỗi, hòa mình với họ để có thể cảm hóa họ. Đối với Ngài, dù họ tội lỗi đến đâu, họ cũng là «con cháu tổ phụ Ápraham» cả (Lc 19,9; x.13,16), nên họ cần được cứu khỏi tình trạng tội lỗi ấy. Mà muốn cứu họ thì không thể cứ xa lánh họ như chủ trương của những người Pharisêu, mà phải đến gần họ, tiếp xúc với họ, sống chan hòa với họ, để họ cảm nghiệm được mình thương yêu họ. Họ có cảm được mình yêu thương họ thì họ mới chịu nghe và thực hành những điều hay lẽ phải mình giãi bày. Còn tỏ ra khinh bỉ và xa lánh họ thì chỉ khiến họ xa mình và đẩy họ vào con đường tội lỗi hơn. 

Đối với Ngài, điều quan trọng là cứu họ chứ không phải là giữ luật về sự «thanh sạch» của Môsê. Tình yêu chân thật đòi buộc phải nghĩ như thế! Giao du với những người tội lỗi này, Ngài đành phải chấp nhận Ngài bị mất uy tín –thứ uy tín giả tạo và phi lý– trước mặt những người Pharisêu và giới lãnh đạo tôn giáo, khiến họ trách móc Ngài.

Ngài đã dạy các môn đệ: «Hãy yêu kẻ thù và làm ơn cho kẻ ghét anh em, hãy chúc lành cho kẻ nguyền rủa anh em và cầu nguyện cho kẻ vu khống anh em» (Lc 6,27-38). Kẻ thù hay kẻ đang làm hại mình mà mình cũng phải yêu thương, huống gì những anh chị em mình đang lầm lỡ, yếu đuối, lạc đường và đang tiến về vực thẳm…! Chính Thiên Chúa và Đức Giêsu đã làm gương này cho chúng ta. 


Thánh Phaolô viết: «Hầu như không ai chết vì người công chính, hoạ hoằn lắm có người dám chết vì một người lương thiện. Thế mà Đức Kitô đã chết vì chúng ta, ngay khi chúng ta còn là những người tội lỗi; đó là bằng chứng Thiên Chúa yêu thương chúng ta» (Rm 5,7-8). Nếu Thiên Chúa nại vào sự thánh thiện của Ngài mà xa tránh và khinh bỉ những người tội lỗi, thì số phận của loài người chúng ta hiện nay ra sao? Ta thánh thiện được bao nhiêu mà lại tự hào về sự thánh thiện ấy để xa tránh anh chị em tội lỗi của mình? Tình yêu đã khiến Thiên Chúa bất chấp sự thánh thiện của mình để đến hòa mình với nhân loại tội lỗi. 

Thiên Chúa đã coi tình yêu quan trọng hơn sự thánh thiện của Ngài, và chính vì thế, mà Ngài mới đúng là thánh thiện. Vì sự thánh thiện hệ tại tình yêu hơn là hệ tại sự trong sạch, hay tại có được vô vàn nhân đức! Đức Giêsu dường như không hề dị ứng với những người tội lỗi, mà chỉ dị ứng –thậm chí rất dị ứng– với những người mang danh đạo đức mà lại kiêu ngạo, tự mãn, ích kỷ, thiếu tình thương, thích bắt bẻ, khinh bỉ và kết án người khác (x. Mt 12,1-14; Ga 9,40-41; Mt 23; v.v…).



3.  Giá trị của một người tội lỗi ăn năn trở lại

Đức Giêsu hỏi những người Pharisêu: «Người nào trong các ông có một trăm con chiên mà bị mất một con, lại không để chín mươi chín con kia ngoài đồng hoang, để đi tìm cho kỳ được con chiên bị mất?» (Lc 15,4), Câu hỏi ấy của Đức Giêsu cho thấy việc bỏ lại 99 con chiên không bị lạc để đi kiếm con chiên lạc, là một cách hành xử thường tình của con người. Ngữ cảnh của đoạn văn này khiến ta phải hiểu là người chăn chiên đã phải lo cho 99 con còn lại ở một nơi an toàn có người khác canh giữ trước khi ra đi tìm con chiên lạc. Chứ Đức Giêsu không phải là người không biết tính toán: chỉ tìm có một con chiên lạc mà liều để mặc cho 99 con kia ra sao thì ra! Hiểu theo cách ấy xem ra không đạt lý! 

Tuy nhiên, điều đáng cho ta suy nghĩ và thắc mắc tìm hiểu là câu kết luận của Đức Giêsu: «Trên trời cũng thế, ai nấy sẽ vui mừng vì một người tội lỗi ăn năn sám hối, hơn là vì chín mươi chín người công chính không cần phải sám hối ăn năn» (Lc 15,7). Tại sao lại có vẻ nghịch lý như vậy?

Thường thì người tội lỗi nào thật sự ăn năn trở lại – nghĩa là quyết định dứt khoát không quay về con đường cũ tội lỗi nữa – thì cũng đều có một giá trị rất lớn trước mặt Thiên Chúa mà những người thánh thiện khác ít có được:

– Họ đã có một quá khứ tội lỗi, nên họ không bao giờ dám tự hào về bản thân mình. Nhờ đó họ dễ khiêm nhường sâu xa hơn, mà khiêm nhường lại chính là nền tảng vững chắc của sự thánh thiện.

– Họ đã kinh nghiệm được sự yếu đuối và mỏng dòn của con người, nên họ rất dễ thông cảm sâu xa với những người yếu đuối, tội lỗi khác. Sự thông cảm này khiến họ bao dung và yêu thương người tội lỗi hơn. Nên sự cảm thông này là một giá trị lớn trước mặt Thiên Chúa. Và một khi họ đã trở nên thánh thiện, họ cũng dễ dàng cảm hóa được người tội lỗi hơn nhờ kinh nghiệm trở lại của họ.

– Họ càng phạm tội nhiều thì khi được Thiên Chúa tha tội, họ càng cảm nghiệm được tình thương của Thiên Chúa nhiều hơn, và do đó họ yêu mến Thiên Chúa nhiều hơn: «
Ai được tha nhiều thì yêu mến nhiều. Còn ai được tha ít thì yêu mến ít» (Lc 7,36-50).

– Đối với trần gian, những người tội lỗi quay trở về thường có nhiều kinh nghiệm về cuộc đời, nhất là về mặt trái của nó. Do đó, họ thường có một sự khôn ngoan nào đó mà người chưa từng phạm tội không có được.

Nếu họ thật sự quay trở về và yêu mến Thiên Chúa, Ngài có thể biến chính quá khứ tội lỗi của họ trở thành một giá trị đem lại lợi ích lớn lao cho chính họ và cho người khác (x. Rm 8,28), nhờ tình yêu họ có được đối với Thiên Chúa và sự cảm thông và yêu thương đối với đồng loại.





CẦU NGUYỆN

Lạy Cha, Đức Giêsu đã yêu mến và quyết tâm cứu những người tội lỗi biết bao! Xin cho con biết yêu mến và cảm thông với những anh chị em con đang sống tội lỗi vì chính con cũng đã từng phạm tội như họ, đồng thời tìm đủ mọi cách đem họ về đường ngay nẻo chính. Thánh Giacôbê nói: «Kẻ nào làm cho một tội nhân bỏ đường lầm lạc mà trở về, thì cứu được linh hồn ấy khỏi chết và che lấp được muôn vàn tội lỗi của mình» (Gc 5,20). Xin Cha hãy vì tình yêu con dành cho những người tội lỗi mà tha thứ tội lỗi cho con.
Nguyễn Chính Kết


Bấm vào đây . 


Share:

Thứ Năm, 12 tháng 9, 2019

Black Cherry Juice Chữa Lành Bệnh Gout



Black Cherry Juice
Chữa Lành Bệnh Gout

Tác giả: Hồ Phi
Bài số 3091-28391 vb5011311

Tác giả là một vị cư dân can niên tại Fountain Valley, CA, từng góp nhiều bài viết về nước Mỹ giá trị. Sau đây là bài viết ngắn của ông kể về việc trị lành bệnh đau nhức.

***
Tôi có người bạn cùng quê họ Đặng làm thợ điện, nước, gas, chuyên gắn máy sưởi, máy lạnh, thay bình nước nóng cho tư gia và bảo trì hệ thống lạnh cho vài siêu thị. Anh đã từng nhiều lần sửa chửa và thay mới hệ thống nước điện và sưởi ấm cho gia đình chúng tôi ở Mỹ nầy.
Trong những năm gần đây, anh bị chứng đau nhức khớp, ngón chân ngón tay có chỗ sưng lên. Bác sĩ bảo đó là bệnh gout. Anh đi các bác sĩ chuyên trị bịnh đau nhức và các thầy đông y danh tiếng cũng không lành. Bệnh tình ngày càng nặng, anh không thể nào đi làm được nữa. Anh đi đứng khó khăn, chỉ còn quanh quẩn trong nhà, hết làm gì nỗi đã mấy năm rồi.
Đến thăm anh, tôi rất ái ngại và buồn cho hoàn cảnh của anh. Muốn giúp anh khỏi bịnh, nhưng tôi tiếc mình không phải là thầy thuốc.
Nhưng rất may, tôi tìm đọc được một tài liệu nói về bịnh nầy và có nêu ra vài thức uống hoa quả vô hại có thể chửa trị được. Tôi copy ra và gởi thư đến cho anh, để nếu cần anh có thể áp dụng may ra khỏi bịnh. Rồi sau đó, tôi cũng quên hẳn về chuyện nầy trong suốt năm qua.
Bất ngờ hôm Noel vừa rồi, vợ chồng anh điện thoại rồi long trọng đến thăm tôi. Gặp anh tươi tỉnh, mạnh hẵn, vui vẻ, hết cả đau nhức và đã đi đứng bình thường hết cả nhăn nhó. Vợ chồng anh đến thăm để cảm ơn tôi và mang tặng tôi một chai nước 1qt Black Cherry Juice, loại nước trái cây do tôi bày anh trong thư mà anh đã áp dụng. Nhờ đó, anh đã lành bịnh gout. Một chai thế nầy anh pha với 5 chai nước lọc và lai rai thay nước giải khát uống hằng ngày, sau một thời gian thì anh hoàn toàn khỏi bịnh. Nay anh không còn đau nhức gì nữa, và đã trở lại làm công việc nặng nhọc như xưa.
Anh còn cho tôi biết là anh đã bày tiếp cho Ông Tường bạn anh cũng bịnh đau nhức như vậy, đã trị thuốc Tây, thuốc Tàu, chích uống gì cũng không khỏi mà nay nhờ uống Black Cherry Juice cũng lành luôn. Ông Tường năm nay đã 74 tuổi, xưa kia làm thầy giáo, sang đây làm thợ sửa chữa và xây dựng nhà cửa. Ông đã bị bịnh gout lâu ngày, chạy chữa nhiếu thầy Tây, Đông mà không lành, không còn đi làm được nữa. Nay nhờ uống nước ép trái black Cherry mà hết bịnh, trở lại làm việc già gân như cũ.
Tôi vui mừng và sung sướng vì đã có lòng bày giúp mà hai ông nầy được lành bệnh và được có cơ hội kiểm chứng giá trị quí báu của nước trái black cherry. Tôi nghĩ phải viết ra, công bố thông tin nầy để giúp cho ai có bịnh đau nhức nặng phải cần đến.
Hồ Phi
Share:

Thứ Ba, 10 tháng 9, 2019

Yêu cầu hủy án tử đối với anh Đặng Văn Hiến



Bài viết nên đọc và chuyển đi

Chỉ cần 5 phút đọc và ngẫm... Chúng ta chia sẻ bài viết thật nhiều, dẫu rằng không cứu được anh nhưng đó cũng là tấm lòng của chúng ta... Hãy vì chân lý. Vì người dân nghèo...!

Yêu cầu hủy án tử đối với anh Đặng Văn Hiến - một nạn nhân của vụ cướp đất, bất công tại Đăk Nông!

Trương Thanh Tùng

Xin mọi người hãy dành ra 5 phút để đọc status này của tôi được không ? Đừng vội like rồi bỏ đi khi chưa đọc hết nhé !

Mới đây, tôi đọc báo biết được toà án nhân dân cấp cao tp Hồ Chí Minh đã tuyên y án tử hình với Đặng Văn Hiến - người nông dân vì bảo vệ đất đai của mình mà giết người, sau khi anh bị tuyên án trên ở toà sơ thẩm

Vậy anh Hiến giết người vì lý do gì và hoàn cảnh ra sao?

Anh Hiến cùng gia đình sinh sống tại xã Đak Ngo. Cuộc sống của 1 người nông dân hiền như đất, không hút thuốc, uống rượu đã thay đổi hoàn toàn khi tài sản, đất đai của anh bị công ty Long Sơn cho người vào tính cướp sạch.

Chúng huy động tổng cộng 34 người, dùng xe ủi, máy cày tiến hành san ủi vườn điều và cà phê của anh. Chúng đập phá nhà cửa anh, đánh đập người thân của anh. Anh quyết định liều mạng và bắn chỉ thiên. 34 tên côn đồ vẫn tiếp tục lao vào tấn công anh.

Tiếng súng khác đã nổ, và lần này 3 người nằm xuống

Anh Hiến không còn sự lựa chọn nào khác để bảo vệ người thân và đất đai của mình !

Vậy anh Hiến đúng hay sai? Hãy bớt chút thời gian trở ngược về 1 vụ án tương tự, cách đây 90 năm, lúc chúng ta còn “Pháp thuộc”.

Vụ án Đồng Nọc Nạn khi xưa cũng như thế. Khi 2 công chức Pháp cùng sai nha đến tịch thu lúa của những nông dân ngày 16/02/1928, quá uất ức vì thành quả lao động bị cướp sạch, họ vùng lên chống trả và Tournier- tên công chức của Pháp - dẫn đầu đã bị đâm thủng bụng

Ngày 17/08/1928, toà đại hình Cần Thơ được mở. Ông Dde Rozario ngồi ghế chánh thẩm, sau khi thảo luận bàn cãi rất lâu, đã tuyên án: TẤT CẢ NGƯỜI NÔNG DÂN ĐƯỢC TRẢ TỰ DO!

Và đó, là cách người Pháp xử án người Việt ...

90 năm sau, người Việt xử người Việt, mặc dù đã ra đầu thú, phạm tội trong khi tinh thần bị kích động, uất ức dồn nén 8 năm và bảo vệ tài sản của mình, sau 2 phiên toà, những tên thủ phạm được giảm án, còn anh, vẫn y án: TỬ HÌNH!


*_Tôi chưa từng thấy “tên giết người” nào mà khi đi đầu thú, người dân đến ôm tiễn và khóc cả

*_Tôi chưa từng thấy “tên giết người” nào mà khi trên đường áp giải, khi xe lên đến đoạn dốc không qua nổi, tên đó lại cùng những người áp giải mình đẩy xe lên

*_Tôi cũng chưa thấy “tên giết người” nào mà bật khóc 1 cách ngon lành khi công an tới vỗ vai và hỏi: có đói không ?

*_Tôi càng chưa thấy 1 “tên giết người” mà ngày hắn ra đầu thú, có nhiều bàn tay nắm lấy, nhiều cái ôm, và thậm chí còn lội rừng cả chục km để ra tiễn cả.

Thư của anh đang được gửi đến chủ tịch nước để xin ân xá.

Tôi và gia đình của anh không có chút quan hệ họ hàng hay gì khác cả. Nhưng.......

* Tôi viết cho anh - người nông dân kham khổ

* Tôi viết cho anh - người cha của đứa nhỏ nay được 4 tuổi

* Tôi viết cho anh - người nông dân sinh ra nhầm thời

Và tôi cầu nguyện cho anh - Đặng Văn Hiến- người đồng bào của tôi.

(Trương Thanh Tùng)


P/S: Tôi không mong mọi người sẽ like bài viết này. Tôi chỉ cầu xin mọi người hãy chia sẻ bài viết này vì với tôi mỗi một chia sẻ là một lời cầu nguyện, một lời xin cho anh ấy được giảm tội để anh Hiến có ngày trở về bên gia đình, người thân. Con anh ấy còn quá nhỏ, cháu bé sẽ lớn nên như thế nào đây khi thiếu đi tình thương, sự dạy bảo của một người cha. Tôi lo cho tương lai sau này của cháu !!!

Cảm ơn các bạn,nhờ sự lan toả của cộng đồng mạng bước đầu cũng có chút hy vọng cho anh Hiến
Share:

Thứ Năm, 5 tháng 9, 2019

TN23b - Cần lượng sức mình khi quyết tâm theo Chúa

CHIA SẺ TIN MỪNG

Chúa Nhật thứ 23 Thường Niên

(08-09-2019)

Bài đào sâu

Cần lượng sức mình
trước khi quyết tâm theo Chúa


  TIN MỪNG: Lc 14,25-33

Vác thập giá mình mà đi theo Đức Giêsu

Từ bỏ hết những gì mình có


Câu hỏi gợi ý:
1. Muốn làm môn đệ Chúa, phải từ bỏ tất cả (kể cả cha mẹ, và những người thân yêu nhất). Từ bỏ như thế thì làm sao sống được trên đời? Làm sao tránh được tiếng bất hiếu, vô tình vô nghĩa? Cần phải hiểu hai chữ từ bỏ theo nghĩa nào?

2. Tại sao Đức Giêsu lại yêu cầu những người theo Ngài phải lượng sức mình: có từ bỏ tất cả mọi sự được thì hãy theo, không thì thôi?

3. Không lượng sức mình mà cứ theo Chúa, thì đã sao? Có tai hại gì đâu? Khối người theo Chúa có phải từ bỏ gì đâu, họ còn được thêm là đằng khác?

Suy tư gợi ý:

1.  Muốn làm môn đệ Chúa, phải từ bỏ tất cả

Bài Tin Mừng hôm nay, Đức Giêsu nói lên một cách quả quyết, rõ ràng và dứt khoát là: muốn theo Ngài, muốn làm môn đệ Ngài, phải sẵn sàng từ bỏ tất cả: người, vật, ý riêng, thậm chí những người thân yêu nhất như cha mẹ, vợ con, và ngay cả bản thân hay mạng sống mình nữa (x. Lc 14,26-27). Sự rõ ràng và dứt khoát ấy trở nên rất rõ nét nhờ hai dụ ngôn về một người muốn xây tháp (x. Lc 14,28-30) và một ông vua muốn chiến đấu (x. Lc 14,29-32). Hai người ấy phải xét xem mình có làm nổi điều mình muốn không, đã bắt đầu làm rồi mà làm không nổi phải bỏ dở thì sẽ bị chê cười là thiếu trí! 

Hai dụ ngôn này nhấn mạnh rằng nếu có ý định theo Chúa, thì cần phải lượng sức mình trước, xem mình có thể từ bỏ mình và có vác nổi thập giá của mình như Chúa đòi hỏi không. Nếu không được, thì hãy từ bỏ ý định theo Chúa, kẻo sau đó bị dở dang thầy không ra thầy, thợ không ra thợ, lỡ việc, lỡ cả cuộc đời, và có thể lỡ cả đời sau.



2.  Cần phải hiểu từ bỏ theo hai nghĩa

Khi Đức Giêsu đòi hỏi những người theo Ngài phải từ bỏ, điều ấy không có nghĩa là những kẻ theo Ngài luôn luôn phải rời xa cha mẹ, vợ con, và sống như người không có gì. Hiểu theo nghĩa đen như thế không hẳn là sai, nhưng chỉ đúng với ơn gọi của một số ít người. Từ bỏ ở đây nên hiểu theo nghĩa tinh thần nhiều hơn. Nghĩa là người theo Chúa cần phải có tinh thần từ bỏ. Có tinh thần từ bỏ là luôn luôn coi Chúa và những việc của Chúa là quan trọng hơn tất cả mọi sự khác, nên sẵn sàng hy sinh những cái không quan trọng cho cái quan trọng khi thực tế đòi buộc như vậy. 

Từ bỏ không phải là không quí những điều mình từ bỏ, mà là không quí bằng một cái khác quí hơn, nên sẵn sàng hy sinh cái quí nhỏ cho cái quí to. Mạng sống, cha mẹ, vợ con, anh em, nhà cửa, ruộng vườn. đều là những thứ mà người theo Chúa phải quí trọng, thậm chí rất quí, nhưng đối với người theo Chúa, thì phải coi tất cả những thứ đáng quí ấy không quí bằng việc thực hiện Nước Thiên Chúa.

Và khi đã có tinh thần từ bỏ, thì tinh thần ấy sẽ được thể hiện thành hành động từ bỏ. Nếu những hành động từ bỏ không phát xuất từ tinh thần từ bỏ thì không có giá trị lắm. Tuy nhiên, nếu tinh thần từ bỏ mà không được thể hiện thành những hành động từ bỏ cụ thể, thì chắc chắn đó không phải là tinh thần từ bỏ đích thực.




3.  Phải lượng sức mình khi theo Chúa

Có thể Chúa không đòi hỏi tất cả mọi người phải có tinh thần từ bỏ như thế. Nhưng Ngài đòi hỏi những ai theo Ngài phải có tinh thần ấy. Vì thế, trong hai dụ ngôn của bài Tin Mừng hôm nay, Chúa yêu cầu những ai theo Ngài phải lượng sức mình xem mình có thể có được tinh thần từ bỏ như vậy không. Nếu không có, thì đừng theo Ngài, Ngài không trách phạt những người bình thường nếu họ không có tinh thần ấy. Nhưng Ngài sẽ trách phạt những ai theo Ngài mà lại không có tinh thần từ bỏ ấy. Chính vì thế, mà cần phải lượng sức mình kẻo có hại cho sự phát triển hay vinh quang của Nước Chúa, đồng thời cho chính bản thân mình.

Rất tiếc là tinh thần từ bỏ này chưa được đặt nặng đúng mức nơi những người mang danh là theo Chúa. Trong nhiều Giáo Hội địa phương, những người mang danh theo Chúa lại được nhiều đặc quyền đặc lợi hơn những người bình thường (được hết sức kính trọng vì danh nghĩa là người theo Chúa chứ không vì tài đức bản thân, dễ dàng có quyền hành, địa vị, chức tước, tiền bạc hơn người bình thường.) Vì thế, có biết bao người theo Chúa vì những động lực trần tục ấy


Theo Chúa, thay vì từ bỏ hay mất đi nhiều thứ mình đang có, thì lại có thêm hay chiếm hữu được nhiều thứ mình chưa có. Do đó, với tinh thần chiếm hữu thay vì từ bỏ, những người mang danh theo Chúa ấy không thể thực hiện được những bổn phận hay trách nhiệm mà những người theo Chúa phải gánh vác trong những hoàn cảnh cụ thể mà Nước Chúa đòi buộc (chẳng hạn phải tranh đấu cho người nghèo, cho người bị áp bức, chống lại sự ác, bất công.) Họ không dám từ bỏ, không dám dấn thân, không dám hy sinh trong những việc đòi hỏi họ phải chấp nhận nguy hiểm đến mạng sống, đến sự an toàn bản thân, đến danh dự, đến quyền lợi. Đương nhiên họ vẫn có thể hy sinh trong những việc nhỏ, miễn sự hy sinh ấy đừng lớn hơn cái lợi trần gian họ đạt được. Cũng như một người đi buôn sẵn sàng hy sinh tiền bạc, công sức để thu vào một cái lợi lớn hơn.

Những người theo Chúa kiểu ấy sẽ rất bỡ ngỡ vào ngày sau hết, khi Chúa bảo họ: «
Ta không biết các anh từ đâu đến. Cút đi cho khuất mắt ta, hỡi tất cả những quân làm điều bất chính!» (Lc 13,27). Và lúc ấy họ sẽ lên tiếng thắc mắc: «Chúng tôi đã từng được ăn uống trước mặt ngài, và ngài cũng đã từng giảng dạy trên các đường phố của chúng tôi» (Lc 13,26). Hoặc «Nào chúng tôi đã chẳng từng nhân danh Chúa mà nói tiên tri, nhân danh Chúa mà trừ quỷ, nhân danh Chúa mà làm nhiều phép lạ đó sao?» (Mt 7,22). Chính vì thấy trước viễn tượng ấy, mà Đức Giêsu đã yêu cầu những ai muốn theo Chúa phải lượng sức mình. Nếu không thể từ bỏ mọi sự được như thế (nên hiểu theo nghĩa tinh thần), thì nên rút lui sớm kẻo vừa hại cho Nước Chúa vừa hại cho phần rỗi của mình.



4.  Một đề nghị

Trong các Giáo Hội Á châu, việc Giáo Hội khuyến khích giáo dân tôn kính và dành nhiều đặc quyền đặc lợi cho những người theo Chúa có rất nhiều điều hay, nên làm, nhưng thiết tưởng cũng nên ý thức và quan tâm tới mặt trái của nó để hành xử cho khôn ngoan. Sự tôn trọng của giáo dân và những đặc quyền đặc lợi mà Giáo Hội dành cho những người theo Chúa có thể khiến cho những Kitô hữu không có tinh thần siêu nhiên, sẽ theo Chúa không phải vì Chúa, vì Giáo Hội hay các linh hồn, mà vì một động lực trần tục.

Thật vậy, nếu những ai mang danh theo Chúa mà lại được tôn kính, trọng vọng một cách mặc nhiên bất chấp họ có xứng đáng hay không; nếu những điều kiện sinh sống của họ cũng mặc nhiên trở nên dễ dàng gấp bội so với những giáo dân bình thường chỉ vì họ mang danh hiệu đó mà thôi, thì việc mang danh theo Chúa sẽ trở nên rất hấp dẫn đối với những ai thiếu tài đức nhưng lại ham muốn trèo cao và muốn có điều kiện sống dễ dàng hơn mọi người mà đỡ vất vả


Nếu những điều kiện để được mang danh là theo Chúa lại dễ dàng hơn những điều kiện để mang những danh hiệu khác ngoài đời, thì số người muốn theo Chúa với động lực trần tục sẽ đông lên gấp bội. Điều ấy sẽ ảnh hưởng rất xấu đến chất lượng của những người mang danh theo Chúa

Nếu những người theo Chúa vì động lực trần tục chiếm đa số, thì thật là tai hại cho Giáo Hội. Họ sẽ không thể dấn thân thật sự cho Giáo Hội khi Giáo Hội cần đến sự dấn thân ấy. Giáo Hội sẽ đầy gương xấu đến từ giới được coi là ưu tú nhất, và bị đình trệ không phát triển được. Và những người muốn theo Chúa thật sự (chiếm thiểu số) sẽ nản lòng và sẽ chẳng hoạt động hữu hiệu được, thậm chí sẽ không muốn vào, mà lại muốn ra khỏi hàng ngũ ấy để khỏi bị thiên hạ đánh giá kiểu cá mè một lứa!

Vì thế, những người hữu trách trong Giáo Hội nên tìm cách tránh cho Giáo Hội tình trạng đồ giả lan tràn như ngoài đời. Làm đồ giả vừa thực hiện dễ dàng lại vừa kiếm được nhiều lợi nhuận hơn làm đồ thật, nên thị trường tràn lan đồ giả. Đồ giả càng tinh vi thì bên ngoài càng giống đồ thật, thậm chí nhiều loại đồ giả còn có vẻ thật hơn cả đồ thật. Đương nhiên chất lượng của đồ giả thì luôn luôn kém cỏi. Nếu không có biện pháp xử lý khôn ngoan, thì trong Giáo Hội cũng có thể lan tràn những người có vẻ theo Chúa, nghĩa là theo Chúa một cách hữu danh vô thực, không có tinh thần từ bỏ làm bảo chứng.




CẦU NGUYỆN

Lạy Cha, xin ban cho Giáo Hội ngày càng tăng số người muốn theo Cha thật sự, nghĩa là những người sẵn sàng chấp nhận tinh thần từ bỏ mà Cha đòi hỏi và mong muốn. Xin cho chúng con dù là giáo dân hay giáo sĩ, cũng có tinh thần từ bỏ đích thực để xây dựng Nước Thiên Chúa tại trần gian, đặc biệt trên quê hương con. Amen.


Share:

TN23a - Những điều kiện cần thiết nhất để theo Chúa




CHIA SẺ TIN MỪNG

Chúa Nhật thứ 23 Thường Niên

(08-09-2019)


Những điều kiện cần thiết nhất 
để theo Chúa



ĐỌC LỜI CHÚA

  Kn 9,13-18: (15) Quả vậy, thân xác dễ hư nát này khiến linh hồn ra nặng, cái vỏ bằng đất này làm tinh thần trĩu xuống vì lo nghĩ trăm bề.

  Plm 9b-10.12-17: (9b) Tôi, Phaolô, một người đã già và hơn nữa, một người đang bị tù vì Đức Kitô Giêsu.

  TIN MỪNG: Lc 14,25-33

Vác thập giá mình mà đi theo Đức Giêsu

(25) Có rất đông người cùng đi đường với Đức Giêsu. Người quay lại bảo họ: (26) «Ai đến với tôi mà không dứt bỏ cha mẹ, vợ con, anh em, chị em, và cả mạng sống mình nữa, thì không thể làm môn đệ tôi được. (27) Ai không vác thập giá mình mà đi theo tôi, thì không thể làm môn đệ tôi được».

Từ bỏ hết những gì mình có

(28) «Quả thế, ai trong anh em muốn xây một cây tháp, mà trước tiên lại không ngồi xuống tính toán phí tổn, xem mình có đủ để hoàn thành không? (29) Kẻo lỡ ra, đặt móng rồi mà không có khả năng làm xong, thì mọi người thấy vậy sẽ lên tiếng chê cười mà bảo: (30) «Anh ta đã khởi công xây, mà chẳng có sức làm cho xong việc». (31) Hoặc có vua nào đi giao chiến với một vua khác, mà trước tiên lại không ngồi xuống bàn tính xem mình có thể đem một vạn quân ra, đương đầu với đối phương dẫn hai vạn quân tiến đánh mình chăng? (32) Nếu không đủ sức, thì khi đối phương còn ở xa, ắt nhà vua đã phải sai sứ đi cầu hoà. (33) Cũng vậy, ai trong anh em không từ bỏ hết những gì mình có, thì không thể làm môn đệ tôi được».



CHIA SẺ

Câu hỏi gợi ý:
1. Theo Đức Giêsu, nhưng chỉ theo được nửa chừng rồi bỏ, có thể gây nên những thiệt hại nào cho bản thân, cho Giáo Hội và tha nhân?

2. Đức Giêsu đòi hỏi những người theo Ngài những điều kiện căn bản nào? Phải hiểu những điều kiện ấy thế nào?

Suy tư gợi ý:

1.  Cần tự lượng sức mình trước khi quyết định theo Chúa

Trong bài Tin Mừng, Đức Giêsu yêu cầu những ai theo Ngài, trước khi quyết định theo, hãy tự lượng sức mình xem có thể trung thành theo Ngài tới cùng không. Ngài đã nói về những người thật sự theo Ngài rằng: «Ai muốn theo Thầy, phải từ bỏ chính mình, vác thập giá mình mà theo» (Mt 16,24; Mc 8,34). Ngài còn xác định rõ hơn: «Ai không vác thập giá mình mà đi theo tôi, thì không thể làm môn đệ tôi được» (Lc 14,27; Mt 10,38)

Theo Lời Chúa trong bài Tin Mừng hôm nay, nếu thấy mình có thể «từ bỏ chính mình», có thể chấp nhận «vác thập giá», nghĩa là theo Chúa nổi, thì hãy quyết định theo, để một khi đã theo thì theo một cách triệt để, không luyến tiếc, không theo cách lưng chừng. Nếu thấy mình theo không nổi, thì nên rút lui sớm. Hoặc mình theo Ngài vì chủ yếu muốn hưởng những danh dự, quyền lợi, ưu đãi mà người đời mặc nhiên dành cho những người theo Chúa hơn là vì muốn phụng sự Ngài và Dân Ngài, thì cũng nên từ bỏ ý muốn đầy tinh thần trần tục đó.

Quả thật, có nhiều người quyết định theo Ngài cả cuộc đời, nhưng chỉ theo Ngài được một thời gian, sau đó bỏ Ngài luôn, hoặc công khai hoặc âm thầm. Có những người theo Ngài không nổi mà lại không muốn mang tiếng bỏ Ngài, nên vẫn tiếp tục mang danh theo Ngài, nhưng trong thực tế thì đã bỏ Ngài từ lâu. Còn những người theo Ngài vì ý hướng trần tục, khi việc theo Ngài đòi hỏi phải hy sinh, phải chấp nhận vác thánh giá, thì họ từ chối; như vậy, họ chỉ mang danh theo Ngài, chứ thật sự thì họ theo danh lợi chứ không phải theo Ngài. Họ chỉ là những «môn đệ giả» của Ngài.

Sống trong một tình trạng giả dối như thế, tâm hồn thường bị dằn vặt, mất bình an, nên khó mà được hạnh phúc. Về mặt tâm linh, tình trạng giả dối ấy cản trở sự thăng tiến tâm linh, làm cho mình ngày càng thoái hóa. Tình trạng này chỉ được cải thiện khi dám chấp nhận sống chính danh, nghĩa là sống thành thật với chính mình và người khác. Nghĩa là: hoặc sống cho đúng với danh nghĩa theo Chúa, hoặc chấp nhận từ bỏ danh nghĩa ấy với tất cả những quyền lợi đi kèm. Điều này lại đòi hỏi một sự từ bỏ khác.

Vì thế, trong bài Tin Mừng, Đức Giêsu đưa ra hình ảnh người xây tháp hay ông vua đi giao chiến phải tự liệu xem mình có thành công hay không rồi hãy khởi sự công việc. Vì nếu không thành công thì thật là nguy hại, thà đừng manh động gì thì hơn. Ý của Ngài là khuyên những người có ý định theo Ngài hãy suy nghĩ cho kỹ, lượng sức mình xem có khả năng theo Ngài tới cùng không. Tự sức mình, chẳng ai có khả năng ấy, nhưng với ơn Chúa cộng với sức riêng mình, ta có thể làm được tất cả: «Với Đấng ban sức mạnh cho tôi, tôi làm được tất cả» (Pl 4,13). Vậy, vấn đề còn lại là có trông cậy vào ơn Chúa và có trung thành cố gắng mỗi ngày không.




2.  Điều kiện để theo Chúa

Để giúp những ai muốn theo Ngài tự lượng sức mình, Ngài thẳng thắn đưa ra những điều kiện cần phải có để theo Ngài: «Ai đến với tôi mà không bỏ cha mẹ, vợ con, anh chị em, và cả mạng sống mình nữa, thì không thể làm môn đệ tôi được. Ai không vác thập giá mình mà đi theo tôi, thì không thể làm môn đệ tôi được» (Lc 14,26). Trong câu Ngài nói, có 3 điều kiện:

a. «Bỏ cha mẹ, vợ con, anh chị em»:

Câu này không có nghĩa là bỏ bê những người thân yêu nhất của mình và tỏ ra vô trách nhiệm đối với họ. Vì làm như vậy là bất hiếu và bất nghĩa, trái với điều răn thứ tư của Thiên Chúa. Nhiều người theo Chúa hiểu câu này theo nghĩa đen nên đã làm cho cha mẹ và người thân mình rất đau khổ. Ý của Đức Giêsu là ai theo Ngài thì phải coi việc theo Ngài quan trọng nhất, quan trọng hơn nghĩa vụ đối với tất cả những người thân yêu mình, kể cả cha mẹ, vợ con, anh chị em mình. Nghĩa là khi có sự xung đột giữa việc theo Ngài và bổn phận thảo hiếu hay tình nghĩa anh em, khiến ta chỉ có thể chọn một trong hai, thì phải ưu tiên cho việc của Ngài hơn. Còn nếu không có sự xung đột ấy, thì người theo Chúa phải sống có tình có nghĩa hơn ai hết, nhất là đối với cha mẹ, vợ con, anh chị em mình. Không phải cứ theo Chúa thì có quyền vô trách nhiệm đối với cha mẹ như những người Pharisêu xưa từng chủ trương (x. Mt 15,5-6).

b. «Và cả mạng sống mình nữa»:

Câu này cũng không có nghĩa là bỏ bê bản thân mình, không chăm sóc nó. Trái lại, người theo Chúa cần phải biết chăm lo bản thân: sức khỏe tinh thần và thể chất, sự hiểu biết về Chúa, về con người và về thế giới, khả năng lý luận, và các tài năng khác, để có thể phục vụ cách hữu hiệu. Câu này nên hiểu là khi có sự xung đột giữa ý của mình và ý của Chúa, việc của mình và việc của Chúa, thì luôn luôn phải ưu tiên thực hiện ý của Ngài, việc của Ngài. Người theo Chúa phải nói được như Đức Giêsu: «Tôi không làm theo ý riêng tôi, nhưng theo ý Đấng đã sai tôi» (Ga 5,30).

Trong việc theo Chúa, «từ bỏ chính mình» (Mt 16,24; Mc 8,34; Lc 9,23) vẫn là điều quan trọng nhất. Nghĩa là sống tinh thần tự xóa mình (kenosis) như Đức Giêsu (x. Pl 2,6-8), cụ thể nhất là coi nhẹ «cái tôi» của mình (bao hàm ý muốn riêng, ý kiến riêng, việc riêng của mình). Một khi đã từ bỏ «cái tôi» của mình rồi, thì tất cả mọi thứ khác ta đều từ bỏ được cách dễ dàng. Trái lại, dù đã từ bỏ được tất cả mọi thứ, nhưng chưa từ bỏ được «cái tôi», thì rồi «cái tôi» ấy sẽ lại vun vén về cho nó tất cả những gì nó đã từ bỏ. Và cuối cùng hóa ra chẳng từ bỏ điều gì cả.

Muốn biết ta đã từ bỏ được «cái tôi» của mình hay chưa, thì cứ việc xét xem khi có ai nói động chạm đến «cái tôi» của ta, ý kiến riêng hay quyền lợi của ta, ta phản ứng thế nào. Nếu ta nổi điên lên và phản ứng thật mạnh, tìm cách trả thù hay hạ kẻ xúc phạm ta xuống, thì điều đó chứng tỏ ta chưa hề từ bỏ «cái tôi» của mình. Trái lại, kẻ đã từ bỏ «cái tôi» của mình, sẽ không phản ứng gì, hoặc sẽ phản ứng cách nhẹ nhàng, từ tốn, nhất là biết thật sự khách quan xét xem người động chạm đến mình và quyền lợi mình có thiện chí xây dựng và có hợp lý không. Nếu thấy người ấy đúng, thì chính mình sửa sai và chân thành cám ơn người ấy. Nếu thấy người ấy sai, thì có thể bỏ qua, không chấp nhất, hoặc dùng lời lẽ khiêm tốn sửa sai người ấy.

Có thể nói tư cách của một người theo Chúa được thể hiện rõ nét nhất trong việc từ bỏ «cái tôi» của mình. Chưa từ bỏ được «cái tôi» ấy thì chưa thể tự hào mình là người thật sự theo Chúa. Đây là nền tảng của tình yêu đích thực, của lòng đạo đức chân thật và sự thánh thiện. Ai chưa từ bỏ được «cái tôi» của mình, thì dù có bao nhiêu nhân đức, dù được mọi người khen là thánh thiện, thì nhân đức hay sự thánh thiện ấy chỉ là tạm bợ, không có nền tảng. Chẳng khác gì chúng được xây trên cát, khi gặp mưa to gió lớn, tức gặp thử thách – chẳng hạn khi bị xúc phạm, bị mất quyền lợi, v. v… – là bị cuốn trôi hay sụp đổ hoàn toàn, và «cái tôi» ấy sẽ hiện ra nguyên hình vì cái mặt nạ đẹp đẽ của mình đã bị lột mất (x. Mt 7,24-27).

c. «Vác thập giá mình»:

Thập giá vào thời Đức Giêsu là hình phạt của đế quốc Rôma dành cho những kẻ xấu, ác, có tội và bị luật pháp kết án. Thập giá còn dành cho những người Do Thái yêu nước có những hành vi nhằm lật đổ ách thống trị tàn bạo của đế quốc. Những người yêu nước này được dân chúng coi là anh hùng, là người tốt, nên ngấm ngầm mến phục và ủng hộ. Vác thập giá là một cực hình, và bị đóng đinh trên ấy là một thứ đau đớn và nhục nhã cực độ. Do đó, thập giá tượng trưng cho những đau khổ, nhục nhã mà con người phải chịu không chỉ vì tội lỗi mình, mà còn vì theo Chúa, vì những lý tưởng cao đẹp, vì tình yêu đối với tha nhân nữa. Vì thế, một trong những điều kiện căn bản để theo Chúa là phải chấp nhận đau khổ, mất mát, thiệt thòi, vừa để đền tội cho chính mình và người khác, vừa để chu toàn bổn phận trong đấng bậc mình, vừa để hy sinh cho việc xây dựng Nước Trời, tạo hạnh phúc hay giảm bớt đau khổ cho tha nhân. Đức Giêsu đã vác thập giá và chịu đóng đinh trên thập giá là để hy sinh, chịu đau khổ hầu cho nhân loại được sống và sống hạnh phúc. Đó cũng chính là mục đích của Ngài khi đến trần gian.

Khi theo Chúa, chúng ta nhằm mục đích gì? Có phải để được chia sẻ vinh quang của Ngài, để được «ngồi bên hữu, bên tả» Chúa như ước muốn của hai tông đồ Giacôbê và Gioan (x. Mc 10,35-37) chăng? nghĩa là để được ăn sung mặc sướng, được ngồi trên đầu trên cổ thiên hạ? Thực ra ai theo Chúa thì cuối cùng cũng sẽ được hưởng vinh quang và hạnh phúc với Chúa, nhưng đó chỉ là kết quả hay phần thưởng của việc theo Chúa, của việc cùng đau khổ và cùng chết với Ngài hầu cứu nhân độ thế, chứ đó không thể là mục đích của việc theo Chúa được. Ai theo Chúa vì mục đích ấy thì không thể theo Ngài đến cùng được. Chúa sẽ nói với họ như đã nói với Giacôbê và Gioan: «Các anh không biết các anh xin gì! Các anh có uống nổi chén Thầy sắp uống, hay chịu được phép rửa Thầy sắp chịu không?» (Mc 10,38).

Theo Chúa chủ yếu là để bắt chước Ngài, sống theo tinh thần của Ngài, tất nhiên phải vác thánh giá, chịu đau khổ vì hạnh phúc của tha nhân như Ngài. Vì thế Ngài mới nói: «Ai không vác thập giá mình mà theo tôi, thì không thể làm môn đệ tôi»
(Lc 14,27). Theo Chúa mà không tự xóa mình, không sẵn sàng chấp nhận đau khổ, thiệt thòi để người khác được hạnh phúc, chỉ tìm sung sướng cho bản thân một cách ích kỷ, thì chỉ là theo Chúa cách «hữu danh vô thực», hoặc chỉ theo Chúa vài chục phần trăm trong những gì có lợi cho mình mà thôi!



CẦU NGUYỆN

Lạy Cha, tâm trạng của con khi đi theo Đức Kitô nhiều khi cũng giống như tâm trạng của Giacôbê và Gioan: muốn được vinh quang, được đề cao, được nắm quyền bính, được mọi người kính trọng. Chứ không biết rằng theo Ngài thì việc đầu tiên là phải bắt chước Ngài. Điều cần thiết nhất nơi Ngài mà con phải bắt chước là tinh thần xóa mình và sẵn sàng vác thánh giá, đúng như Ngài đã tuyên bố rõ ràng, không hiểu cách khác được. Xin giúp con quên mình và vị tha hơn để có thể làm được điều ấy.

Nguyễn Chính Kết




Share:

Chủ Nhật, 1 tháng 9, 2019

Tập Cận Bình và Tàu cộng sẽ sụp đổ là điều chắc chắn



Tập Cận Bình và Tàu cộng sẽ sụp đổ là điều chắc chắn

Nguyên Thạch
(Danlambao)

Trước sức mạnh như vũ bão trong sự liên minh giữa Hoa Kỳ, Liên Hiệp Anh, Đức, Pháp, Nhật Bản, Ấn Độ, Úc Liên Hiệp EU và kể cả Ý lẫn Đài Loan thì Trung cộng phải sụp đổ. Đó là điều chắc chắn sẽ xảy ra.

Tập Cận Bình cùng phe nhóm của Y đã không biết lượng sức của mình mà lại dám khiêu khích cả thế giới, bất chấp cả Luật Pháp Quốc Tế, cũng như tỏ thái độ hung hăng đối với các nước ASEAN láng giềng và tự xem Biển Đông trên 3.5 triệu Km2 là của Trung Quốc, một thứ tham vọng mà không ai có thể chấp nhận được. Đây là những thái độ vô cùng ngang ngược một cách coi như là rất ngông cuồng.

Tập Cận Bình và đảng cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) đã quá say mê trên thành quả của một con rồng Á châu vùng dậy, và con rồng này sẽ thống lĩnh toàn bộ thế giới. Chính Tập là người đã không học được bài học trong «Tôn Tử Binh Pháp» của Tôn Vũ tiên đế «Biết người, biết ta, trăm trận trăm thắng».

Tàu bè thuộc hải lục không quân đã nghênh ngang dương oai diễu võ ở Biển Đông như chốn không người. ĐCSTQ không xem Hoa Kỳ, Liên hiệp Âu châu và các quốc gia Đồng Minh của các nước trên là cái thá gì cả. Đây là thái độ của những kẻ điên rồ và không hề hoặc cố tình không nhận biết hậu quả của sự ngông cuồng ấy. Cộng sản Tàu thiệt là đang chơi một canh bạc tồi.

Hoa Kỳ, Anh, Pháp, Đức, Nhật cùng các quốc gia hùng mạnh khác không bao giờ chấp nhận đứng yên để Trung cộng muốn làm gì thì làm. Ngoài trừng phạt về kinh tế qua các cuộc đánh thuế dằn mặt, Mỹ và liên minh còn trừng phạt ngay cả về biện pháp khoa học kỹ thuật và quân sự.

Riêng về vấn đề Việt Nam thì Tàu cộng đã «quá tham nên thành thâm». Dưới sự thần phục qui hàng, tiếp tay nối giáo cho thiên triều của đảng cộng sản Việt Nam (ĐCSVN) qua tay của những tên Thái thú hèn đốn và các hèn tướng như Nguyễn Phú Trọng, Nguyễn Thị Kim Ngân, Nguyễn Chí Vịnh, Ngô Minh Tiến... cùng danh sách trên 200 gián điệp Tàu cộng cấp cao mà tướng Trương Giang Long và Lê Thanh Hải đã nắm trong tay danh sách. Một lợi thế tuyệt hảo như vậy nhưng Tập đã không biết tận dụng mà lại còn hành xử một cách thiểu não đồn chó vào tường, khiến ĐCSVN không còn lựa chọn nào khác để tìm lối thoát là NGHIÊNG HẲN THEO MỸ hầu hy vọng còn con đường sống.

Cơ hội sẽ đến cho Việt Nam nhưng Hoa Kỳ cùng các nước Đồng Minh không vội vàng gì cả tin vào bản chất của những kẻ chuyên ăn ngược nói ngạo, luôn ẩn chứa dã tâm phản trắc sau khi đạt được ý định. Để đánh đổi điều này, Mỹ hẳn đã có sách lược: Muốn được cứu giúp, muốn được làm Đồng Minh Chiến Lược với Hoa Kỳ thì ĐCSVN:

- Phải thay thế một hay vài chính đảng cùng chính phủ có chính nghĩa.

- Phải có một chính phủ biết tôn trọng Tự do Dân chủ và quyền góp ý của người dân.

- Phải thả ngay tất cả các Tù Nhân Lương Tâm.

- Phải chấm dứt màn ma mãnh đu dây.

Trên là những điều kiện ắt có và đủ để xứng đáng là một đồng minh của Hoa Kỳ. Bằng không, đảng cộng sản chúng bây chết dưới tay China cũng mặc vì Hoa Kỳ và các quốc gia Đồng Minh đã dư sức diệt Tàu mà không cần đến sự tiếp tay của Việt Nam. Hoa Kỳ cùng các quốc gia Đồng Minh biết chắc rằng khi Trung cộng sụp đổ thì CSVN cũng chẳng thể đứng yên.

Những ngày tháng sắp đến và nhất là sau khi Tổng thống Donald Trump tái đắc cử là những ngày tháng mà Tàu cộng sẽ nhận lấy những thất bại thê thảm cho những gì mà họ đã gây ra. Trung cộng sẽ không còn đủ gan mà hung hăng trên Biển Đông, sẽ không còn lăm le ở khu vực bãi Tư Chính cùng các vùng lân cận và hẳn nhiên các đảo nhân tạo mà Trung cộng cố tình xây lắp một cách trái phép sẽ được san bằng.

Một Trung Quốc sẽ bị chia ra nhiều mảng dưới sự nổi dậy của các dân tộc bị cưỡng ép như Nội Mông, Tân Cương và Tây Tạng, Hong Kong và Đài Loan và cơ chế XHCN sẽ bị lụn tàn sau khi Tập Cận Bình «chuyển bại thành xụi».

Dưới áp lực của cả khối các quốc gia tiên tiến hùng mạnh đi đôi với sự chính nghĩa và văn minh thì Tập Cận Bình và ĐCSTQ cô thế hơn bao giờ hết. Dưới trật tự của một thế giới mới, không ai còn muốn cưu mang một cơ chế đầy bạo lực và ngông cuồng đe dọa đến nền hòa bình của nhân loại từ Hoa lục XHCN. Cuộc đối đầu giữa Hoa Kỳ và Đồng Minh Anh, Pháp, Đức Nhật, Ân Độ Úc, Canada tuy sẽ còn lâu dài nhưng con bệnh ung thư của Tàu cộng sẽ chết dần mòn và tàn lụi theo thời gian.

Biết thức tỉnh để giải trừ bọn chủ bại từ Bộ chính trị Trung ương đảng, biết chọn cho mình, cho Việt tộc một con đường sống, đó là thái độ khôn ngoan, thức thời hơn là cùng đảng chết trong nhục nhã vì chủ chết thì tớ còn sống được sao? Hỏi tức tự trả lời của những ai biết nặn óc suy nghĩ.
Nguyên Thạch
(Danlambao)
Share: