Thứ Bảy, 30 tháng 11, 2019

10 tên tội đồ phá hoại đứng đầu sổ của nước Mỹ từ 80 năm qua



10 tên tội đồ phá hoại đứng đầu sổ của nước Mỹ từ 80 năm qua


Tác giả: Frank Hawkins
Chuyển ngữ: Tường Giang

The 10 Most Destructive Americans of My 8 Decades – Frank Hawkins. 10 tên tội đồ phá hoại đứng đầu sổ của nước Mỹ từ 80 năm qua – Frank Hawkins. Hình tư liệu


Nước Mỹ đã trải qua một sự thay đổi khủng khiếp trong thời gian gần 80 năm của cuộc đời tôi. Ngày nay, Nước Mỹ đã bị phân hóa thật vô cùng cay đắng, sự giáo dục đã xuống cấp trầm trọng và nền tảng luân lý ở vào tình trạng không khác chỉ mành treo chuông, trong một xã hội mà những kẻ được gọi là «chính trị gia dòng chính» luôn thúc đẩy một hệ thống chính trị núp trong chiêu bài, hướng về vết xe đổ xã hội chủ nghĩa, và chủ trương mở rộng cửa biên giới.

Tổng Thống của Hoa kỳ bị đe dọa truất phế bởi vì phe bên kia không thích ông ta. Giới truyền thông Hoa kỳ – đã một thời trung dung không nghiêng bên nào – bỗng chốc biến hình thành một đám du thủ du thực tả khuynh. Làm sao mà một nước Mỹ có một nền chính trị ổn định, đan vào nhau như không rời của những năm 1950, mà hôm nay lại đến tình trạng này chỉ qua một thế hệ ? Ai đã là thủ phạm ? Và đây, xin ghi lại bảng phong thần của 10 tên phá hoại đứng đầu sổ của Nước Mỹ trong 80 năm qua.

10) Mark Felt – Quyền giám đốc của FBI, mệnh danh là «Deep Throat» trong thời xì-căng-đan Watergate. Đây là vụ việc đầu tiên xì ra công chúng về một viên chức FBI can thiệp trực tiếp vào sinh hoạt chính trị của Hoa kỳ. Anh này chính là thầy hoặc là ông «tổ» dẫn đường của đám James Comey, Peter Strzok, Lisa Page và Andrew McCabe.

9) Bill Ayers – Là bộ mặt của sự tàn phá nền giáo dục Hoa kỳ bằng «lý tưởng» tả khuynh. Là một tên khủng bố vô lương dành suốt đời và sự nghiệp để đưa nền giáo dục Mỹ theo con đường Thiên Tả. Anh này đã giúp viết cuốn sách cho Obama: «Dreams of My Father.»

8) Teddy Kennedy – Nhiều người chỉ nhớ Teddy là anh chàng bỏ mặc cho Mary Joe Kopechne chết trong xe của anh ta ở hồ Chappaquiddick. Nhưng sự phá hoại của nhân vật này chỉ đến sau khi anh ta tránh né được pháp luật sau cái chết của người bạn gái và trở thành một cao thù của đảng Dân Chủ ở Thượng Nghị Viện, đẩy mạnh chính sánh Liberal trong các lãnh vực Y tế và Giáo dục. Sự phá hoại lớn nhất là đạo luật di dân «1965 Hart-Cellar» mà Ted Kennedy đưa qua Thượng viện, đã giới hạn di dân từ Âu châu, để gia tăng di dân từ các nước thứ ba vào Mỹ, không xét theo kỹ năng, mà chỉ tính theo đầu người mỗi năm, để đưa vào định cư tại Mỹ.

7) Walter Cronkite – Xướng ngôn viên truyền hình của CBS từng được dân Mỹ mến chuộng, đã chính trị hóa truyền thông của Hoa kỳ bằng cách tả cuộc Tổng Công kích Tết Mậu Thân trong chiến tranh Việt Nam là «một Chiến Thắng» của Cộng Sản Bắc Việt, và từ đó, Cronkite đã khiến đưa dư luận Mỹ vào cuộc chống chiến tranh Việt Nam. Trên thực tế, cuộc tổng công kích đó là một thảm bại quân sự cho Cộng Sản Bắc Việt và bọn Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam, mà sau này bọn lãnh tụ CSBV đã phải thú nhận. Mấy mươi năm sau thì chính Cromkite cũng thú nhận rằng mình sai. Nhưng đã trễ. Không thể quay lại bánh xe lịch sử, thảm họa đã đè lên đầu dân Việt.

6) Bill and Hillary Clinton – Thật khó mà tách rời kẻ cướp với bà già này. Cả sự nghiệp tổng thống của Bill là cưỡi theo làm gió cuối mùa của những gì vinh quang thời TT Reagan để lại. Nhưng cái tính Playboy của anh này đã làm vấy bẩn cái gì đẹp đẽ nhất chung quanh chức Tổng Thống. Để đổi lấy bằng tiền, anh Tổng Thống này đã gở bỏ mọi rào cản, nhượng không kỹ thuật quân sự cho Trung cộng. Hillary nào có kém gì, là một phó tế (cùng Obama) thờ hồn ma của Saul Alinsky – ông tổ của «Community Organizing» – dù đã chết từ năm 1972, vẫn có ảnh hưởng về lý tường Thiên Tả đối với Ô và Hill. Hillary là một chính trị gia ác độc nhất mà tôi được biết suốt gần 80 năm cuộc đời. Chẳng những bà ta cố che đậy những tội tấn công tình dục của chồng bằng cách thóa mạ và sách nhiễu những phụ nữ đã tố cáo Bill, mà còn dùng ảnh hưởng chức vụ của mình trên khắp thế giới để moi tiền cho cái tổ chức lụn bại có tên là Clinton Foundation. Chính chị này đã ký bán 20% kho dự trữ Uranium của Hoa kỳ cho Nga sau khi Bill nhận được tiền diễn thuyết là $500,000 đô-la tại Moscow và sau khi cái Foundation này (tài trợ cho nếp sống xa hoa của Bill) đã nhận được hàng trăm triệu đô-la từ các công ty được hưởng lợi từ cuộc mua bán này.Danh dự của vùng thủ đô Hoa Thịnh Đốn bị giết chết bởi cặp bà già – kẻ cắp này.

5) Valerie Jarrett – là vị thần hộ mạng của chính phủ Obama. Sinh ra trong gia đình Cộng Sản, cha của bà này, ông ngoại của bà này và cha chồng của bà (Vernon Jarrett là bạn than và đồng minh của ông thầy của Obama là Frank Marshall Davis) là Cộng Sản chính hiệu, cuồng tín, đang nằm trong vòng điều tra của chính phủ Hoa kỳ. Thế mà suốt 8 năm của Obama, bà này đã rỉ tai anh Tổng Thống những chương trình nghị sự có tính cách chống Mỹ, rỉ tai về chính sách thiên Hồi giáo, chống Do Thái, rỉ tai về những lý tưởng xã hội chủ nghĩa và cộng sản, cũng như những nghị sự bám quyền lực bằng mọi cách.

4) Jimmy Carter – Tổng thống 39 Carter đã châm ngòi cho Hồi giáo quá khích ngày nay bằng cách hạ bệ triều đại quốc vương Shah ở Iran và dọn đường cho Ayatollah Khomeini lên nắm quyền tại Tehran. Nước Iranđã trở thành là kẻ bảo trợ và cổ võ cho các phong trào khủng bố của Hồi giáo trên thế giới. Khi tòa đại sứ Hoa kỳ bị bọn Hồi giáo chiếm giữ, Carter đã yếu xìu trong mọi phản ứng, và điều đó đã khiến cho bọn khủng bố gia tăng sức mạnh và tiếng tăm trên thế giới.

3) Lyndon Johnson – TT Johnson đã chuyển những xung khắc chính trị của Việt Nam thành một cuộc chiến tranh lớn cho nước Mỹ. Cuộc chiến đó có thể đã kết thúc sớm nếu ông ta chịu nghe lời của các tướng lãnh thay vì nghe lời của anh cựu giám đốc hãng xe hơi là Robert McNamara. Hậu quả là: 1) 58,000 người Mỹ đã chết và hang chục ngàn cuộc đời bị hủy hoại; và 2) Một cuộc chiến đã phân hóa nước Mỹ và từ đó tạo nên những nhóm Thiên Tả đã xâm nhập vào hệ thống tuyển mộ nhập ngũ và từ đó đã khuấy nhiễu và hệ thống giáo dục và học đường của Hoa Kỳ. Và càng tệ hơn, Johnson đã tuyên chiến với Nghèo Đói và phá hủy gia đình của người da đen bằng cách đưa họ tùy thuộc vào trợ cấp của chính phủ (do Dân Chủ chủ trương). Chính ông đã tạo nên «cuộc thảm sát» về chủng tộc, cho đến ngày nay ngọn lửa vẫn còn bốc khói. Đáng lẽ tội này đáng đưa ông ta lên đầu sổ.

2) Barack Hussein Obama – Anh này đưa nước Mỹ vào một cuộc thảm bại khi cố biến Hoa kỳ từ một xã hội của thị trường tự do thành chủ nghĩa xã hội – cộng sản.Khi chúng ta càng bước sâu vào thời kỳ của Trump, chúng ta biết them mỗi ngày về việc Obama đã chính trị hóa và tha hóa những cơ quan đầu não của chính phủ, đáng kể nhất FBI, tình báo CIA và cơ quan thuế vụ IRS, và từ đó làm lung lay niềm tin của người dân Mỹ đối với chính phủ liên bang mà ngày xưa họ đã từng tin rằng công bình, không thiên vị trong mọi hành động. Obama đã làm thoái hóa các vấn đề chủng tộc, gây phưc tạp liên hệ về màu da, bằng cách khuấy động ưu tư và hiềm khích của người da đen, và đẩy mạnh chính trị mang chiêu bài cấp tiến.Obama đã công khai ủng hộ đám cầm quyền Iran, và cái chính sách khom lưng xin lỗi thế giới mệnh danh là «lãnh đạo từ phía sau» đã làm suy yếu nước Mỹ trầm trọng trên trường quốc tế. Cố gắng của Obama để can thiệp vào bầu cử của Do Thái, cố gắng lật đổ thủ tướng Netanyahu là một trong những điều làm mất mặt Hoa kỳ được thực hiện bởi một tổng thống Mỹ, rất đáng xấu hổ.

1) John Kerry – Chắc một số độc giả sẽ cho rằng Kerry không đáng bị cho vào đầu sổ những tội phạm phá hoại nước Mỹ. Tôi cho anh ta vào đầu bảng phong thần là vì anh ta là một tên người Mỹ đáng khinh và hạ tiện nhất trong cõi đời mà tôi được nhìn thấy. Sau khi 3 cái «faked Purple Hearts» mề đai trong thời gian phục vụ không mấy anh dũng tại Vietnam, anh ta xin giải ngũ sớm khỏi US Navy. Với tư cách là sĩ qua hải quân trừ bị, và rõ rang là phạm «Uniform Code of Military Justice», Kerry đã đến Paris và gặp riêng với Cộng Sản Bắc Việt và Giải Phóng Miền Nam. Anh ta trở về Mỹ oang oang như con vẹt của Sô Viết về chiến tranh Việt Nam và nói trước Quốc Hội Mỹ rằng quân đội Hoa kỳ không khác chi đoàn quân xâm lăng của Thành Cát Tư Hãn.

Rõ ràng là một hành động phản quốc của Kerry, khi nói tuyên truyền cho kẻ thù vào thời điểm đang chiến tranh. Kerry còn cho chúng ta ngậm bồ hòn khi anh ta đang làm ngoại trưởng của Obama, là vào nằm vào giường ngủ với đám cầm quyền Iran (đã từng hô khẩu hiệu «Nước Mỹ phải chết»), bật đèn xanh cho các tay tổ khủng bố này được tự do chế bom nguyên tử cùng với hàng tỷ Mỹ kim yểm trợ cho những hoạt động khủng bố của Iran. Nhờ những cựu chiến binh cùng chiến đấu với Kerry đã vạch mặt anh ta mà chúng ta tránh được thảm họa vào năm Kerry ứng cử TT năm 2004, như một con rối của kẻ thù. Tuy nhiên, tránh vỏ dưa gặp vỏ dừa, chúng ta lại ôm chầm lấy một đấng quân vương có tên là Ngọc Huyền, khiến FBI, CIA, IRS nát như tương !

o0o

Frank Hawkins (tác giả bài này) là một cựu nhân viên tình báo của Lục Quân Hoa Kỳ, là phóng viên đặc trách quốc ngoại của hãng thông tấn AP, một doanh gia đầu tư quốc tế, một viên chức điều hành kỳ cựu ngành báo chí, sáng lập viên và là chủ nhân một số xí nghiệp về tiếp thị, cùng là tác giả của một số tiểu thuyết đã xuất bản. Ông hiện hưu trí tại tiểu bang North Carolina. fhawk852@gmail.com

Tác giả: Frank Hawkins
Chuyển ngữ: Tường Giang

Share:

The 10 Most Destructive Americans of My 8 Decades



The 10 Most Destructive Americans of My 8 Decades

By Frank Hawkins

America has undergone enormous change during the nearly eight decades of my life. Today, America is a bitterly divided, poorly educated and morally fragile society with so-called mainstream politicians pushing cynical identity politics, socialism and open borders. The president of the United States is threatened with impeachment because the other side doesn’t like him. The once reasonably unbiased American media has evolved into a hysterical left wing mob. How could the stable and reasonably cohesive Americaof the 1950s have reached this point in just one lifetime? Who are the main culprits? Here’s my list of the 10 most destructive Americans of the last 80 years.

10) Mark Felt – Deputy director of the FBI, aka “Deep Throat” during the Watergate scandal. This was the first public instance of a senior FBI officially directly interfering in America’s political affairs. Forerunner of James Comey, Peter Strzok, Lisa Page and Andrew McCabe.

9) Bill Ayers – Represents the deep and ongoing leftist ideological damage to our education system. An unrepentant American terrorist who evaded punishment, he devoted his career to radicalizing American education and pushing leftist causes. Ghost wrote Obama’s book, “Dreams of My Father.”

8) Teddy Kennedy – Most folks remember Teddy as the guy who left Mary Joe Kopechne to die in his car at Chappaquiddick. The real damage came after he avoided punishment for her death and became a major Democrat force in the US Senate, pushing through transformative liberal policies in health care and education.  The real damage was the 1965 Hart-Cellar immigration bill he pushed hard for that changed the quota system to increase the flow of third world people without skills into the US and essentially ended large-scale immigration from Europe.

7) Walter Cronkite – Cronkite was a much beloved network anchor who began the politicalization of America’s news media with his infamous broadcast from Vietnam that described the Tet Offensive as a major victory for the Communists and significantly turned the gullible American public against the Vietnam War. In fact, the Tet offensive was a military disaster for the NVA and Viet Cong, later admitted by North Vietnamese military leaders. Decades later Cronkite admitted he got the story wrong. But it was too late.  The damage was done.


6) Bill and Hillary Clinton − It’s difficult to separate Team Clinton. Bill’s presidency was largely benign as he was a relative fiscal conservative who rode the remaining benefits of the Reagan era. But his sexual exploits badly stained the Oval Office and negatively affected America’s perception of the presidency. In exchange for financial support, he facilitated the transfer of sensitive military technology to the Chinese.  Hillary, a Saul Alinsky acolyte, is one of the most vicious politicians of my lifetime, covering up Bill’s sexual assaults by harassing and insulting the exploited women and peddling influence around the globe in exchange for funds for the corrupt Clinton Foundation. She signed off on the sale of 20% of the US uranium reserve to the Russians after Bill received a $500,000 speaking fee in Moscow and the foundation (which supported the Clinton’s regal lifestyle) received hundreds of millions of dollars from those who benefited from the deal.  Between them, they killed any honor that might have existed in the dark halls of DC.

5) Valerie Jarrett − The Rasputin of the Obama administration.  A Red Diaper baby, her father, maternal grandfather and father-in-law (Vernon Jarrett who was a close friend and ally of Obama mentor Frank Marshall Davis) were hardcore Communists under investigation by the U.S. government. She has been in Obama’s ear for his entire political career pushing a strong anti-American, Islamist, anti-Israeli, socialist/communist, cling-to-power agenda.

4) Jimmy Carter − Carter ignited modern day radical Islam by abandoning the Shah and paving the way for Ayatollah Khomeini to take power in Tehran. Iransubsequently became the main state sponsor and promoter of international Islamic terrorism.  When Islamists took over our embassy in Tehran, Carter was too weak to effectively respond thus strengthening the rule of the radical Islamic mullahs.

3) Lyndon Johnson – Johnson turned the Vietnam conflict into a major war for America. It could have ended early if he had listened to the generals instead of automaker Robert McNamara. The ultimate result was: 1) 58,000 American military deaths and collaterally tens of thousands of American lives damaged; and 2) a war that badly divided Americaand created left wing groups that evaded the draft and eventually gained control of our education system.  Even worse, his so-called War on Poverty led to the destruction of American black families with a significant escalation of welfare and policies designed to keep poor families dependent on the government (and voting Democrat) for their well-being. He deliberately created a racial holocaust that is still burning today. A strong case could be made for putting him at the top of this list.

2) Barack Hussein Obama - Obama set up Americafor a final defeat and stealth conversion from a free market society to socialism/communism. As we get deeper into the Trump presidency, we learn more each day about how Obama politicized and compromised key government agencies, most prominently the FBI, the CIA and the IRS, thus thoroughly shaking the public’s confidence in the federal government to be fair and unbiased in its activities. He significantly set back race and other relations between Americans by stoking black grievances and pushing radical identity politics. Obama’s open support for the Iranian mullahs and his apologetic “lead from behind” foreign policy seriously weakened America abroad. His blatant attempt to interfere in Israel’s election trying to unseat Netanyahu is one of the most shameful things ever done by an American president.

1) John Kerry – Some readers will likely say Kerry does not deserve to be number one on this list. I have him here because I regard him as the most despicable American who ever lived.  After his three faked Purple Hearts during his cowardly service in Vietnam, he was able to leave the US Navy early. As a reserve naval officer and in clear violation of the Uniform Code of Military Justice, he traveled to Parisand met privately with the NVA and the Viet Cong. He returned to the United Statesparroting the Soviet party line about the war and testified before Congress comparing American soldiers to the hordes of Genghis Khan. It was a clear case of treason, giving aid and comfort to the enemy in a time of war. We got a second bite of the bitter Kerry apple when as Obama’s secretary of state, he fell into bed with the Iranian (“Death to America”) mullahs giving them the ultimate green light to develop nuclear weapons along with billions of dollars that further supported their terrorist activities. Only the heroic Swift Vets saved us from a Manchurian Candidate Kerry presidency. Ultimately we got Obama.



Dishonorable Mentions! (Just missed the list)

John Brennan – Obama’s CIA director who once voted for Communist Gus Hall for president. A key member of the Deep State who severely politicized the CIA. Called President Trump treasonous for meeting with the president of Russia.

Jane Fonda – movie actress who made the infamous trip to Vietnam during the war in support of the Communists. She represents hard left Hollywood that has done so much damage to our culture.

Jimi Hendrix and Janis Joplin – Both revered entertainers helped usher in the prevailing drug culture. Joplinpersonally suffered the consequences. Karma’s a bitch.

Robert Johnson /BET – Helped popularize ho’s, bitches and pimps while making millions on great hits such as “Jigga my Nigga”, “Big Pimpin’”, “Niggas in Paris” and “Strictly 4 My N.I.G.G.A.Z.”   Many scholars within the African American community maintain that BET perpetuates and justifies racism by adopting the stereotypes held about African Americans, affecting the psyche of young viewers through the bombardment of negative images of African Americans. Who can disagree?

Arthur Ochs Sulzberger, Jr./The New York Times – Once the gold standard of American journalism, the paper always had a liberal tilt and occasionally made bad mistakes. As the years have gone along, the paper has slid further and further left and today is virtually the primary propaganda arm of the increasingly radical Democrat Party. Still retains influence in Washingtonand New York.

George Soros – Jewish former Nazi collaborator in his native Hungary who as a self-made billionaire has poured hundreds of millions of dollars into left wing groups and causes. The damage he has caused is difficult to measure, but it’s certainly large. He has funded much of the effort to kill the Trump presidency.

Frank Marshall Davis - Anti-white, black Bolshevik, card-carrying Soviet agent.  Probable birth father and admitted primary mentor of young Barak Hussein Obama.                     

Frank Hawkins is a former US Army intelligence officer, Associated Press foreign correspondent, international businessman, senior newspaper company executive, founder and owner of several marketing companies and published novelist. He is currently retired in North Carolina.  fhawk852@gmail.com

Editor's note: the original version of this piece misspelled the names of Jimi Hendrix and Janis Joplin, and also implied that Hendrix was a drug addict, which the coroner's autopsy after his death clearly stated was not the case. AT regrets these errors.

Read more:
Follow us: @AmericanThinker on Twitter | AmericanThinker on Facebook

Share:

Thứ Sáu, 29 tháng 11, 2019

Trang web của Lê Xuân Nhuận về Cố Tổng thống NGÔ ĐÌNH DIỆM



MỤC-LỤC



ĐẰNG SAU HIẾN-PHÁP CÒN CÓ TÔI :

Ông Cao Xuân Vỹ
Ông Trương Phú Thứ
CỰU TRIỀU-THẦN :
Tổng-Thống Nguyễn Văn Thiệu
v.v...


Share:

Thứ Tư, 27 tháng 11, 2019

Ngô Đình Diệm: Phó chủ-tịch nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa



Ngô Đình Diệm:
Phó chủ-tịch nước
Việt NamDân Chủ Cộng Hòa


 Ngày 23-10-2011, tôi được người quen ở đường Willet gọi báo là có một người muốn được gặp tôi, nên tôi đến gặp.
 ”Người ấy” tự giới-thiệu là “đàn em thân-tín” của cố Đại-Tá Nguyễn Hữu Duệ (Mời xem).

 Người ấy giải-thích trường-hợp gặp tôi:
 – Vào năm 2004, Đại-Tá Nguyễn Hữu Duệ có nhờ tôi mang bỏ vào thùng thư Bưu-Điện một bức thư gửi cho ông Lê Văn Anh, ở Số 5 Đường Willet Court, Thành-Phố Alameda. Tôi không biết rõ trong thư viết gì. Nhưng tôi để ý thấy ông cũng là người ở Thành-Phố Alameda, mà trong hồi-ký của ông đăng báo cũng như in sách thì có đề-cập đến Đại-Tá Duệ. Hôm nay tôi muốn gặp ông, song sợ đường-đột chưa biết tính-tình của ông thế nào, nên ghé vào nhà Ông Lê Văn Anh để hỏi dò trước, vì nghĩ rằng chắc hai ông có quen biết nhau; do đó Ông Anh mới gọi đến ông.

Tôi hỏi mục-đích người ấy muốn gì.
Người ấy đáp là bất-đồng với những bài-viết của tôi, nhưng muốn thử-thách xem tôi có dám phổ-biến một bài xác-nhận là có kết-quả cụ-thể trong việc cố Tổng-Thống Ngô Đình Diệm và cố Cố-Vấn Ngô Đình Nhu thương-thảo với Ông Hồ Chí Minh và phe cộng-sản Bắc Việt.

 Thấy chuyện có vẻ hấp-dẫn, tôi mời người ấy vào một nhà hàng để ngồi nói chuyện cho thoải-mái hơn.

 Người ấy yêu-cầu tôi giữ bí-mật tính-danh, địa-chỉ của mình. Tôi hứa.

 Mở đầu, người ấy nói là cuốn sách “Nhớ lại những ngày ở cạnh Tổng Thống Ngô Đình Diệm” không phải hoàn-toàn do Đại-Tá Nguyễn Hữu Duệ viết, mà ổng chỉ thảo nguệch-ngoạc mấy đoạn hồi-ký, rồi có người khác sửa giùm, phỏng-vấn mà viết thêm vào, cũng như tự họ viết thêm.
 Tôi hỏi: “Làm sao ông biết?” 
 Người ấy trả lời:
 – Tôi là bạn thân (xưa cùng đơn-vị và cùng tổ-chức), hồi đó tôi ở gần ổng, thường đến thăm ổng, nên có nghe thấy việc này. Nhưng họ đã viết lung-tung, thí-dụ: đại-tá Trưởng Phòng II Quân-Đoàn II là Trịnh Tiếu mà họ viết là Trịnh Tiến; khi ổng nhắc chuyện có người nói là dân-chúng Miền Trung không thích bị đi Dinh Điền tận trên Cao Nguyên ─ là nói về chuyện Dinh Điền dưới thời Đệ-Nhất Cộng-Hòa  nhưng họ lại gài vào chuyện ổng làm Tỉnh-Trưởng Thừa-Thiên sau này, viết rằng sau này khi ổng ở Huế có rất nhiều người xin đi Dinh Điền mà không đi được. Thật ra, thời-gian ổng làm Tỉnh-Trưởng ở Huế dưới thời Đệ-Nhị Cộng-Hòa, thì đâu còn có chương-trình Dinh Điền mà đòi xin đi! v.v...

 Tôi đã có đọc cuốn sách ấy rồi, và thấy không cần bình-luận gì thêm, mà chỉ nôn-nóng được nghe người ấy cho biết “kết-quả cụ-thể” của việc đàm-luận giữa họ Ngô và họ Hồ mà thôi. 
 Tôi nói:
 – Xin ông kể ngay về vụ liên-lạc giữa các lãnh-tụ hai Miền.
 Người ấy vẫn còn nói thêm:
 – Tôi muốn để ông biết rõ, là Đại-Tá Duệ trung-thành tuyệt-đối với Tổng-Thống Ngô Đình Diệm, và cả dòng họ Ngô Đình; và tôi cũng thế. Dù Đại-Tá Duệ trình-độ không cao*, nhưng tôi rất kính-phục ổng, là một mẫu người “trung-can nghĩa-khí”, đã được “Cụ Tổng”, “Ông Cố” và “Cậu Út” thương-yêu, thì quyết trọn đời tôn-thờ lãnh-tụ ân-nhân của mình, chứ không thay-đổi lập-trường như một số khác có trình-độ cao hơn ổng. Và đó chính là nỗi khổ-tâm trọn đời của ổng, như tôi sắp kể tiếp theo.


-------
 *Sau đó, tôi tìm đọc lại bức thư của cố Đại-Tá Nguyễn Hữu Duệ viết gửi Ông Lê Văn Anh, mới thấy quả thật là Duệ ”trình-độ không cao.” Ai lại không nhớ ngày (tháng, năm) mình đến làm Tỉnh-Trưởng/Thị-Trưởng Thừa-Thiên/Huế, bao lâu, trong thư hồi-âm cho Ông Lê Văn Anh. (Viết thư tức là có đủ thì-giờ tra-cứu, chứ đâu là phải trả lời điện-thoại tức-thì, mà bảo rằng mình chưa kịp nhớ ra, hay là nhớ sai?)

 Tôi đưa máy điện-thoại lên, định chụp hoặc nhờ kẻ khác chụp giùm một vài tấm ảnh, nhưng bị người ấy chối-từ.
 Tôi đành im-lặng ngồi chờ. Người ấy xích tới gần tôi, nói chậm và rõ vào sát tai tôi. Đại-ý như sau:

 – Trước cuộc chính-biến 1-11-1963, Đại-Tá (lúc ấy còn là Thiếu-Tá) Nguyễn Hữu Duệ sai tôi mang một mật-thư của Tổng-Thống Ngô Đình Diệm ra Huế để kín-đáo trao tận tay cho Ông Cố-Vấn Ngô Đình Cẩn. Tôi đã ra Huế vào ngày 30-10-1963, nhưng vì lo-ngại đám người hầu việc tại nhà “Cậu Út” đã bị “Đức Cha” mua-chuộc, nên tôi nấn-ná chờ xem có ai là bạn cũ không; mãi đến chiều ngày 1-11-1963 thì biến-cố lớn xảy ra, thành-thử tôi chưa trao được mật-thư của “Cụ Tổng” cho “Cậu Út”.
 Sau đó, vào lại Sài-Gòn, chờ-đợi cho đến khi có dịp may thoáng gặp lại Thiếu-Tá Nguyễn Hữu Duệ trong tình-huống mới, tôi quá bức-xúc nên mất tự-chủ, đã gật gật đầu, xem như báo-cáo là đã hoàn-thành công-tác mà ổng giao cho, để ổng an-tâm chịu đựng hoàn-cảnh khó-khăn. Lỡ rồi, từ đó cho đến ngày nay, tôi vẫn còn giữ mật-thư nói trên. . . .
 Tôi hỏi nhẹ-nhàng:
 – Nhưng ông là người thân-tín, vả lại tình-hình đã lắng yên rồi, mà Đại-Tá Duệ đã làm việc lại, đã thăng lên cấp đại-tá, đã được cử làm Tỉnh-Trưởng Thừa-Thiên, bây giờ đã qua Mỹ rồi, còn gì cấn-cái mà ông không nói thẳng ra cho Đại-Tá Duệ biết rõ Sự Thật?
 Người ấy lắc đầu:
 – Ông không là người trong cuộc, nên ông không hiểu rõ đâu. Tôi xin tóm-tắt như sau:

 “Sau khi chế-độ Đệ-Nhất Cộng-Hòa sụp đổ, hai phíakể công cũng như kết tộiđều nhắm vào hai nhân-vật Ngô Đình Diệm và Ngô Đình Nhu, nhất là về vụ tiếp-xúc với phe bên kia.
 Phía kết tội thì chê-bai là phản-bội Đồng-Minh, phản-bội Chính-Nghĩa Quốc-Gia, đem dâng Miền Nam cho Miền Bắc, chịu làm đàn-em dưới trướng của họ Hồ.
 Phía kể công thì đề-cao tinh-thần tự-chủ, tái-lập hòa-bình, tạo nên cơ-hội cho Miền Nam ổn-định, giúp cho dân giàu nước mạnh, Việt-Nam Cộng-Hòa trường-tồn.
 “Chúng tôinhững người của chế-độ cũtất-nhiên là phía kể công. Nhưng đại-đa-số thì chỉ kể công dựa trên lý-thuyết, dựa trên ước-muốn, dựa trên cảm-tính, chứ không đưa ra một kết-quả nào rõ-ràng. . . .”

 Tôi vội xen ngang:
 – Thế sao ông bảo là có kết-quả cụ-thể?
 Người ấy khoát tay:
 – Khoan đã, để tôi nói hết. Rắc-rối là phía kể công lại chia ra làm hai bên. Bên này thì chỉ đề-cập đến việc thương-thảo như một giả-thuyết, như một kế-hoạch tuyệt-vời, nhưng chưa thực-thi thì bị Hoa-Kỳ phá vỡ nên mất cơ-hội bằng vàng. Bên kia thì cho là đã bắt đầu, có chỉ-dấu tốt, nhưng bị Đồng-Minh ngáng chân dở chừng nên mang uất-hận ngút trời. . . .
 – Phần Đại-Tá Duệ, và ông?
 – Ổng cũng như tôi, dù đứng về phía kể công; nhưng lại... khác bên. Bên Đại-Tá Duệ thì là số đôngđúng ra là ổng đã chịu ảnh-hưởng của họHọ khẳng-định là không có đi đêm,” rằng việc liên-lạc giữa “Cụ Tổng” & “Ông Cố” với “Cụ Hồ” chỉ do Ông Ngô Đình Nhu bịa ra để bỡn Hoa-Kỳ, đồng-thời “các Tướng” cũng phịa như thế để có lý-do mà “phản” Nhà Ngô. Bên ấy mạnh miệng nhất, và mạnh thế nhất. Họ đưa Đại-Tá Duệ đi khắp các Bang, qua Âu, qua Úc, tán-dương sách-lược Cách Mạng Nhân Vị, hoan-hô lập-trường chống Mỹ đổ quân, quyết-tâm bảo-vệ chủ-quyền Quốc-Gia, đề-cao tinh-thần yêu nước và khôi-phục danh-dự cho cố Tổng-Thống và cố Cố-Vấn họ Ngô cùng các cựu cộng-sự-viên... Đại-Tá Duệ hăng say quá, nên tôi không thể nói gì chống lại ý ổng.
 – Còn về bên ông?
 – Bên tôi thì có một điểm đặc-biệt: ít người nhưng có uy-tín hơn mọi người khác. Giáo-Sư Tôn Thất Thiện, Tiến-Sĩ Lâm Lễ Trinh, Đổng-Lý Quách Tòng Đức... Họ đã xác-nhận là đã có tiếp-xúc giữa hai Miềnnhưng chưa thành-công, như mọi người đã biết. Tuy nhiên, riêng tôi thì khác: tôi có bằng-chứng là đã có kết-quả cụ-thể thành-công bước đầu. . . .
 – ???
 – Tôi đã tò-mò mở đọc mật-thư của Tổng-Thống Ngô Đình Diệm gửi cho Cố-Vấn Ngô Đình Cẩn.

 Người ấy kể cho tôi nghe nội-dung của bức thư ấy, mà tôi chỉ nhớ đại-ý như sau:

 Ngoài những tin-tức đã lọt ra ngoài, thật ra thì chính Tổng-Thống Ngô Đình Diệm và ông Cố-Vấn Ngô Đình Nhu đã có nhiều đường dây liên-lạc khác, bí-mật, trực-tiếp với Ông Hồ Chí Minh. Không lẽ tự dưng mà vào đầu năm 1963 Ông Hồ gửi vào biếu TT Diệm một cành đàotất-nhiên là đã từng có trao-đổi, thông-cảm, thỏa-thuận những gì trước rồi, đến lúc chín muồi thì mới bày-tỏ cảm-tình công-khai.
 Cả hai, NgôHồ đã qua quá-trình dài ngày mặc-cả với nhau.
 Đồng-thuận trước nhất là không còn có binh-lính Hoa-Kỳ hiện-diện tại Miền Nam.
 Miền Bắc gặp nhiều khó-khăn: đối-ngoại thì Nga-Cộng muốn “sống chung hòa-bình” (hòa-hợp BắcNam, ai lo phần nấy, không còn chiến-tranh); Tàu-Cộng thì muốn chiến-tranh, quyết đòi thống-nhất (thôn-tính Miền Nam); đối-nội thì Hồ muốn theo ý Nga, trong lúc Lê Duẩn & Lê Đức Thọ thì muốn theo ý Tàu. (Việc này là một trở-ngại chỉ mới xảy ra sau khi Ông Hồ đã gửi cành đào vào biếu Cụ Ngô.)
 Miền Nam cũng có khó-khăn: đối-ngoại thì bị Hoa-Kỳ đòi đưa quân vào, trong lúc Giáo-Hoàng Giôn XXIII ủng-hộ một nước Việt-Nam thống-nhất dưới quyền của Hồ Chí Minh; đối-nội thì Mặt Trận Giải Phóng ngày càng lớn lên, Phong-Trào Phật-Tử Tranh-Đấu rộng ra. (Cả hai cũng đòi đuổi Mỹ như “ta”.)
 Đề-nghị mới nhất là: Thống-Nhất Đất Nước, với Cụ Hồ Chí Minh là Chủ-Tịch, Cụ Ngô Đình Diệm là Phó Chủ-TịchNước Việt-Nam Dân-Chủ Cộng-Hòa. Như thế thì: về đối-ngoạiMiền Bắc đáp-ứng được yêu-cầu của cả Liên-Xô lẫn Trung-QuốcMiền Nam thoát khỏi áp-lực của Hoa-Kỳ; cả hai Miền thỏa-mãn được ý-đồ của Vatican cũng như ước-muốn của thế-giới qua PhápÝẤn-ĐộBa-Lan; về đối-nộiMiền Bắc hết đổ xương máu, noi gương Miền Nam mà tái-thiết và phát-triển; Miền Nam vừa xóa bỏ Mặt Trận Giải Phóng vừa dẹp tan Phong Trào Phật-Tử Tranh-Đấu. (Trước đó, Cụ Ngô đòi làm Thủ-Tướng, hay ít nhất cũng là Bộ-Trưởng Bộ Nội-Vụ tức Bộ Công-An, như đã yêu-cầu từ hồi 1945-46, để có thực-quyền, và có thể dành vài ghế Phó Thủ-Tướng, hay Bộ-Trưởng, Thứ-Trưởng, hay Tổng-Cục-Trưởng, cho Cố-Vấn Ngô Đình Nhu và Cố-Vấn Ngô Đình Cẩn; nhưng đến phút chót thì phe Duẩn+Thọ không chịu, nên Cụ Hồ khuyên Cụ Ngô nhận chức Phó Chủ-Tịch Nước để có vai-vế tương-đương mà cũng có thể có vài Trợ-Lý cho Phủ Phó Chủ-Tịch Nước. Cụ Hồ hy-vọng là có Cụ Ngô và Ông Nhu bên cạnh thì sẽ vượt được thế-lực của Lê Duẩn và Lê Đức Thọ.)
 Kết-luận là cả Tổng-Thống Ngô Đình Diệm lẫn Cố-Vấn Ngô Đình Nhu đều cần ý-kiến thuận của Cố-Vấn Ngô Đình Cẩn, trước khi chính-thức thỏa-hiệp với Chủ-Tịch Hồ Chí Minh, dự-trù sẽ cùng thình-lình công-bố một lần, để đặt cả thế-giới trước một “sự đã rồi”, trong năm 1964 (sẽ thảo-luận thêm, là vào ngày 7-7 hoặc 26-10 theo đề-nghị của Cụ Ngô, hay là vào ngày 19-5 hoặc 2-9 theo đề-nghị của Cụ Hồ). . .

 Tôi hỏi người ấy sao không phổ-biến tin này sớm hơn. Người ấy trả lời:
 – Mật-thư chưa đến được tay “Cậu Cẩn” thì cả chế-độ đã tiêu-tan rồi. Sau đó, tôi phải giấu kín, vì sợ nếu Đại-Tá Duệ mà biết là tôitức là chính ổngđã không làm tròn sứ-mạng của Ngô Tổng-Thống tín-cẩn giao cho, thì ổng sẽ hối-hận khủng-khiếp và căm-thù tôi ghê-gớm, không lợi-ích gì cho cả hai...

 Tôi hỏi một câu cuối cùng:
 – Tại sao hôm nay ông lại muốn tôi công-bố chuyện này?
 – Vì Đại-Tá Nguyễn Hữu Duệ đã chết. Tôi định đợi đến 2-11-2013, kỷ-niệm ngày giỗ lần thứ 50 của “Cụ Tổng” Ngô Đình Diệm và “Ông Cố” Ngô Đình Nhu thì sẽ tung ra. Đây là kết-quả cụ-thể của cuộc mật-đàm 2 bên, nếu không bị vụ binh-biến 1-11-1963 phá hỏng thì hẳn nước ta đã là một Quốc-Gia thống-nhất, thanh-bình, thịnh-vượng, hùng-cường, nhờ ơn của nhị vị vĩ-nhân, Khai-Sáng Nền Đệ-Nhất Cộng-Hòa và La-Sơn Phu-Tử Tái-Thế của Việt-Nam. Tôi sợ qua năm 2012 thì có “tận-thế” theo lịch của người Maya, không còn cơ-hội nào nữa; đồng-thời, tôi muốn thách ông, là người chống lại sáng-kiến và nỗ-lực của Nhà Ngô dàn-xếp nội-bộ giữa 2 Miền Nam+Bắc, xem ông có dám phổ-biến bằng-chứng thành-công này (dù chưa viên-mãn) đến với quảng-đại độc-giả gần+xa?

 Lời kết: ”Người ấy” tuyệt đối cấm tôi tiết lộ tên và địa-chỉ trong khi còn sống, vì đây là “bí mật thâm cung.



Share: