Thứ Sáu, 27 tháng 12, 2019

ThanhGia-b - Tâm hồn cao thượng và sự hy sinh rất lớn lao của Thánh Giuse




CHIA SẺ TIN MỪNG

Chúa Nhật Lễ Thánh Gia

(29-12-2019)

Bài đào sâu

Tâm hồn cao thượng
và sự hy sinh rất lớn lao của Thánh Giuse




  TIN MỪNG: Mt 2,13-15.19-23

Đức Giêsu trốn sang Ai Cập và các anh hài bị giết

Thánh Gia từ Ai Cập về đất Ítraen?



Câu hỏi gợi ý:
1. Qua bài Tin Mừng, bạn thấy Giuse có những nỗi khó khăn nào? Và ông đã có thái độ nào khi giải quyết những khó khăn ấy? 
2. Hạnh phúc gia đình tùy thuộc vào ai nhiều nhất? Tại sao? 
3. Ðể gia đình được hạnh phúc, mọi người trong gia đình cần có tinh thần nào?


Suy tư gợi ý:

1.  Giuse, người chủ gia đình gương mẫu

Bài Tin Mừng hôm nay chủ yếu nói về thánh Giuse với tư cách chủ của gia đình Nadarét. Ngài đã phải hết sức cực nhọc vất vả vì gia đình của mình, nhất là vì con trẻ Giêsu, kể từ khi thấy Ðức Maria mang thai, một cái thai không phải là của mình, nhưng trước mắt mọi người thì lại chính thức là của mình. Thử đặt mình vào địa vị Giuse, ta sẽ thấy vai trò của ngài không phải dễ dàng.

Ðối với con trẻ Giêsu, cho đến lúc lìa đời, thánh nhân luôn luôn phải dùng con mắt đức tin, tin vào lời sứ thần hiện ra trong giấc mơ, để khỏi nghĩ rằng mình đang phải nuôi đứa con của người đàn ông khác. Cuộc đời đâu phải lúc nào cũng phẳng lặng để Giuse có thể yên ổn với niềm tin ấy. Cũng có lúc mưa dồn sóng vỗ, đức tin của Giuse chắc chắn bị thử thách nhiều phen, nhất là những lúc phải vượt thắng những khó khăn vượt quá sức mình như tình huống của bài Tin Mừng hôm nay.

Từ khi nhận Maria về nhà mình đến giờ, khó khăn cứ dồn dập xảy tới. Chưa yên thân với Maria tại nhà mình, thì có lệnh phải đưa Maria  đang mang thai đã đến thời sinh nở từ miền Bắc vào miền Nam, từ Nadarét xứ Galilê đến Bêlem xứ Giuđê theo lệnh kiểm tra dân số của Hoàng Ðế Augústô (x. Lc 2,1-6). Cuộc hành trình mà theo đường chim bay đã dài tới 120km, và đương nhiên phải đi bằng một phương tiện rất thô sơ của những người nghèo thời đó, có thể chỉ là một con ngựa hay con la. 

Người nghèo đi tới đâu cũng gặp khó khăn, chẳng mấy ai giúp đỡ. Và Maria đã bị buộc phải sinh hạ con trẻ Giêsu −mà Giuse tin là đấng Thiên Sai− trong một chuồng bò lừa. Là chủ gia đình, chắc chắn Giuse không tránh khỏi đau lòng và nhục nhã trước sự nghèo nàn và bất lực của mình! Nhưng nào đã hết! Con trẻ mới sinh chưa được bao lâu, đang chuẩn bị đưa hai mẹ con hồi hương, thì lại có lệnh của thiên thần  cũng lại trong giấc mơ  buộc phải đưa cả hai mẹ con trốn sang Ai Cập. Khoảng cách thẳng đường chim bay từ Bêlem tới biên giới Ai Cập mà thôi đã là 100km. Hành trình lần này chắc chắn vất vả hơn lần trước, vì có thêm con trẻ Giêsu hết sức yếu đuối, dễ nhiễm bệnh. 

Ở nơi đất khách quê người, Giuse phải tìm cho ra chỗ ở, việc làm tạm thời để nuôi sống cả gia đình, chắc hẳn điều ấy không luôn luôn dễ dàng. Rồi cuối cùng lại phải đưa cả gia đình về Nadarét. Tại đây Giuse phải bao bọc, che chở và nuôi sống gia đình, đồng thời giáo dục con trẻ Giêsu nên người. Ðối với Ðức Giêsu, câu «công Cha như núi Thái Sơn» chắc chắn cũng rất đúng khi áp dụng cho cha nuôi của mình. Tất cả những khó nhọc vất vả ấy đòi hỏi Giuse phải có rất nhiều tình yêu và nhiều đức tính mới có thể vượt qua một cách tốt đẹp

Nếu Giuse và Maria sống đời vợ chồng bình thường, thì những khó nhọc của Giuse sẽ được bù đắp bởi những giây phút hạnh phúc thân mật bên Maria. Nhưng theo niềm tin Công giáo, Giuse bảo vệ cho Maria sống đồng trinh trọn đời, nên tình yêu đầy tính thiên thần và hết sức cao thượng của Giuse đối với Maria phải hết sức lớn lao. Ngài thật là một người đàn ông cao cả, và là một người chủ gia đình hết sức gương mẫu. Thiết tưởng bất kỳ người chủ gia đình nào bắt chước Giuse cũng sẽ làm cho gia đình mình yên vui hạnh phúc.




2.  Hạnh phúc gia đình tùy thuộc người chồng rất nhiều

Hạnh phúc gia đình có hay không, và đến mức nào, tùy thuộc vào tất cả mọi thành viên trong gia đình, nhất là vào cách đối xử của hai vợ chồng đối với nhau. Muốn gia đình hạnh phúc, mọi thành viên phải thực hiện những điều Thánh Phaolô đề nghị trong bài đọc 2: «Người làm vợ hãy phục tùng chồng, như thế mới xứng đáng là người thuộc về Chúa. Người làm chồng hãy yêu thương chứ đừng cay nghiệt với vợ. Kẻ làm con hãy vâng lời cha mẹ trong mọi sự, vì đó là điều đẹp lòng Chúa. Những bậc làm cha mẹ đừng làm cho con cái bực tức, kẻo chúng ngã lòng» (Cl 3,18-21).

Nhưng nếu so sánh giữa hai vợ chồng, thì theo sự thường, nghĩa là trong đa số các trường hợp, hạnh phúc và sự êm ấm trong gia đình tùy thuộc vào người chồng nhiều hơn. Câu nói trên của thánh Phaolô hàm ẩn những điều kiện trong đó. Muốn «vợ phục tùng chồng», thì trước tiên, «Người làm chồng hãy yêu thương chứ đừng cay nghiệt với vợ», mà phải biết thông cảm, hy sinh, thường xuyên giúp đỡ vợ trong mọi việc, nỗ lực bao bọc che chở vợ mình trong mọi hoàn cảnh. Người vợ có cảm thấy được chồng yêu thương, có cảm phục chồng vì tính quảng đại, cao thượng, bỏ qua mọi lầm lỗi nhỏ nhặt, thì mới dễ dàng phục tùng chồng. Nói chung, tâm lý của mọi người là chỉ tự nguyện phục tùng những ai mình nể phục và yêu mến mà thôi. Người vợ không thoát ra ngoài tâm lý chung ấy. 

Người chồng không nên lấy quyền làm chồng, hoặc dùng bạo lực hay áp lực kinh tế để ép buộc vợ phải phục tùng mình. Làm như thế thì có khác gì mình đang thực hiện một chế độ độc tài nho nhỏ trong gia đình. Người vợ cảm thấy mình bị áp bức một cách bất công, tất nhiên  như một định luật  là sẽ có ngày nổi loạn, nhất là khi người chồng trở nên yếu thế, không còn khả năng về kinh tế hay thể chất nữa. Lúc đó người chồng không thể chỉ biết trách vợ, mà trước tiên hãy nhận ra lầm lỗi của mình.

Ngược lại, muốn được chồng yêu thương, người vợ cũng cần phải tỏ ra mình là một người dễ thương, nghĩa là nói năng dịu dàng, ngọt ngào, biết chiều ý chồng, biết hy sinh tận tụy phục vụ gia đình, làm tròn mọi bổn phận của mình trong gia đình, nhất là biết tỏ ra nể phục chồng. Mình không dễ thương thì dù là chồng mình cũng chẳng thể thương mình được.

Tâm lý chung của mọi người đàn ông là dễ đem lòng yêu thương những phụ nữ tỏ ra nể phục mình, và tâm lý chung của mọi phụ nữ là dễ yêu thương những người mà mình nể phục. Nhưng làm sao người phụ nữ có thể yêu thương một người mà mình khinh thường vì thấy không có gì đáng nể phục? Và làm sao người đàn ông có thể yêu thương được người vợ không kính nể mình? Do đó, để gia đình hạnh phúc, yếu tố rất quan trọng là người chủ gia đình phải có một điều gì đấy, một đức tính nào đấy khiến người vợ cũng như con cái trong nhà nể phục. Có thể chỉ cần một đức tính nào đó thật nổi bật, không cần nhiều. Nhưng càng nhiều thì càng tốt! Nhưng đức tính không thể thiếu được nơi người chồng là lòng độ lượng, bao dung, và sự hy sinh quả cảm.

Gia đình thánh gia rất dễ có hạnh phúc, một phần rất lớn là vì Giuse, người chủ gia đình, có rất nhiều đức tính đáng để Maria kính phục. Có thể nói bản lĩnh, cách hành xử cao thượng, và sự quảng đại trong yêu thương của người đàn ông là nền tảng và là yếu tố đầu tiên cần thiết cho hạnh phúc của cả gia đình. Thiếu nó, gia đình khó có hạnh phúc.



3.  Quên mình để yêu thương hữu hiệu, là bí quyết gây hạnh phúc gia đình

Một trong những trở ngại lớn nhất của hạnh phúc gia đình là cái tôi và ý riêng của mỗi thành viên. Nói chung, ai cũng coi cái tôi và ý riêng của mình là quan trọng, và tỏ ra rất bực mình khó chịu khi thấy cái tôi và ý muốn của mình bị coi thường, hoặc không được ai để ý tới. Ai cũng bị cái tôi và ý riêng của mình thu hút đến độ quên đi cái tôi và ý muốn của người khác vốn cũng thu hút hết tâm trí của họ. Ai cũng muốn cái tôi và ý kiến của mình được mọi người quan tâm chú ý, nhưng chẳng ai muốn quan tâm đến cái tôi và ý kiến của kẻ khác. Chính vì thế, chẳng ai được thỏa mãn, cuộc sống chung do đó chẳng hạnh phúc, thậm chí biến thành hỏa ngục. 

Muốn làm cho người khác hạnh phúc, nghĩa là làm cho họ được thỏa mãn vì cảm thấy cái tôi và ý kiến của họ được tôn trọng, thì chính tôi phải quên cái tôi và ý riêng của mình đi để đặt nặng cái tôi và ý kiến của họ lên. Như thế họ cảm thấy hạnh phúc khi ở bên cạnh tôi. Nếu người ấy cũng biết làm như thế đối với tôi, thì tôi cũng cảm thấy hạnh phúc, và thế là cả hai đều hạnh phúc. Nhưng cách tốt nhất và bảo đảm nhất để được hạnh phúc là tôi lấy hạnh phúc của người tôi thương làm hạnh phúc của mình. Như thế tôi sẽ hạnh phúc khi làm cho họ được hạnh phúc.

Hạnh phúc gia đình luôn luôn đòi hỏi phải có một ai đó trong nhà biết quên mình, biết quên cái tôi của mình đi, để quan trọng hóa cái tôi của người khác lên. Thái độ ấy như một cái ngòi khởi động, làm cho những người khác trong nhà cũng hành động như vậy, và nhờ đó, hạnh phúc gia đình mới bùng lên. Thái độ khởi động ấy phải được lập lại hàng ngày hàng giờ trong đời sống gia đình. Ai sẽ khởi sự thái độ quan trọng ấy nếu không phải là chính bạn, là người ý thức được bí quyết hạnh phúc đó, bất kể bạn là vợ hay chồng? Thật vô phúc cho gia đình nào không có ai tự nguyện làm cái ngòi khởi động tình yêu thương ấy hàng ngày trong cuộc sống!



CẦU NGUYỆN

Lạy Cha, Cha đã chọn thánh Giuse là người đứng đầu gia đình Nadarét với những đức tính rất cần thiết của một người làm chủ gia đình để gia đình ấy được hạnh phúc. Xin cho tất cả những người làm chủ trong các gia đình Kitô hữu biết noi gương bắt chước Ngài, biết coi nhẹ cái tôi của mình để thường xuyên quan tâm đến hạnh phúc của mọi thành viên khác trong gia đình. Xin cho những người làm vợ và làm mẹ noi gương Ðức Maria biết luôn tỏ ra dễ thương, dịu dàng, và biết hy sinh ý riêng của mình cho hạnh phúc gia đình. Và xin cho mọi con cái trong gia đình Kitô hữu biết noi gương Ðức Giêsu luôn kính trọng và vâng phục cha mẹ mình. Amen.


Share:

ThanhGia-a - Nghịch cảnh và đau khổ trong gia đình có thể là phương tiện thánh hóa của Thiên Chúa




CHIA SẺ TIN MỪNG

Chúa Nhật Lễ Thánh Gia

(29-12-2019)

Nghịch cảnh và đau khổ trong gia đình
có thể là phương tiện thánh hóa của Thiên Chúa



ĐỌC LỜI CHÚA

  Hc 3,3-7.14-17a: (3) Ai thờ cha thì bù đắp lỗi lầm, (4) ai kính mẹ thì tích trữ kho báu. (5) Ai thờ cha sẽ được vui mừng vì con cái, khi cầu nguyện, họ sẽ được lắng nghe. (6) Ai tôn vinh cha sẽ được trường thọ, ai vâng lệnh Đức Chúa sẽ làm cho mẹ an lòng. (14) Lòng hiếu nghĩa đối với cha mẹ sẽ không bị quên lãng, và sẽ đền bù tội lỗi cho con.

  Cl 3,12-21: (14) Trên hết mọi đức tính, anh em phải có lòng bác ái: đó là mối dây liên kết tuyệt hảo. (18) Người làm vợ hãy phục tùng chồng, như thế mới xứng đáng là người thuộc về Chúa. (19) Người làm chồng hãy yêu thương chứ đừng cay nghiệt với vợ. (20) Kẻ làm con hãy vâng lời cha mẹ trong mọi sự, vì đó là điều đẹp lòng Chúa.

  TIN MỪNG: Mt 2,13-15.19-23

Đức Giêsu trốn sang Ai Cập và các anh hài bị giết

(13) Khi các nhà chiêm tinh đã ra về, thì sứ thần Chúa hiện ra báo mộng cho ông Giuse rằng: «Này ông, dậy đem Hài Nhi và mẹ Người trốn sang Ai Cập, và cứ ở đó cho đến khi tôi báo lại, vì vua Hêrôđê sắp tìm giết Hài Nhi đấy!» (14) Ông Giuse liền trỗi dậy, và đang đêm, đưa Hài Nhi và mẹ Người trốn sang Ai Cập. (15) Ông ở đó cho đến khi vua Hêrôđê băng hà, để ứng nghiệm lời Chúa phán xưa qua miệng ngôn sứ: Ta đã gọi con Ta ra khỏi Ai Cập.

Từ Ai Cập về đất Ítraen

(19) Sau khi vua Hêrôđê băng hà, sứ thần Chúa lại hiện ra với ông Giuse bên Ai Cập, (20) báo mộng cho ông rằng: «Này ông, dậy đem Hài Nhi và mẹ Người về đất Ítraen, vì những kẻ tìm giết Hài Nhi đã chết rồi». (21) Ông liền trỗi dậy đưa Hài Nhi và mẹ Người về đất Ítraen. (22) Nhưng vì nghe biết Áckhêlao đã kế vị vua cha là Hêrôđê, cai trị miền Giuđê, nên ông sợ không dám về đó. Rồi sau khi được báo mộng, ông lui về miền Galilê, (23) và đến ở tại một thành kia gọi là Nadarét, để ứng nghiệm lời đã phán qua miệng các ngôn sứ rằng: Người sẽ được gọi là người Nadarét.




CHIA SẺ

Câu hỏi gợi ý:
1. Việc Đức Giêsu bị bách hại khiến Thánh Gia phải trốn sang Ai Cập là do lòng độc ác của vua Hêrôđê, nhưng có phải cũng nằm trong kế hoạch của Thiên Chúa không? – Những hoạn nạn của ta do lòng độc ác của người khác có tương tự như thế không? 
2. Thiên Chúa muốn Đức Giêsu và Thánh Gia Thất bị hoạn nạn đau khổ như thế để làm gì? do Ngài thương yêu hay ghét bỏ Thánh Gia Thất? Nếu do yêu thương, thì phải giải thích thế nào? 
3. Khi gia đình ta gặp đau khổ thử thách, thì cách khôn ngoan nhất để gia đình vẫn có thể bình an và hạnh phúc là gì??


Suy tư gợi ý:

1.  Đau khổ mà Thiên Chúa dành cho Đức Giêsu và Thánh Gia

Bài Tin Mừng cho thấy ngay khi vừa sinh ra, Đức Giêsu đã trở thành đối tượng bị bách hại, là nạn nhân thoát chết của sự độc ác nơi con người. Thật vậy, vừa sinh ra, Ngài đã bị vua Hêrôđê tìm giết, chỉ vì ông tưởng rằng trong tương lai Ngài sẽ chiếm mất ngai vàng của ông. 

Thánh Gia cũng gặp biết bao thử thách ngay khi vừa mới thành lập, do sự vô tình, hiểu lầm và vô lương tâm của con người. Thật vậy, khi Giuse và Maria vừa thành gia thất, hai người đã phải chịu búa rìu của dư luận về việc Maria mang thai khi chưa chính thức làm đám cưới; và việc Giuse chấp nhận lấy Maria làm vợ dù con trong bụng nàng không phải là của mình. Rồi vừa mang thai được mấy tháng thì phải về tận Bêlem để đăng ký hộ khẩu, và do nghèo mà không được ai giúp đỡ, Maria đã phải sinh con trong chuồng súc vật. Thật nhục nhã và đau lòng! Chưa hết, vừa sinh con ra, hai ông bà đã phải vượt biên trốn sang Ai Cập, chịu bao đắng cay và khổ nhục!

Những khổ nhục ấy không chỉ do con người gây ra, mà còn do sự sắp đặt của chính Thiên Chúa trong kế hoạch của Ngài nữa. Phải nói rằng con người mà Thiên Chúa Cha yêu thương nhất chính là Đức Giêsu! Nhưng chính Ngài lại là con người bị Thiên Chúa đày đọa nhiều nhất: «Dầu là Con Thiên Chúa, Người đã phải trải qua nhiều đau khổ» (Dt 5,8)

Cũng vậy, gia đình mà Thiên Chúa lưu tâm nhất chính là Thánh Gia Nadarét. Nhưng đó cũng là gia đình mà Thiên Chúa thử thách và làm cho đau khổ nhiều nhất! Thật kỳ diệu, khó hiểu và đầy mâu thuẫn! Nhưng đó chính là thánh ý của Ngài! Thiên Chúa có điên chăng? Không, Ngài rất khôn ngoan, nếu chúng ta không hiểu được chính vì sự khôn ngoan ấy vượt quá khả năng suy nghĩ và hiểu biết của chúng ta!



2.  Nhưng đau khổ lại là nguồn hạnh phúc và vinh quang

Nhìn lại kết quả của những thử thách ấy, ta thấy: Đức Giêsu và Thánh Gia hiện nay đang được tôn sùng nhất, cao sang nhất, vinh quang nhất không chỉ ở dưới đất mà còn cả trên trời nữa! Nhìn thế ta mới thấy rõ sự ưu ái mà Thiên Chúa dành cho Đức Giêsu và gia đình của Ngài. Một sự ưu ái đầy công bằng khiến cho không ai trên trần lẫn trên trời có thể ganh tị được! Sự công bằng của Thiên Chúa đòi hỏi phải có sự tỷ lệ thuận giữa đau khổ và hạnh phúc, giữa nhục nhã và vinh quang, giữa tự hạ và được nâng lên… 

Thiên Chúa luôn luôn dùng đau khổ để thánh hóa và tinh luyện tình yêu của con người, dùng nhục nhã để đưa con người đến vinh quang. Tuy nhiên, những đau khổ chịu ở đời này quả là quá nhỏ bé so với hạnh phúc và vinh quang mà Thiên Chúa ban thưởng vì những đau khổ ấy: «Những đau khổ chúng ta chịu bây giờ sánh sao được với vinh quang mà Thiên Chúa sẽ mặc khải nơi chúng ta» (Rm 8,18).

Vấn đề quan trọng và tùy thuộc nơi con người là: con người có chấp nhận luật công bằng đó hay không, có chấp nhận để Thiên Chúa thánh hóa và tinh luyện tình yêu của mình không. Nghĩa là khi chịu đau khổ, con người có nhận ra đó là thánh ý Thiên Chúa để vui lòng chấp nhận không? Thiếu sự vui lòng chấp nhận này, thì hạnh phúc và vinh quang không thể thành tựu được. Thánh Phaolô viết: «Nếu ta cùng chết với Người, ta sẽ sống với Người; nếu ta cùng đau khổ với Người, ta sẽ thống trị với Người» (2Tm 2,11-12a), nhưng thánh nhân cũng thêm: «Nếu ta chối bỏ Người, Người cũng sẽ chối bỏ ta» (2Tm 2,12b).



3.  Hãy thực hiện thánh ý Chúa trong mọi tình huống của gia đình

Trong đời sống gia đình, ta cũng sẽ gặp thử thách và đau khổ do sự thiếu tình thương, vô tình, hiểu lầm, tính ích kỷ và độc ác của người khác, thậm chí của chính những người trong gia đình mình. Chính ta cũng gây ra những thử thách và đau khổ tương tự như thế cho tha nhân, và cho cả những người trong gia đình mình. Nhưng những thử thách đó đều nằm trong kế hoạch của Thiên Chúa nhằm thánh hóa và tinh luyện tình yêu nơi bản thân ta cũng như những người thân trong gia đình ta. Điều quan trọng là ta phải nhận ra thánh ý Thiên Chúa trong những thử thách đó, và luôn luôn sẵn sàng làm theo thánh ý Ngài

Gia đình Nadarét xưa cũng gặp rất nhiều đau khổ, nghịch cảnh như gia đình chúng ta đã gặp. Có biết bao hoàn cảnh khiến người trong gia đình hiểu lầm nhau, tạo nên những xung đột, v.v… làm cho nhau đau khổ, và đòi buộc mọi người phải chịu đựng, tha thứ lẫn nhau. Chính trong thử thách và đau khổ, con người mới chứng tỏ được tình yêu của mình đối với Thiên Chúa và tha nhân, đặc biệt đối với những người trong gia đình mình.

Nếu Thiên Chúa đã để cho Đức Giêsu, cũng như Đức Maria và Thánh Giuse phải đau khổ để thánh hóa, tinh luyện tình yêu các Ngài hầu ân thưởng bội hậu các Ngài, thì Thiên Chúa cũng đang thực hiện như vậy đối với ta và gia đình ta. Nên nhớ rằng: «Vinh quang sẽ đến sau những đau khổ đó» (1Pr 1,11). Thiên Chúa muốn dành cho ta những hạnh phúc và vinh quang lớn lao. Nhưng sự công bằng của Ngài đòi hỏi ta phải ít nhiều xứng đáng với hạnh phúc và vinh quang ấy, nên Ngài phải thử thách ta chút ít để ta chứng tỏ được tình yêu của ta. Vì thế, hãy lấy làm vui mừng khi được Ngài thử thách: «Được chia sẻ những đau khổ của Đức Kitô bao nhiêu, anh em hãy vui mừng bấy nhiêu, để khi vinh quang Người tỏ hiện, anh em cùng được vui mừng hoan hỷ» (1Pr 4,13).

Điều quan trọng là chúng ta phải có tình yêu đích thực đối với tất cả mọi người trong gia đình ta. Và biểu hiện của tình yêu đích thực – tức «hoa quả của Thần Khí» – là «bác ái, hoan lạc, bình an, nhẫn nhục, nhân hậu, từ tâm, trung tín, hiền hoà, tiết độ» (Gl 5,22-23)

Nếu «yêu nhau không phải là nhìn nhau, mà là cùng nhau nhìn về một hướng» như Saint-Exupéry nói, thì trong gia đình, hướng chung đó phải là cùng nhau xây dựng hạnh phúc gia đình, hạnh phúc chung của mọi thành viên trong đó. Muốn thực hiện được hạnh phúc ấy thì điều cần thiết là mọi người đều phải đặt thánh ý Thiên Chúa là tối quan trọng, và luôn luôn thi hành thánh ý Ngài. Mà thánh ý Ngài chính là mọi người trong gia đình yêu thương và hy sinh cho nhau (x. Ga 13,34-35).

Hạnh phúc gia đình phải được xây dựng trên nền tảng là cùng nhau thực hiện thánh ý Thiên Chúa thì mới vững bền. Cổ nhân nói: «Thuận Thiên giả tồn, nghịch Thiên giả vong» (= thuận theo Trời thì còn, thì hạnh phúc, nghịch với Trời thì mất, thì đau khổ). Câu này đúng trong mọi trường hợp, đặc biệt trong mọi tình huống của gia đình. Nếu không quan tâm thực hiện thánh ý Ngài, con người càng tìm hạnh phúc thì càng gặp đau khổ.

Nếu vì chính bản thân ta không hy sinh và nỗ lực tạo hạnh phúc cho gia đình mình nên gia đình ta không hạnh phúc, thì ta nên xét lại cách cầu nguyện và cách sống đạo của ta. Rất có thể ta đã cầu nguyện và sống đạo một cách sai lạc, không đẹp lòng Thiên Chúa. Rất có thể ta thể hiện tính ích kỷ của ta rõ ràng nhất khi ta cầu nguyện, ta chỉ nghĩ đến bản thân ta khi cầu nguyện, và không hề tỏ ra có một chút tình yêu nào đối với tha nhân khi cầu nguyện cảCần sám hối và sửa sai. Đừng tưởng cứ cầu nguyện cho nhiều là làm đẹp lòng Thiên Chúa! Cần cầu nguyện cho có phẩm chất hơn là cầu nguyện cho nhiều. Cầu nguyện có phẩm chất đòi hỏi lòng chân thành và tâm tình yêu thương thật sự, hay ít nhất là hướng đến việc gia tăng tình yêu trong lòng mình. Hiệu quả tất yếu của việc cầu nguyện đích thực là tình yêu trong lòng mình ngày càng gia tăng. Dựa vào đó, ta có thể biết mình có thật sự cầu nguyện hay cầu nguyện đẹp lòng Chúa hay không.



CẦU NGUYỆN

Lạy Cha, đời sống gia đình có biết bao khó khăn, thử thách và đau khổ, chẳng những đến từ ngoại cảnh, từ xã hội, mà còn đến từ chính những người trong gia đình. Xin cho con nhận ra mọi đau khổ thử thách đều là những phương tiện Cha dùng để thánh hóa, tinh luyện tình yêu của bản thân con và gia đình con, để chúng con có được những cơ hội quý giá chiếm được những phần thưởng vô cùng lớn lao mà Cha muốn dành cho chúng con. Xin ban cho con mọi người trong gia đình con đủ tình yêu để gia đình con trở thành một tổ ấm hạnh phúc, thành một hình ảnh của thiên đàng mai sau.


Share:

Thứ Ba, 24 tháng 12, 2019

Bệnh nấc cụt, bài thuốc lạ kỳ



Bệnh nấc cụt,
bài thuốc lạ kỳ
(Trị bệnh như thần)


Khi không tôi mắc chứng (Nấc cụt) ngày đầu thì bị sơ sơ, qua ngày thứ 2 bị dày hơn, được trị nhiều cách theo kiểu nhân gian nhưng vẫn không bớt, qua ngày thứ 3 thì liên tục, không ăn được, không nằm được, rất khó chịu và rất mệt, tôi đi khám bác sỹ, BS, không nói tại sao, chỉ cho toa mua thuốc, uống không hết mà nặng thêm lên.

 Thằng cu Tâm con người bạn bên xóm chạy qua đánh bi với cu út nhà tôi, thấy tôi ngối trên ghế xếp ôm đầu pháo liên tục, cu Tâm nói:

 - A! Bác bị bệnh nấc cụt rồi, bác uống chi chưa, nếu chưa con về lấy qua cho bác uống hết liền tức khắc.

Tôi nói ;

- Bác uống thuốc tây nhưng không bớt.

 Cu Tâm đâm đầu chạy về nhà, một lát chạy qua lại, đưa cho tôi một cục GỪNG tươi bằng ngón tay cái, và một ít MẬT ONG đựng trong tách uống trà (tách nầy lớn hơn ngón chân cái), bảo tôi nhai cục GỪNG, trước khi nuốt thì uống tý mật ong cùng lúc. Tôi nhai, Tâm đứng nhìn, nuốt gừng và mật ong vào không biết đã tới bao tử chưa, nhưng nó dịu lại ngay và hết liền sau khi tôi uống chút nước trà tráng chén mật ong.


 Thằng Tâm vỗ tay reo:

- Con nói rồi hết ngay liền mà.

Tôi hỏi tại sao con biết cách nầy;

 - Ông nội con thường hay bị như bác, nhà con lúc nào cũng có sẵn hai thứ nầy cho ông con uống.


 Như vậy là một cục GỪNG sống nhai nuốt với một muổng canh MẬT ONG. Hiện tại thỉnh thoảng tôi cũng bị lại, nên trong nhà lúc nào cũng trữ hai thứ thần dược trên.

 Thân mến.

 Ngôn Nguyễn

Share:

Thứ Hai, 23 tháng 12, 2019

Dấu ấn lịch sử Mỹ ghi tên Donald Trump



Dấu ấn lịch sử Mỹ ghi tên Donald Trump




Ông Trump đã và đang để lại nhiều dấu ấn lịch sử. Tổng thống Mỹ vừa ghi thêm dấu ấn mà chưa lãnh đạo thế giới hiện đại nào đạt được. Mới nhất là cuộc luận tội ngày 18/12 có nhiều khác biệt so với các cuộc trước. Vượt lên tất cả, Donald Trump trở thành danh từ riêng hiếm hoi phản ánh một cách sinh động bức tranh hiện thực đa dạng của lịch sử.

Việc luận tội không làm hoen mờ thành tích hành pháp. Hai ngày sau luận tội, tổng thống ký gói chi tiêu 1,4 nghìn tỷ USD cho năm tới.

Nhỏ là hầu hết trong số 2,1 triệu công chức Mỹ được 12 tuần nghỉ sinh con hưởng lương sau 100 năm tranh đấu; quân đội được tăng 3,1% chi trả; tuổi được mua thuốc lá tăng từ 18 lên 21; nạn đóng cửa chính phủ năm ngoái thôi lặp lại; và thêm 1,375 tỷ USD cho tường biên giới.

Lớn là năm tới có 738 tỷ USD cho quốc phòng, lập bộ tư lệnh vũ trụ sau 70 năm nuôi mộng, nâng tổng chi quân sự thời Trump lên kỷ lục 2,5 nghìn tỷ USD.

Lớn nữa là căng hơn với Trung cọng (TC) mà cụ thể là thân Đài Loan hơn.

Khác với hai nạn nhân cách đây 151 năm và 21 năm xin lỗi và ăn năn, Trump gửi tâm thư sáu trang lên quốc hội và mắng văng mạng những ai cần mắng. Có vẻ luận tội có thể khiến tổng thống dễ thở hơn và tợn hơn để kiếm nhiệm kỳ nữa.

Ông Trump, người bị luận tội đang sở hữu loạt chiến tích tầm thời đại. Cuộc chiến Trump khởi xướng với TC mới hai năm song có thể tái định hình thế giới trong bối cảnh Mỹ có vẻ trên cơ. Ông làm rung chuyển thể chế đa phương khi rút khỏi nhiều hiệp định toàn cầu mà Mỹ là trụ cột. Ông khiến chảo lửa Trung Đông ùng ục khi công nhận Jerusalemthuộc Israel và xé thoả thuận hạt nhân với Iran.

Những tất yếu của lịch sử thảy đều hiển lộ qua hành vi của một cá nhân bị quy bốc đồng và dốt nát. Một tỷ phú không có vốn liếng chính trị nào mà được cử tri tín nhiệm là dấu chỉ cho thấy thời của nền chính trị quan phương, nói rất hay nhưng ngày càng xa rời hiện thực, đã đến hồi kết.

Dựng đấu trường quyết chiến với TC: quy rút TC ruột có hệ thống các nguồn tài sản trí tuệ mà chưa đời tổng thống nào dám làm cho thấy tri thức còn lâu mới là hàng hoá biếu không như nhiều người tưởng. Bởi thế, xung đột dữ dội trong luận tội tổng thống thực chất là va chạm giữa hai quan điểm thừa nhận hay bác bỏ những xu thế mới không thể cưỡng lại được.

@AndrewAn Nguyen (st)

Share:

Chủ Nhật, 22 tháng 12, 2019

Suy Ngẫm Về Kiếp người?!



Suy Ngẫm Về Kiếp người?!



Cuộc sống vội vã, kiếp người bé nhỏ, ngoảnh đầu lại đã hơn nửa đời người. Thời gian trôi nhanh như bóng cây lướt ngoài cửa sổ. Hôm qua còn vui vầy cùng bè bạn mà hôm nay đã đôi ngả lìa tan. Người cũ lâu không gặp, chuyện cũ lâu không bàn. Chớp mắt một cái, nhìn quanh mình chẳng còn lại mấy ai. Thời gian không đợi một ai, một sớm soi gương thấy tóc Ta điểm bạc, hồng trần có khác nào cõi mộng vậy thôi

Đôi khi buồn phiền, hãy nghĩ cuộc sống là phép trừ, gặp một lần bớt một lần, còn có gì phải khổ não đây. Không quên ơn người giúp mình, không trách móc người xử tệ với mình, không giữ mãi trong lòng hận thù người khác, tự khắc Ta sẽ thấy cuộc đời sao mà an nhiên, bình lặng đến vậy!

Khi gặp phải chuyện đau buồn, không như ý, hãy nghĩ rằng cuộc sống chính là một lần phải vượt qua. Kiếp người khi đến tay không, ra đi cũng tay không, không mang đến hạt cát mà cũng không mang đi một áng mây nào.

Khi Ta bất mãn, hãy nghĩ đến những người nghèo khổ, kém may mắn hơn Ta, biết đủ mới là hạnh phúc. So với người bệnh, hạnh phúc của Ta là sống khỏe mạnh. So với người đã khuất, hạnh phúc của Ta là còn sống. Người ta muốn sống tốt thì tâm phải giản đơn, phải bớt tranh giành một chút. 

Khi Ta cảm thấy không vui, hãy tự hỏi rằng mình còn lại bao nhiêu ngày để có thể dằn vặt. Nghĩ kỹ rồi, Ta sẽ không buồn nữa. Khi Ta tức giận hãy nghĩ rằng liệu có cần phải khổ tâm vì một người không đáng, tại sao Ta lại để người đó làm chủ trong tâm hồn mình. Ta hãy quên đi cứ ăn ngon, ngủ ngon, chăm sóc tốt, biết cách tiêu tiền là được rồi.

Khi Ta muốn so đo tính toán, hãy nhớ lại rằng con người đến thế gian này là tay không, hà cớ gì phải tính toán thiệt hơn, tại sao không chịu nhường một bước ? Nói nhiều sẽ làm tổn thương người khác, so đo nhiều lại tổn hại tinh thần, vừa hại người lại hại mình, kết quả là hao tâm tổn sức. Một đời người thực ra chỉ cần không làm chuyện phải hổ thẹn với lương tâm, tự tại an nhàn đã là quý lắm rồi !

Hãy sống sao cho thật vui vẻ. Có cơm để ăn, có quần áo để mặc, có núi để leo, có biển để ngắm, có internet để vào, có xe để đi, có việc để làm, có thêm người bạn đời cùng chung suy nghĩ nữa là … tuyệt vời !

Sống an nhiên vui vẻ mới là tốt nhất, chẳng việc gì phải để ý đến tiền ít tiền nhiều Sau này già rồi, chết đi ai còn để ý Ta là ăn mày hay là người giàu có? Ai cũng có phiền muộn, hàng ngày đều có buồn phiền, quan trọng nhất là Ta không để ý đến nó, sống vui vẻ thì buồn phiền sẽ tự nhiên tan mất. Phiền não ngày ngày đều có nhưng nếu không tự tay nhặt lên thì người ta đâu phải u sầu nhiều đến vậy?

Tài sản quý giá nhất là sức khỏe

Khi sinh mệnh của con người chấm dứt, đến lúc sự sống không thể cứu vãn được nữa thì tiền tài là gì, danh vọng là chi, thảy đều vô nghĩa.

Truy cầu giàu có khiến người tham lam, biến thành ác quỷ. Trong mắt người sắp từ giã cõi đời, những gì gọi là danh phận, địa vị, tiền bạc đều vô giá trị hết.

Sức khỏe là số một, không có sức khỏe thì danh tiếng, địa vị, sỉ diện, xa hoa, xe sang, nhà cao cửa rộng… thảy đều là mây bay, gió cuốn, mong manh, hư ảo cả.

Hãy luôn nhớ rằng: chiếc điện thoại thông minh cao cấp, 70% chức năng là không hề dùng tới. Một chiếc xe sang, 70% tốc độ là thừa. Một ngôi biệt thự nguy nga, 70% diện tích là bỏ trống. Hàng loạt chuyện đời, 70% là vô vị, hư không. Một đời nỗ lực kiếm tiền, 70% là để lại cho người khác tiêu. Hãy sống thật đơn giản, tận hưởng cuộc đời, giữ lấy 30% những gì vốn thuộc về mình mới mong thực sự có được hạnh phúc.

Đời người lại như một hiệp đấu. Nửa trước là học hành, quyền lực, chức tước, thành tích, tăng lương, tăng chức. Còn nửa sau là huyết áp, mỡ máu, tiểu đường, ung thư, cô đơn, sầu não. Nửa hiệp đầu là phấn đấu hết mình, nửa hiệp sau là chấp nhận, buông xuôi. Cớ sao kiếp người mỏi mệt lắm vậy?

Hãy nhớ không có bệnh cũng phải giữ gìn sức khỏe, không khát cũng phải uống nước, có phiền muộn cũng phải nghĩ cho thông, có lý cũng phải nhường người, có quyền cũng phải thấp giọng, không mệt cũng phải nghỉ ngơi, không giàu cũng phải biết đủ, bận mấy cũng phải luyện tập.

 Bởi vì, một cái áo giá $1,000, một vé First class $7,0000, một chiếc xe $50,000 tờ chi phiếu nhỏ có thể chứng minh. Một căn nhà giá vài triệu, hợp đồng mua bán có thể chứng minh. Nhưng một con người rốt cuộc trị giá bao nhiêu tiền, chỉ sức khỏe mới có thể chứng minh.

Hãy nhớ, sức khỏe chính là “giá trị” nhất! Vì vậy cũng đừng bao giờ mang máy ra tính rằng Ta đã tiêu bao nhiêu tiền cho sức khỏe. Trên đời này Ta nhất định có một món tiền phải tiêu, hoặc là để chăm sóc trước, hoặc là để chữa trị bệnh tình về sau. Lựa chọn món nào là quyền của Ta. Có sức khỏe gọi là tài sản, không có sức khỏe thì chỉ còn là di sản mà thôi.

Chiếc giường đắt nhất trên thế giới chính là giường bệnh. Trên thế giới này có thể có người lái xe thay Ta, kiếm tiền thay Ta… nhưng không có ai mắc bệnh thay Ta được. Đồ mất rồi đều có thể tìm thấy lại nhưng có một thứ mất đi là vĩnh viễn không còn tìm thấy, đó chính là sinh mệnh.

Share:

Thư không niêm kính gửi: Bà Nancy Pelosi, Chủ tịch Hạ viện Hoa Kỳ



Thư không niêm kính gửi:
Bà Nancy Pelosi, Chủ tịch Hạ viện Hoa Kỳ

Bằng Phong Đặng văn Âu

Ngày Chúa Nhật 22, Tháng 12 năm 2019.

Westminster City, Orange County, California92683.

Kính thưa bà Chủ tịch Hạ viện Hoa Kỳ,

Vài hôm nữa, thế giới sẽ cử hành lễ mừng Thiên Chúa Giáng sinh, tôi xin  gửi đến bà lời chúc sức khỏe và xin phép mạo muội có đôi lời để nói lên sự nhận xét của tôi về đảng Dân Chủ của bà.

Xin tự giới thiệu, tôi là một phi công từng sát cánh với bạn đồng minh Hoa Kỳ chống lại chế độ độc tài toàn trị Cộng sản. Nửa chừng, người bạn đồng minh Hoa Kỳ bỏ rơi chúng tôi. Nước tôi bị mất vào tay cộng sản. Tôi đành phải lìa bỏ Mẹ già không ai chăm sóc và nghẹn ngào giã từ quê hương trong nước mắt để đến tị nạn trên đất nước của bà!

Tôi biết ơn nước Mỹ và cảm tạ Thiên Chúa, vì Ngài đã đưa con cháu của Ngài trên chiếc thuyền Mayflower đến đại lục này để lập nên một Quốc gia giàu mạnh, từng cứu nhân loại thoát khỏi nạn Quốc xã Đức, Phát xít Ý, Quân phiệt Nhật và Cộng sản. Đồng thời, tôi cũng mang mối hận Hoa Kỳ, vì đảng Dân Chủ đã có những chính sách sai lầm khiến cho dân tộc chúng tôi phải bị sống trong hỏa ngục cộng sản. Tôi xin giải thích để bà rõ:

Năm 1954, các thế lực quốc tế đã cắt nước tôi ra làm hai. Bắc vỹ tuyến 17 thuộc về cộng sản, Nam vỹ tuyến 17 thuộc về tự do. Vì nhu cầu bảo vệ phòng tuyến tự do, nước Mỹ đã sử dụng nửa phần đất của chúng tôi làm tiền đồn ngăn chặn làn sóng Đỏ. Nhân dân Miền Nam chúng tôi vì nhu cầu sống còn, đành chấp nhận làm người lính tiền đồn cho thế giới tự do.

Chúng tôi may mắn có một nhà lãnh đạo đức độ, tài ba, yêu nước, thương dân. Đó là Tổng thống Ngô Đình Diệm. Trong một thời gian ngắn, nhà lãnh đạo Miền Nam vừa dẹp tan quân phản loạn do Thực dân Pháp để lại, vừa kiến thiết đất nước hoang tàn do chiến tranh, xây dựng một xã hội hài hòa từ tàn tích Thực dân, Phong kiến. Ngay cả kẻ thù sau khi chiến thắng, cũng phải nhìn nhận Miền Namvăn minh và tự do dân chủ hơn Miền Bắc.

Nước Mỹ từng tự hào vì đã yểm trợ một nhà lãnh đạo sáng giá nhất Châu Á. Tổng thống của chúng tôi được Mỹ mời sang công du. Tổng thống Dwight Eisenhower ra tận phi trường Dulles đón tiếp và mời Ngài đọc diễn văn tại lưỡng viện Quốc Hội. Lúc bấy giờ báo chí Hoa Kỳ không tiếc lời ca ngợi vị lãnh đạo anh minh và dũng cảm. Ngoại trừ những phần tử có xu hướng theo Cộng sản và tôn thờ Hồ Chí Minh chống đối Tổng thống Ngô Đình Diệm, còn hầu hết người có tinh thần Quốc gia, dù là Phật giáo, đều ủng hộ Tổng thống Ngô Đình Diệm.

Sau cuộc bầu cử Tổng thống năm 1960, nước Mỹ bầu ông John Kennedy thuộc đảng Dân Chủ làm Tổng thống. Tổng thống Eisenhower trước khi trao quyền cho tân lãnh đạo Mỹ, đã dặn đi dặn lại đừng trung lập hóa nước Lào, vì cộng sản Miền Bắc sẽ dùng Lào làm bàn đạp để tấn công Miền Nam. Nhưng không bao lâu sau, Tổng thống Kennedy quên lời hứa vì bị ông Averell Harriman thuyết phục.

Ông Harriman là nhà Ngoại giao từng bị Thủ tướng Wilson Churchill chê là nhà thương thuyết ngây thơ đối với cộng sản. Hội nghị Yaltalà sự thất bại ngoại giao của Mỹ. Từ bài học thất bại trong thương thuyết với cộng sản, ông Harriman phải biết rằng cộng sản không bao giờ giữ lời cam kết. Nhưng ông quyết thực hiện trung lập hóa Lào cho bằng được, vì ông bị người vợ Pháp tỉ tê, thúc giục. Nước Pháp từng được Hoa Kỳ cứu trong hai trận thế chiến, nhưng người Pháp kiêu ngạo, nặng tinh thần đố kỵ, nên thường có tâm lý bài Mỹ, hóa ra hại Miền Nam.

Thực dân Pháp là một đế quốc tồi bại nhất trong các đế quốc. Bằng cớ là thuộc địa của Anh đều được độc lập trong Khối Thịnh Vượng Anh, không nước nào bị rơi vào tay cộng sản. Còn các thuộc địa của Pháp như Algeria, Tunisia, Việt Nam đều đánh cho Pháp thua liểng xiểng thì Pháp mới chịu nhả. Pháp hận Mỹ không giúp Pháp cứu Điện Biên Phủ, nên Pháp quyết phá Mỹ cho bằng được, dù Miền Nam cùng thuộc khối Tự Do với Pháp!

Kennedy trẻ, đẹp trai, được lòng phụ nữ mà đắc cử Tổng thống, nhưng thiếu kinh nghiệm về cộng sản như Richard Nixon, nên bị cái đám chính trị gia tả khuynh trong đảng Dân Chủ áp lực. Nếu ông Ngô Đình Diệm cứng đầu, không đồng ý chính sách của Mỹ, Kennedy thiếu gì cách để thay người mình đã ủng hộ? Chỉ cần cúp viện trợ tài chánh, quân sự là đủ cho Tổng thống của chúng tôi nhượng bộ. Tại sao Kennedy phải tung tiền ra mua chuộc các Tướng lãnh Việt Nam và sử dụng một cán bộ cộng sản đội lốt nhà tu Phật giáo để lật đổ Tổng thống Ngô Đình Diệm?

Giết một người bạn từng chiến đấu bảo vệ thành trì tự do cho mình, từng được mình ca ngợi là một vị lãnh tụ trong sạch, can đảm, Tổng thống Kennedy đã để lại một vết dơ cho nước Mỹ vì tính man rợ. Đồng minh nào còn dám tin tưởng để làm bạn với Mỹ?

Thưa bà Chủ tịch Hạ Viện,

Phải chi nước Mỹ thây kệ dân tộc chúng tôi, đừng lợi dụng xương máu của nhân dân chúng tôi phải làm người lính tiền đồn để ngăn chặn làn sóng Đỏ cho thế giới tự do, thì nước Mỹ không bị đảng Dân Chủ làm ô danh!

Năm 1963, đảng Dân chủ đã giết chết một vị Tổng thống của nước chúng tôi.

Năm 1975, một lần nữa đảng Dân chủ cắt viện trợ đã giết chết nền Cộng hòa của nước chúng tôi, đẩy nhân dân chúng tôi vào hỏa ngục Đỏ!

Năm 1976. Jimmy Carter, Tổng thống Dân Chủ, làm cho kinh tế suy sụp, nạn thất nghiệp tăng cao, cắt giảm ngân sách Quốc phòng, chính sách Ngoại giao nhu nhược. Tổng thống Carter cũng phạm một lỗi lầm giống như Kennedy là ủng hộ bọn Hồi giáo quá khích để lật đổ vua Mohammad Reza Pahlavi của IRAN, rồi không cho ông vào Mỹ để chữa bệnh ung thư. Sự vô nhân đạo của Carter chẳng khác gì Kennedy ra lệnh giết Tổng thống Ngô Đình Diệm của chúng tôi. Vì chính sách sai lầm của Mỹ, khiến cho nhân viên Tòa Đại Mỹ tại Iran bị bắt làm con tin. Nếu không có ông Ronald Reagan bỏ đảng Dân Chủ sang đảng Cộng Hòa làm Tổng thống, thì nước Mỹ làm sao có thể tự hào vì phá vỡ bức tường Bá Linh và dẹp bỏ chế độ Liên bang Xô Viết và giải phóng Đông Âu?

Năm 1992, Tổng thống Bill Clinton của đảng Dân Chủ lợi dụng chức vụ, dụ dỗ cô Monica Lewinsky làm chuyện tồi bại tại Tòa Bạch Ốc, rồi chối bai bải cho đến khi chứng cớ phơi bày mới nhìn nhận. Tại sao đảng Dân Chủ không truất phế Bill Clinton về tội nói dối hữu thệ? Một lần nữa, thế giới khinh bỉ nước Mỹ có vị Tổng thống vô tư cách! Đảng Dân Chủ không còn xứng đáng là đảng Dân chủ của thời Franklin Roosevelt, thời Harry Truman!

Năm 2008, nước Mỹ đã làm cuộc cách mạng vì bầu một người da đen làm Tổng thống. Rất tiếc, Barack Obama đã thi hành chính sách chia rẽ dân tộc với câu khẩu hiệu “Black life matters!”, cúi mình xin lỗi các quốc gia Hồi giáo và nhu nhược một cách quá đáng trước Trung Cộng. Mặc dầu Tiến sĩ Peter Navarro viết cuốn sách “Death by China” từ năm 2011 để cảnh báo hiểm họa Trung Cộng, nhưng Obama và đảng Dân Chủ vẫn không quan tâm.

Năm 2016, mặc dầu biết Đại sứ Christopher Stevens bị quân khủng bố giết ở Benghazi là do lỗi của bà Hillary, vụ hủy email của bà Hillary là phi pháp, nhưng Barack Obama vẫn tích cực ủng hộ bà Hillary làm Tổng thống, vì ông ta dự tính sẽ sử dụng bà Hillary như là một công cụ phải thực hiện chính sách chưa hoàn tất trong 8 năm làm Tổng thống của ông. Những sự kiện Giám đốc FBI, Giám đốc CIA thông đồng với nhau cài gián điệp vào Ủy ban tranh cử của ông Donald Trump, chắc chắn Tổng thống Obama và phó Tổng thống Biden phải biết. Rồi đây sự thật sẽ phơi bày ra ánh sáng. Tôi nghĩ rằng đảng Dân Chủ khó lòng bào chữa!

Ngoài ra, truyền thông cánh tả, trí thức thiên vị một cách đặc biệt. Đảng Dân Chủ tin chắc bà Hillary Clinton sẽ dành chiếc ghế Tổng thống về cho đảng, nên tờ Newsweek in 150 ngàn số trên trang bìa chào mừng Nữ Tổng thống đầu tiên của Hoa Kỳ và ban vận động đã đặt tiệc ăn mừng chiến thắng khi chưa đếm xong phiếu tổng kết. Nói theo cách nói của dân tôi: “Ông Trời có mắt”. Thủ đoạn gian xảo của đảng Dân Chủ bị thất bại một cách đau đớn. Ông Donald J. Trump đắc cử vẻ vang!

Tôi là Phật tử, nhưng tôi tin Thiên Chúa đã cứu nước Mỹ và cứu nhân loại. Nếu bà Hillary làm Tổng thống, chính sách của Barack Obama sẽ tiếp tục thi hành: Kinh tế lụn bại, Quốc phòng yếu kém, Ngoại giao nhu nhược, Irantha hồ yểm trợ khủng bố. Chắc chắn Trung Cộng sẽ lên ngôi bá chủ hoàn cầu!

Thưa bà Chủ tịch Nancy Pelosy,

Người da trắng không dám nhắc đến Họa Da Vàng (Yellow Peril) vì sợ mang tiếng kỳ thị màu da. Tôi là một người Da Vàng, hiểu tham vọng của người Tàu hơn các giống dân khác. Nếu Trung Cộng thống trị thế giới, thì ngay cả người Da Vàng của Châu Á cũng không thể sống nổi như ngày nay. Chính bà Thái Vân Anh, Tổng thống Đài Loan, là người Tàu cũng không chấp nhận Trung Cộng, thì hà cớ gì đảng Dân Chủ lại làm cho nước Mỹ bị phá sản?

Nước Mỹ đã có thời kỳ nội chiến Nam – Bắc, nhưng lúc bấy giờ nước Mỹ chưa có một đối thủ đủ sức cạnh tranh ngôi vị bá chủ của Mỹ. Ngày nay Trung Cộng đã trỗi dậy, không phải nhờ vào sự tiến bộ của khoa học, mà nhờ vào mánh khóe ăn cắp sở hữu trí tuệ, gian lận trên thương trường và đầu độc thực phẩm để hủy diệt nhân loại. Từ 3 thế kỷ trước Hoàng đế Napoléon đã cảnh báo về mối Họa Da Vàng, chắc chắn bà và những chính trị gia Dân Chủ đều rõ. Tôi rất muốn bà cho biết có phải truyền thông, trí thức và chính trị gia Dân Chủ đã bị Trung Cộng hối lộ để lật đổ vị Tổng thống do dân bầu?

Bởi vì khi ông Donald Trump vừa đắc cử, đảng Dân Chủ đã có kế hoạch làm cuộc đảo chánh (coup d’état). Sau cuộc điều tra gần 2 năm và tốn kém 45 triệu đồng tiền thuế của dân, ông Mueller không tìm ra chứng cớ Tổng thống Trump thông đồng với Nga, bà xoay sang tố cáo vụ Ukraina để truất phế ông Trump bằng hai lý do hết sức phi Hiến Pháp.

Xin bà tha lỗi, nếu tôi nhận định sai. Tôi có cảm tưởng đảng Dân Chủ trót ăn hối lộ tiền của Trung Cộng mới có thể làm những điều mà công dân của một nước văn minh không thể làm, huống chi là ở vào hàng lãnh đạo quốc gia?

Cái việc các Nghị sĩ phe Dân Chủ thuê bà Tiến sĩ Christine Basey Ford vu cáo Thẩm phán Kavanaugh hiếp dâm bà. Rồi đến nữ dân biểu Rashida Tlaib chửi Tổng thống là “mother f.”, và dân biểu James Clyburn – Majority Whip – đòi treo cổ Tổng thống Donald Trump thì tôi thấy đảng Dân Chủ chẳng còn xứng đáng là một đảng có văn hóa. Bất lương và vô giáo dục đến thế thì thôi!

Thưa bà Chủ tịch Nancy Pelosi,

Tôi nhận thấy bà là người phụ nữ quá sức can đảm, khi bà tuyên bố bà là tín đồ Công giáo, mà không sợ bị Chúa trừng phạt! Nếu là tín đồ Công giáo, tại sao bà lại ủng hộ sản phụ gần tới ngày sinh con được quyền phá thai? Bà nói bà không thù ghét Tổng thống Trump, tại sao bà nhất quyết truất phế ông Trump, khi mà ông ta không phạm vào bất cứ tội nào trong các tội như phản quốc (treason), tội trọng (felony) hay ăn hối lộ (bribery)?

Tôi không thể kể ra hết các trò bẩn thỉu mà đảng Dân Chủ của bà đã làm trong thời gian qua. Tôi chỉ xin nhắc bà điều này: Hoa Kỳ là quốc gia giàu mạnh về kinh tế, quân sự. Không một quốc gia nào, kể cả Trung Cộng, có thể đánh bại nước Mỹ, ngoại trừ đảng Dân Chủ. Tôi không thấy những ứng viên trong đảng Dân Chủ tranh nhau để được đảng đề cử tranh chức Tổng thống năm 2020 có một cương lĩnh làm cho nước Mỹ hùng mạnh, mà chỉ thấy họ đưa ra những chương trình mỵ dân để lấy phiếu như tăng thuế nhà giàu để trợ giúp di dân bất hợp pháp được bảo hiểm Y tế, được hưởng trợ cấp xã hội; trong khi đó nạn người vô gia cư ở các thành phố lớn như New York, San Francisco, Los Angeles thì không lo giải quyết.

Nếu bà truất phế Tổng thống Trump cho bằng được để đảng Dân Chủ giành được chiếc ghế Tổng thống thì nước Mỹ sẽ khánh kiệt ngay. Chắc chắn Trung Cộng sẽ trở thành bá chủ hoàn cầu, tôi bảo đảm với bà rằng con cháu của bà sẽ bị gót giày xâm lược của nước Tàu dẫm đạp mà không thể ngóc đầu lên được. Giống như nước Việt Nam Cộng Hòa của chúng tôi, những phần tử phản quốc làm tay sai cho cộng sản Bắc Việt đều phải bỏ chạy đến tỵ nạn tại các quốc gia tự do. Nếu nước Mỹ bị cái xã hội chủ nghĩa Tàu thống trị thì người Mỹ không còn có quốc gia tự do nào để đến tỵ nạn.

Tôi rất tự hào được làm công dân Hoa Kỳ. Đồng thời, tôi cảm thấy xấu hổ vì có những người Mỹ gốc Việt của chúng tôi đến tỵ nạn nước này mà lại ủng hộ đảng Dân Chủ, cái đảng chỉ muốn cho quốc gia mình bị lụn bại để nhường ngôi vị lãnh đạo thế giới tự do cho một kẻ thù man rợ. Tôi mong bà suy nghĩ lại, hãy làm cho nước Mỹ giàu mạnh, có văn hóa, văn minh thì nhân dân sẽ chọn đảng của bà lãnh đạo nước Mỹ. Sử dụng thủ đoạn bẩn thỉu càng làm cho hình ảnh cường quốc Hoa Kỳ xấu xa thêm mà thôi.

Tôi mong bà được Thiên Chúa tha thứ tội ủng hộ phá thai chống Chúa và hưởng một mùa Giáng sinh đầy ơn phước.

Trân trọng,

Bằng Phong Đặng văn Âu
10200 Bolsa Avenue
Westminster, CA. 92683
Telephone: 714-276-5600


Share: