Thứ Năm, 12 tháng 3, 2020

Thứ Tư, 11 tháng 3, 2020

Chay3b - Thờ phượng Thiên Chúa «trong thần khí và sự thật» là gì?




CHIA SẺ TIN MỪNG

Chúa Nhật thứ 3 Mùa Chay

(15-3-2020)

Bài đào sâu

Thờ phượng Thiên Chúa «trong thần khí và sự thật» là gì?



  TIN MỪNG: Ga 4,5-42

Ðức Giêsu tại Samari





Câu hỏi gợi ý:
1. Có thực tại trần gian nào thỏa mãn được những khát vọng vô hạn của con người không? Những thực tại siêu nhiên thì sao? Thực tại nào có thể thỏa mãn những khát vọng của con người để họ được hạnh phúc?

2. Người ta có luôn luôn thật sự gặp gỡ Thiên Chúa trong kinh nguyện, trong thánh lễ, trong các bí tích không? Muốn thật sự gặp gỡ Thiên Chúa phải có những yếu tố nào?

3. Thế nào là thờ phượng, gặp gỡ Thiên Chúa trong thần khí và sự thật?

Suy tư gợi ý:

1.  Khát vọng của con người không bao giờ được thỏa mãn

Khát nước, đó là tình trạng thiếu thốn mà ai cũng đều kinh nghiệm hằng ngày. Khát nước đòi người ta phải uống nước để thỏa mãn cơn khát. Nếu không thỏa mãn, con người sẽ bị cơn khát dằn vặt rất đau khổ. Uống rồi thì hết khát, nhưng chỉ một thời gian (một tiếng hay hai tiếng sau) cơn khát lại trở lại, và cứ thế mãi. Ðói cũng tương tự như khát. 

Ngoài nước uống và thức ăn, con người còn đói khát nhiều chuyện khác: tình cảm, tình yêu, tình dục, tiếng khen, tiền bạc, địa vị, quyền lực, hiểu biết, trở nên hoàn hảo, v.v... Nhưng tất cả những thứ ấy, dù đạt được như lòng mong ước, thì con người cũng chỉ thỏa mãn một thời gian rất ngắn, để rồi lại tiếp tục cảm thấy thiếu thốn. Nếu không tiếp tục thỏa mãn, con người cảm thấy đau khổ. Khi không có chiếc xe đạp, ta cảm thấy thiếu và mong có được chiếc xe đạp. Khi đã có chiếc xe đạp, ta lại thấy thiếu và mong có chiếc gắn máy. Cứ thế, chẳng bao giờ ta hết thiếu thốn, hết đói khát, hay hết khát vọng cả. Hạnh phúc của con người vì thế chỉ luôn luôn tạm thời: được no đủ trong giây lát để rồi lại đói khát triền miên.

Như vậy, con người cứ phải nô lệ cho những cơn khát đủ loại của mình, cứ phải vất vả để tìm đủ cách thỏa mãn chúng. Trong khi tìm cách thỏa mãn chúng, nhiều khi con người phải hy sinh cả gì mình quí nhất: mạng sống, lương tâm, tình cảm vợ chồng, tình nghĩa anh em, v.v... Vì thế, cơn khát này chưa được thỏa mãn thì mình lại gây nên những cơn khát loại khác. Cứ thế mà con người lâm vào vô số những vòng luẩn quẩn trói chặt con người vào đau khổ.



2.  Làm sao để hết khát vọng? để khỏi đau khổ?

Ðức Giêsu nói: «Ai uống nước này, sẽ lại khát» (Ga 4,13). Thật vậy, những cách thỏa mãn khát vọng của con người đều chỉ là tạm thời. Ðược thỏa mãn rồi lại tiếp tục khát vọng. Khát vọng siêu đẳng nhất của con người là muốn có một giải pháp để thỏa mãn vĩnh viễn mọi khát vọng, và không còn phải khát vọng nữa. 

Làm sao có được giải pháp đó trên đời? Ðức Giêsu đã cho ta biết Ngài có giải pháp đó: «Còn ai uống nước tôi cho, sẽ không bao giờ khát nữa. Và nước tôi cho sẽ trở thành nơi người ấy một mạch nước vọt lên, đem lại sự sống đời đời» (Ga 4,14). Ngài cho biết giải pháp của Ngài «sẽ trở thành một mạch nước vọt lên, đem lại sự sống đời đời» nơi người dùng giải pháp ấy. Có sẵn trong người một mạch nước thì ta sẽ không bao giờ khát nữa, mà trái lại còn có thể làm thỏa mãn cơn khát của người khác. Mạch nước ấy đem lại sự sống đời đời. 

Mạch nước ấy là gì? Là chính Thiên Chúa, được hiện thân thành Ðức Kitô. Chỉ cần thật sự gặp gỡ Thiên Chúa hay Ðức Kitô, ta sẽ có được mạch nước đem lại sự sống ấy ở trong ta. Lịch sử Giáo Hội cho thấy nhờ thật sự gặp được Thiên Chúa, các vị thánh đã được biến đổi hoàn toàn, các ngài cảm thấy hạnh phúc vô biên bất chấp nghịch cảnh, đã yêu thương và có một sức mạnh tinh thần rất lớn để dấn thân và hy sinh cho Thiên Chúa và đồng loại không mệt mỏi. Vậy vấn đề mấu chốt là có thật sự gặp gỡ Thiên Chúa hay Ðức Kitô hay không.



3.  Làm sao để thật sự gặp gỡ Thiên Chúa?

Nhiều khi ta đến để gặp Chúa trong nhà thờ, bằng đọc kinh cầu nguyện, bằng việc dâng thánh lễ, v.v... nhưng ta lại không thật sự gặp được Chúa. Ta cầu nguyện, đi lễ theo thói quen, theo giờ giấc, theo luật buộc, một cách hoàn toàn hình thức. Ta đối diện với Chúa trước nhà tạm, ta rước Chúa vào tận trong lòng mình, nhưng ta vẫn không thật sự gặp Chúa. Cũng như các kinh sĩ Do Thái xưa, họ nói chuyện với Chúa, ở bên cạnh Chúa, đối diện với Chúa, nhưng không gặp Chúa. Cổ nhân có câu: «Hữu duyên thiên lý năng tương ngộ, vô duyên đối diện bất tương phùng» (Có duyên với nhau thì dù xa ngàn dặm cũng vẫn gặp được nhau, không có duyên với nhau thì dù có mặt đối mặt cũng không gặp nhau)

Như thế, sự gặp gỡ thật sự đòi hỏi phải có duyên với nhau, có sự đồng cảm, sự giống nhau nào đó. Cổ nhân còn nói: «Ðồng thanh tương ứng, đồng khí tương cầu» (Cùng âm thanh thì phụ họa nhau, cùng tính tình, khuynh hướng, tài năng thì tìm gặp nhau). Bản chất của Thiên Chúa là tình yêu (x. 1Ga 4,8.16), nên chỉ những ai biết yêu thương nghĩa là giống Thiên Chúa mới có thể gặp gỡ Thiên Chúa một cách đích thực: «Phàm ai yêu thương, thì đã được Thiên Chúa sinh ra, và người ấy biết Thiên Chúa. Ai không yêu thương, thì không biết Thiên Chúa» (1Ga 4,7a-8). Chữ «biết» ở đây có nghĩa là cảm nghiệm, gặp gỡ Thiên Chúa. Vì thế, kẻ gian ác, kẻ ghen ghét, người không biết yêu thương thì không thể gặp được Thiên Chúa.

Ðức Giêsu nói: «Ðã đến giờ các người sẽ thờ phượng Chúa Cha, không phải trên núi này hay tại Giêrusalem» (Ga 4,21). Như vậy, để gặp gỡ Thiên Chúa, thì không gian tức chỗ này chỗ kia không phải là chuyện quan trọng: «Ðấng Tối Cao không ở trong những ngôi nhà do tay người phàm làm ra» (Cv 7,48; 17,24). Ðức Giêsu cũng nói: «Giờ đã đến và chính là lúc này đây những người thờ phượng đích thực sẽ thờ phượng Chúa Cha trong thần khí và sự thật» (Ga 4,23). Như vậy, muốn thật sự gặp gỡ Thiên Chúa, ta cũng phải gặp gỡ Ngài «trong thần khí và sự thật».



4.  Gặp gỡ Thiên Chúa «trong thần khí và sự thật»

Ðể giải thích điều này, Ðức Giêsu nói: «Thiên Chúa là thần khí, và những kẻ thờ phượng Người phải thờ phượng trong thần khí và sự thật» (Ga 4,24). Nếu Thiên Chúa là thần khí, thì để gặp Ngài, con người cũng phải dùng thần khí của mình tức tâm hồn mình để gặp Ngài. Vì chỉ có thần khí mới gặp được và hòa nhập được với thần khí. Như vậy nghĩa là phải gặp Ngài trong chính tâm hồn mình. Thật vậy, nơi dễ gặp gỡ Thiên Chúa nhất, chính là cung lòng của mỗi người chúng ta

Không gì linh thánh bằng con người, hay tâm hồn con người, vì con người là hình ảnh của Thiên Chúa (x. St 1,26-27; 9,6; Kn 2,23). Và cũng không nơi nào linh thiêng bằng cung lòng con người: «Nào anh em chẳng biết rằng anh em là Ðền Thờ của Thiên Chúa, và Thánh Thần Thiên Chúa ngự trong anh em sao? Ðền Thờ Thiên Chúa là nơi thánh, và Ðền Thờ ấy chính là anh em» (1Cr 3,17; x. 6,19)

Có gặp được Thiên Chúa ở ngay cung lòng mình, mình mới có thể gặp gỡ Thiên Chúa ở nơi khác, trong Thánh Thể, trong nhà thờ, trong tha nhân, trong thiên nhiên. Thiên Chúa ở ngay cung lòng mình mà mình không gặp được, thì mong gì gặp được Thiên Chúa ở bên ngoài? Thánh ÂuTinh đã từng than thở: «Con đã tìm Chúa ở ngoài con, nên con đã không gặp được Chúa của lòng con» (Confession, cuốn VI, chương 1).

Muốn thật sự gặp gỡ Thiên Chúa, còn phải gặp Ngài «trong sự thật» (Ga 4,24b). Thiên Chúa của chúng ta là Thiên Chúa của sự thật, vì thế, người gian dối, không thành thật với lòng mình, với mọi người, và với Thiên Chúa, thì không thể gặp được Ngài. Như vậy để thật sự gặp được Thiên Chúa, cần phải có một tâm hồn ngay thẳng, thành thật, chân chất, «có nói có, không nói không» (Mt 5,36), không quanh quéo, uẩn khúc. Không thể gặp được Thiên Chúa những người nghĩ một đằng, nói một ngả, hay nói một đằng, làm một nẻo. 

Trong việc thờ phượng Thiên Chúa, nếu hình thức bên ngoài và nội dung bên trong không phù hợp với nhau, thì đó là giả dối. Nếu những lễ nghi tôn giáo bên ngoài không phản ảnh tâm tình thật sự bên trong, thì đó là thờ phượng Thiên Chúa trong giả dối. Nếu lời kinh mình đọc ngược lại với tâm tình bên trong thì đó là giả dối trong cầu nguyện. Thiên Chúa không thích kiểu thờ phượng hay cầu nguyện như thế.




CẦU NGUYỆN

Tôi nghe thấy tiếng Chúa: «Ðã đến lúc trình độ tâm linh con người phải tiến cao hơn một bậc nữa. Con người không nên thờ phượng Thiên Chúa theo kiểu vụ hình thức, vụ không gian, vụ thời gian, vụ vật chất nữa. Con người cần thờ phượng và gặp gỡ Thiên Chúa bằng thần khí chứ không phải qua vật chất, qua hình thức nữa. Con người cần gặp gỡ Thiên Chúa ngay trong bản thân mình hơn là ở một nơi nào bên ngoài. Con người cần hiểu biết Thiên Chúa theo sự thật, bằng chính bản chất của Ngài hơn là bằng những hiện tượng, danh từ, ngôn ngữ hay cách diễn tả đặc thù của mỗi tôn giáo, mỗi nền văn hóa. Có gặp gỡ Thiên Chúa đích thực, con người mới được biến đổi để trở nên hoàn hảo và hạnh phúc hơn.» 

Nguyễn Chính Kết




Share:

Chay3a - Đức Giêsu là mạch nước hằng sống




CHIA SẺ TIN MỪNG

Chúa Nhật thứ 3 Mùa Chay

(15-3-2020)


Đức Giêsu là mạch nước hằng sống



ĐỌC LỜI CHÚA

  Xh 17,3-7: (3) Ở sa mạc, dân khát nước nên đã kêu trách ông Môsê. Đức Chúa chỉ dạy ông: (6) «Ngươi hãy dùng gậy đập vào tảng đá kia. Từ tảng đá ấy, nước sẽ chảy ra cho dân uống». Ông Môsê đã làm như vậy trước mắt các kỳ mục Ítraen.

  Rm 5,1-2.5-8: (1) Một khi đã được nên công chính nhờ đức tin, chúng ta được bình an với Thiên Chúa, nhờ Đức Giêsu Kitô. (5) Thiên Chúa đã đổ tình yêu của Người vào lòng chúng ta, nhờ Thánh Thần mà Người ban cho chúng ta.

  TIN MỪNG: Ga 4,5-42

Đức Giêsu tại Samari

(5) Vậy, Người đến một thành xứ Samari, tên là Xykha, gần thửa đất ông Giacóp đã cho con là ông Giuse. (6) Ở đấy, có giếng của ông Giacóp. Người đi đường mỏi mệt, nên ngồi ngay xuống bờ giếng. Lúc đó vào khoảng mười hai giờ trưa.


(7)
Có một người phụ nữ Samari đến lấy nước. Đức Giêsu nói với người ấy: «Chị cho tôi xin chút nước uống!» (8) Lúc đó, các môn đệ của Người đã vào thành mua thức ăn. (9) Người phụ nữ Samari liền nói: «Ông là người Dothái, mà lại xin tôi, một phụ nữ Samari, cho ông nước uống sao?» Quả thế, người Dothái không được giao thiệp với người Samari. (10) Đức Giêsu trả lời: «Nếu chị nhận ra ân huệ Thiên Chúa ban, và ai là người nói với chị: «Cho tôi chút nước uống», thì hẳn chị đã xin, và người ấy đã ban cho chị nước hằng sống». (11) Chị ấy nói: «Thưa ông, ông không có gầu, mà giếng lại sâu. Vậy ông lấy đâu ra nước hằng sống? (12) Chẳng lẽ ông lớn hơn tổ phụ chúng tôi là Giacóp, người đã cho chúng tôi giếng này? Chính Người đã uống nước giếng này, cả con cháu và đàn gia súc của Người cũng vậy». (13) Đức Giêsu trả lời: «Ai uống nước này, sẽ lại khát. (14) Còn ai uống nước tôi cho, sẽ không bao giờ khát nữa. Và nước tôi cho sẽ trở thành nơi người ấy một mạch nước vọt lên, đem lại sự sống đời đời».


 (15) Người phụ nữ nói với Đức Giêsu: «Thưa ông, xin ông cho tôi thứ nước ấy, để tôi hết khát và khỏi phải đến đây lấy nước. (19b) Tôi thấy ông thật là một ngôn sứ… (20) Cha ông chúng tôi đã thờ phượng Thiên Chúa trên núi này; còn các ông lại bảo: Giêrusalem mới chính là nơi phải thờ phượng Thiên Chúa». (21) Đức Giêsu phán: «Này chị, hãy tin tôi: đã đến giờ các người sẽ thờ phượng Chúa Cha, không phải trên núi này hay tại Giêrusalem. (22) Các người thờ Đấng các người không biết; còn chúng tôi thờ Đấng chúng tôi biết, vì ơn cứu độ phát xuất từ dân Dothái. (23) Nhưng giờ đã đến và chính là lúc này đây giờ những người thờ phượng đích thực sẽ thờ phượng Chúa Cha trong thần khí và sự thật, vì Chúa Cha tìm kiếm những ai thờ phượng Người như thế. (24) Thiên Chúa là thần khí, và những kẻ thờ phượng Người phải thờ phượng trong thần khí và sự thật». (25) Người phụ nữ thưa: «Tôi biết Đấng Mêsia, gọi là Đức Kitô, sẽ đến. Khi Người đến, Người sẽ loan báo cho chúng tôi mọi sự». (26) Đức Giêsu nói: «Đấng ấy chính là tôi, người đang nói với chị đây».

(39) Có nhiều người Samari trong thành đó đã tin vào Đức Giêsu. (40) Vậy, khi đến gặp Người, dân Samari xin Người ở lại với họ, và Người đã ở lại đó hai ngày. (41) Số người tin vì lời Đức Giêsu nói còn đông hơn nữa. (42) Họ bảo người phụ nữ: «Không còn phải vì lời chị kể mà chúng tôi tin. Quả thật, chính chúng tôi đã nghe và biết rằng Người thật là Đấng cứu độ trần gian».




CHIA SẺ

Câu hỏi gợi ý:

1.   Phụ nữ Samari này là một người không đàng hoàng về luân lý, thế mà Đức Giêsu lại dùng chị để loan báo Tin Mừng cho người Samari, và làm chứng cho Ngài ở nơi họ. Và kết quả rất tốt đẹp. Từ sự kiện này bạn có thể rút ra bài học gì?

2.   Thứ «nước uống rồi lại khát» và thứ «nước uống vào là không bao giờ khát nữa» ám chỉ điều gì?

3.   Hạnh phúc do trần gian đem lại thì thế nào? Có làm con người hạnh phúc lâu bền không? Có phát sinh những «phản tác dụng» không? Muốn có được hạnh phúc lâu bền, đích thực thì phải làm gì?


Suy tư gợi ý:

Bài Tin Mừng hôm nay dài và gồm nhiều chủ đề quan trọng khác nhau. Nhưng khi liên kết với bài đọc 1, ta nhận ra ngay Giáo Hội muốn nói đến chủ đề: Đức Giêsu, nguồn mạch nước hằng sống.


1.  Bối cảnh của bài Tin Mừng

Trong bài Tin Mừng, Đức Giêsu đến xin nước một phụ nữ Samari. Đây là một điều cấm kỵ đối với người Do Thái: «Người Do Thái không được giao thiệp với người Samari» (Ga 4,9). Vì thế, việc tiếp xúc và xin nước của Ngài khiến cho phụ nữ này ngạc nhiên: «Ông là người Do Thái, mà lại xin tôi, một phụ nữ Samari, cho ông nước uống sao?» (Ga 4,9). Cả các tông đồ cũng ngạc nhiên không kém: «Các ông ngạc nhiên vì thấy Người nói chuyện với một phụ nữ Samari» (Ga 4,27). Không phải chỉ một lần mà khá nhiều lần Đức Giêsu đã vượt ra khỏi những quy định của tập tục xã hội, của tôn giáo, khi mà những quy định này đi ngược lại lương tri hay tình yêu tha nhân. Chính trong bối cảnh đặc biệt này, Đức Giêsu đã mặc khải một chân lý quan trọng: Ngài chính là nguồn mạch nước hằng sống.

Lúc Ngài xin chị Samari nước uống là «vào khoảng mười hai giờ trưa» (Ga 4,6), khi các môn đệ Ngài đi mua thức ăn. Chỉ có một mình Ngài với chị. Bình thường các phụ nữ ra giếng chung của làng để múc nước vào ban sáng hoặc ban chiều cho đỡ nắng, riêng chị lại múc vào ban trưa. Đọc tiếp đoạn Tin Mừng ta sẽ biết lý do: chị không phải là một phụ nữ đàng hoàng về mặt luân lý; chị đã có 5 đời chồng và hiện đang sống với một người không phải là chồng mình (x. Ga 4,16-18). Chắc hẳn chị không muốn chường mặt ra vào lúc đông người, sợ phải nghe những lời dị nghị không hay về mình. Thế mà Đức Giêsu lại chọn chị để mặc khải những chân lý quan trọng: việc «thờ phượng Thiên Chúa trong thần khí và sự thật» (Ga 4,24), nước hằng sống (Ga 4,10b), đồng thời tỏ cho chị biết Ngài chính là Đấng Cứu Thế… Và chị đã trở thành người loan báo Tin Mừng cho cả làng của chị, khiến cho «có nhiều người Samari trong thành đó đã tin vào Đức Giêsu, vì lời người phụ nữ làm chứng» (Ga 4,39)

Thật là lạ lùng cách làm việc của Ngài. Ngài không chọn người đàng hoàng, đạo đức để loan báo Tin Mừng và làm chứng cho Ngài, mà lại chọn một phụ nữ bị mọi người khinh bỉ và coi là tội lỗi. Mà lại hữu hiệu! thế mới tài tình!



2.  Đức Giêsu là mạch nước hằng sống

Nhân việc xin nước, Đức Giêsu đã dùng ý niệm nước để vào đề một cách thật tài tình để mặc khải về nước hằng sống. Nước là một yếu tố tối cần thiết cho sự sống, đến nỗi có thể nói: chỗ nào không có nước thì không thể phát sinh sự sống, và sự sống không thể tồn tại được. Ai cũng phải uống nước mới sống được. Trong cơ thể con người, nước chiếm tới 72% trọng lượng. Nhưng thứ nước vật chất này cứ phải uống hoài, vì «ai uống nước này, sẽ lại khát» (Ga 4,13)

Đức Giêsu đã dựa vào tính chất này của nước vật chất để giới thiệu một thứ nước khác: «Còn ai uống nước tôi cho, sẽ không bao giờ khát nữa. Và nước tôi cho sẽ trở thành nơi người ấy một mạch nước vọt lên, đem lại sự sống đời đời» (Ga 4,14). Chị Samari tưởng rằng Ngài muốn nói đến một thứ nước vật chất khác, uống vào thì không còn khát nữa, nhưng không phải. Ngay cả thứ nước trong câu «ai uống nước này, sẽ lại khát» cũng là một thứ nước theo nghĩa bóng.

Con người ai cũng khao khát hạnh phúc, thứ hạnh phúc đích thực và lâu bền. Và người trần, ai cũng đi tìm những phương tiện giúp mình hạnh phúc. Người thì tìm hạnh phúc trong tiền bạc, kẻ tìm trong quyền lực, người khác tìm trong vui thú xác thịt, v.v… Nhưng hạnh phúc tìm được nơi những thứ ấy rất chóng qua, và thường để lại hậu quả là đau khổ. Người nghèo cảm thấy khổ vì thiếu tiền, nên nghĩ rằng phải có nhiều tiền mới hạnh phúc. Nhưng người có tiền lại khổ vì tiền như người ta vẫn nói: «Người giàu cũng khóc», «tiền không đem lại hạnh phúc». Người không con cái thì lấy đấy làm khổ và cho rằng phải có con mới hạnh phúc được; đến khi có con thì lại khổ vì con, do nó bất hiếu, hư đốn, bệnh tật, hoặc nó không theo ý mình. Vì thế, chẳng mấy ai trên đời được hạnh phúc. Thứ hạnh phúc mà trần gian này cung cấp toàn là như vậy: hạnh phúc đấy, mà đau khổ cũng đấy! Nhiều điều của trần gian hôm trước đem lại hạnh phúc thì ngay hôm sau đã đem lại đau khổ!

Trần gian chỉ có thể cung cấp cho ta thứ hạnh phúc ấy: thứ hạnh phúc không thể thỏa mãn được lòng khao khát vô tận của con người, thứ hạnh phúc kiểu «uống rồi lại khát» (Ga 4,13). Nhưng Đức Giêsu giới thiệu một thứ hạnh phúc mà Ngài có thể cung cấp là thứ hạnh phúc theo kiểu «uống vào sẽ không bao giờ khát nữa» (Ga 4,14). Đó không phải là một cái gì vật chất có thể trao được, mà là một lối sống, một con đường sống, một tinh thần sống phải đem ra thực hành

Đó chính là sứ điệp Tin Mừng mà Ngài đã rao giảng và đã sống trọn vẹn suốt đời Ngài. Rất nhiều người thật sự sống theo sứ điệp này đã cảm thấy hạnh phúc thật sự, thứ hạnh phúc không ai lấy mất được, cho dẫu họ có phải sống trong nghèo đói, túng thiếu, tù tội, tra tấn, hay bị gạt ra ngoài lề xã hội. Và người nào đã có được thứ hạnh phúc ấy, thì một cách tất yếu người ấy sẽ trở thành «một mạch nước vọt lên, đem lại sự sống đời đời» (Ga 4,14).

Chúng ta đã theo Đức Giêsu bao năm rồi? Nhưng chúng ta đã thật sự hạnh phúc chưa? Nếu chưa, thiết tưởng chúng ta cần phải xét lại và thay đổi cách theo Ngài của chúng ta. Có thể ta chưa hiểu được đúng đường lối của Ngài, hay chưa có được tinh thần của Ngài, hay chưa thật sự sống đúng đường lối của Ngài. Biết bao người đã theo Ngài và đã cảm thấy thật sự hạnh phúc suốt cuộc đời trần gian đầy biến động này. Vậy tại sao ta chưa hạnh phúc?




CẦU NGUYỆN

Lạy Cha, để sống được, con người cần có không khí để thở, có ánh sáng để nhìn thấy, có nước để uống, có lương thực để ăn… Đức Giêsu đã cung cấp tất cả những thứ đó cho chúng con để đời sống tâm linh của chúng con tồn tại và phát triển. Ngài đã cho chúng con khí để thở là Thánh Thần, và chính Ngài là ánh sáng, là mạch nước và là lương thực cho sự sống của chúng con. Ngài cũng chính là đường đi dẫn chúng con đến với Cha, và cũng chính là sự sống của chúng con (x. Ga 14,6). Xin cho chúng con biết sống bằng chính Đức Giêsu như Cha hằng mong muốn và cung cấp cho chúng con.


Share:

Thứ Hai, 9 tháng 3, 2020

Bình tĩnh điều trị virus Corona tại nhà, 7 ngày là khỏi bệnh



Bình tĩnh điều trị virus Corona tại nhà,
7 ngày là khỏi bệnh
       

Người dân đang ở trong tình trạng cứ nghe thấy người nghi nhiễm là sợ hãi. Tuy nhiên thời điểm dịch bệnh như “ở trong bóng tối” thì việc mắc bệnh là hên xui. Khi lỡ nhiễm virus Corona hãy bình tĩnh và áp dụng những cách dưới đây.......


Trước khi chia sẻ nội dung bài viết, mình xin chia sẻ khuyến cáo của Bộ Y tế để phòng chống dịch bệnh này trước nhé:


Trong trường hợp cơ sở y tế không đủ điều kiện để tiếp nhận, đây là cách để thoát hiểm khi có triệu chứng nhiễm virut Corona:

Khi bạn nghĩ mình bị lây nhiễm con virut CORONA Vũ Hán vì ho nhiều, đau ngực, khó thở, nhức đầu và tiêu chảy – người bị nóng sốt lâu không cảm thấy giảm thì hãy làm theo cách sau đây:

(1) Uống thuốc Tylenol giúp hạ nhiệt và đắp khăn lạnh vào đầu. Tuyệt đối không sợ hãi, phải thật bình tĩnh vì sống chết có số mạng – mình cố gắng tận hết sức mình – càng sợ hãi về tâm lý thì cơ hội mình càng ít hy vọng hơn – nhớ thật kỹ là không gì sợ hãi khi nhiễm bệnh.

(2) Tự mình cách ly với gia đình, người thân – tìm một nơi thoáng mát nằm nghỉ ngơi – một nơi có cửa sổ đưa nhiều không khí vào

(3) Mỗi ngày uống nhiều nước cỡ 3 lít – 1 ly nước cam và cố gắng ăn đủ bữa. Cố gắng ăn để cơ thể đủ sức chống lại Virus – nhịn đói rất nguy hại. Nếu khó ăn quá, ăn không nỗi thì uống 1 ly nước trà ấm pha đường tạm thời.

(4) Lúc người nóng sốt thì cơ thể lại cảm thấy lạnh nên ai cũng muốn đắp chăn trùm kín – đây là đều tối kị – không nên đắp chăn dù cảm thấy ớn lạnh – đắp tấm khăn mỏng thôi – Người trong nhà giúp người bệnh (nhớ mặc áo mưa nilon và đeo khẩu trang) – Giúp bằng cách đắp khăn lạnh lên đầu người bệnh giúp hạ nhiệt, thay khăn lạnh nhiều lần.

(5) Tylenol là thuốc tốt nhất sử dụng trong lúc ngực bị đau và uống thuốc ho nếu bị ho nhiều – NHỚ CHO KỸ thuốc ho

(6) Sau khi ăn đủ bữa, uống thuốc giảm đau và thuốc ho thì cố gắng ngủ càng nhiều, cành tốt. Thức dậy thấy đói bụng thì uống 1 ly nước trước khi dùng bữa.

(7) Nếu quý bạn làm đúng theo lời dặn này thì cơ hội hết bệnh rất cao và bệnh sẽ giảm dần sau 7 ngày (nếu đến ngày thứ 4 mà thấy không tiến triển thì nên đến cơ sở y tế gần nhất để thăm khám nhé) – Sau khi hết bệnh này thì cơ thể bạn đã có kháng tố chống lại con virus Vũ Hán, tuy nhiên phổi sẽ bị hơi đau đôi khi và sẽ khỏi sau 1 tháng.

Trong thời gian hết bệnh thì nên tập thở mỗi buổi sáng sớm lúc không khí trong lành.

Một số biện pháp phòng ngừa Virus Corona:



Share:

Chủ Nhật, 8 tháng 3, 2020

Chống virus bằng trí tuệ!



Chống virus bằng trí tuệ!

Amanda Castell

Tôi vừa thực hiện bản dịch văn bản tiếng Ý nhận được. Tôi đang trong quá trình gửi dần dần đến tất cả những người bạn nói tiếng Pháp của mình, đừng ngần ngại chuyển nó càng nhiều càng tốt. Thông tin này đến từ các bác sĩ hiện đang ở tuyến đầu chiến đấu với virus có thể giúp đỡ một số lượng lớn người.

«Chúng tôi không ngăn chặn virus bằng hoảng loạn nhưng bằng trí thông minh.»

Dưới đây là thông tin mới từ một nhà nghiên cứu từ Thâm Quyến chuyển đến Vũ Hán để làm việc với lực lượng đặc nhiệm dịch bệnh coronavirus.

Các thông tin sau đây rõ ràng, đơn giản và dễ tiếp cận với mọi người, mô tả chính xác virus là gì, lây lan từ người sang người và cách nó có thể được trung hòa trong cuộc sống hàng ngày.

Nhiễm trùng coronavirus không biểu hiện như cảm lạnh thông thường, sổ mũi hoặc ho có đờm, nhưng trái lại với ho khan. Đó là tín hiệu đầu tiên để xác định.

Điều quan trọng cần biết

Virus không chịu được nhiệt và nó sẽ chết nếu tiếp xúc với nhiệt độ 26, 27 °. Do đó, rất quan trọng để tiêu thụ các đồ uống nóng có thể như trà, trà thảo dược, nước dùng, súp, hoặc đơn giản là nước nóng. Chất lỏng nóng trung hòa virus và không khó để hấp thụ chúng.

Quan trọng: Đặc biệt tránh uống nước đá hoặc tuyết cho những người ở trên núi, đặc biệt là trẻ em.

Đối với những người có thể, điều quan trọng là phơi mình càng nhiều càng tốt với mặt trời phù hợp với điều kiện khí hậu hiện tại của bạn.

1- Các coronavirus khá lớn, nó có đường kính khoảng 400 đến 500 nm. Điều này có nghĩa là bất kỳ loại mặt nạ có thể ngăn chặn nó. Trong cuộc sống bình thường, do đó, không cần thiết phải có mặt nạ đặc biệt.

Tình hình sẽ khác nếu bạn là bác sĩ hoặc nhân viên y tế và bạn phải tiếp xúc với chất thải mạnh của virus và trong trường hợp này, điều cần thiết là phải sử dụng mặt nạ đặc biệt.

Nếu ai đó đã bị ảnh hưởng đến hắt hơi trước bạn và họ ở trong vòng 3 m, nó sẽ làm rơi virus xuống đất và do đó ngăn không cho nó tiếp cận bạn. Đây là lý do tại sao một khoảng cách an toàn là quan trọng giữa mọi người.

2- Khi virus được tìm thấy trên bề mặt kim loại, nó tồn tại trong khoảng 12 giờ! Do đó, điều cực kỳ quan trọng khi bạn chạm vào các bề mặt kim loại như tay nắm cửa, cửa ra vào, đồ gia dụng, tay nắm trên xe điện, v.v. rửa tay kỹ và khử trùng cẩn thận.

3- virus có thể sống ẩn trong quần áo và trên vải trong khoảng 6 đến 12 giờ. Chất tẩy rửa thông thường có thể phá hủy nó. Đối với quần áo không thể giặt mỗi ngày, nếu bạn có thể phơi chúng dưới ánh nắng mặt trời hoặc một nguồn nhiệt lớn sẽ giết chết virus.

Virus biểu hiện như thế nào:

1. Virus đầu tiên lắng xuống cổ họng, gây viêm và cảm giác khô họng: triệu chứng này có thể kéo dài 3 đến 4 ngày.

2. Virus di chuyển bằng cách sử dụng độ ẩm có trong đường thở, nó rơi xuống khí quản và lắng đọng trong phổi gây ra bệnh viêm phổi. Đoạn văn này mất khoảng 5 đến 6 ngày.

3. Viêm phổi biểu hiện với sốt cao và khó thở, và nó trông không giống như cảm lạnh thông thường. Bạn thậm chí có thể cảm thấy như bạn đang chết đuối do khó thở. Trong trường hợp này, điều cần thiết là gọi ngay một dịch vụ chăm sóc khẩn cấp.

Làm thế nào để tránh virus:

1. Việc truyền virus xảy ra trong hầu hết các trường hợp do tiếp xúc trực tiếp, bằng cách chạm vào các mô hoặc vật liệu có virus: rửa tay thường xuyên là vô cùng cần thiết.

Virus tồn tại trên tay bạn trong khoảng 10 phút, nhưng trong 10 phút này có thể xảy ra rất nhiều: ví dụ như dụi mắt hoặc gãi mũi và cho phép virus xâm nhập vào cổ họng của bạn!

Vì vậy, vì hạnh phúc của bạn và của người khác, hãy rửa tay thường xuyên nhất có thể và khử trùng chúng!

2. Bạn có thể súc miệng bằng dung dịch khử trùng giúp loại bỏ hoặc giảm hạn ngạch virus có thể xâm nhập vào cổ họng của bạn. Bằng cách này, bạn sẽ loại bỏ virus trước khi nó xâm nhập vào khí quản và sau đó vào phổi của bạn.

3. Khử trùng bàn phím và chuột máy tính của bạn, điện thoại di động và điện thoại bàn.

Tất cả chúng ta phải rất cẩn thận.
Amanda Castell


Share:

Thứ Bảy, 7 tháng 3, 2020

Vài phương pháp đơn giản phòng, chống Coronavirus



Vài phương pháp đơn giản 
phòng, chống Coronavirus


ChuTất Tiến

Không nên bắt tay trong mùa dịch. (Flickr)

Trong mấy tháng qua, hầu như toàn thể thế giới đều lo âu trước dịch bệnh Virus Covid-19, mà trước đây từng được gọi là Coronavirus hay Wuhanvirus. Rất nhiều lời khuyên của các giới chức chính quyền chuyên lo về dịch bệnh, cũng như các dân cử, các y bác sĩ, và nhiều cơ quan chính quyền thành phố, khuyến cáo người dân bớt đi ra ngoài, giảm bớt các chương trình văn nghệ, hội họp đông người để tránh bị lây nhiễm. Ngay cả cuộc họp quốc tế quan trọng là Hội Nghị ASEAN dự định tổ chức tại Las Vegas ngày 14 tháng 3 cũng bị đình lại. Tính cho đến ngày 6 tháng 3 đã có trên 100,000 người nhiểm bệnh. Số người chết đã lên đến hơn 3,400 người!

Trước nguy cơ lây nhiễm, Giáo Hội Công Giáo đã ban chỉ thị ngưng cho chịu rượu Thánh cũng như không bắt tay trong thánh lễ, đồng thời cho phép bất cứ ai cảm thấy mệt mỏi, và ho, đều có thể ở nhà, không cần dự lễ trọng, lễ buộc nữa. Một số trường đại học công đang sắp xếp sao cho giảm số sinh viên trong lớp và ngưng các buổi giảng thuyết chung tại giảng đường.
Vì thế, để đóng góp phần nào trong việc phòng ngừa lây nhiễm, người viết bài này tập trung lại các phương pháp phòng ngừa thu thập được trên Net, qua kinh nghiệm dân gian, cũng như lời chỉ dẫn của các thầy thuốc, mong cộng đồng không bị lây nhiễm căn bệnh ác quỷ này.

1. Giữ ấm, không để lạnh xâm nhập:Virus thường hoành hành trong mùa lạnh, khi nhiệt độ cơ thể giảm, hệ thống miễn nhiễm bị yếu. Do đó, phải luôn mặc áo ấm, không để cho cơ thể bị lạnh, nhất là những vị cao niên, không nên nghĩ rằng mình vẫn còn khỏe như những năm trước, mà phải biết rằng, mỗi lần tăng thêm một tuổi thọ, là mỗi lần hệ thống phòng thủ bệnh tật kém đi một bậc. Buổi sáng hay buổi tối, nếu đi ra đường, cho dù ở nơi chưa mắc bệnh, cũng phải đeo khẩu trang. Không dùng mãi một khẩu trang, phải thay đổi luôn. Nếu không có nhiều thì nên giặt bằng xà bông sau vài lần sử dụng.

2. Uống nhiều nước: Một khi cơ thể thiếu nước, thì việc phòng thủ chống virus xâm lăng cũng giảm. Mỗi sáng thức dậy, nên uống một ly nước ấm lớn, trong một ngày ít nhất là 1 lít. Với những ai bị sạn thận, phải uống 2 lít mỗi ngày.

3. Xúc mũi: Mũi là nơi virus xâm nhập thường xuyên. Cho dù trong lỗ mũi có cả một hệ thống hàng rào vững chắc bằng lông mũi và những cơn hắt hơi là để tống bụi mang vi trùng vào cơ thể, nhưng vì virus là chất nhỏ li ti, kính hiển vi thường không nhìn thấy nên virus xâm nhập vào cơ thể dễ dàng. Nên mua một hộp rửa mũi tại Pharmacy, mua tự do: Sinus Rinse, Nielmed, trong đó có một hộp nhựa có thể bóp được và một ít muối đã thanh lọc kỹ. Dùng nước lọc Distilled Water, đổ vào hộp nhựa với muối, rồi nghiêng người trên Sink, xịt nước vào từng lỗ mũi. Nước muối thanh lọc sẽ kéo đi bụi bậm, virus, vi trùng..Thở thoải mái hơn.

4. Xịt thuốc khử trùng vào garage, kho chứa đồ, những hóc tối tăm trong nhà, dụng cụ làm vườn… Nếu có người quen từ xa đến, thì sau khi họ về, nên xịt thuốc sát trùng vào nắm cửa bên ngoài và những chỗ họ đụng chạm đến. Các loại thuốc sau đây sẽ giết được vi khuẩn: Clorox Disinfecting Wipes, Clorox Commercial Solutions, Clorox Disinfecting Spray, Lysol Disinfectant Max Cover Mist, Sani-Prime Germicidal Spray…

5. Trường hợp đi chợ, nhà hàng, văn phòng: tránh vịn tay vào những thanh sắt, ghế bàn có nhiều người ngồi trước. Nếu lỡ nắm rồi, thì phải tìm cách rửa tay ngay bằng xà bông. Không dùng tay dụi mắt, nhất là sau khi đi chợ. Nếu thấy ngứa mắt, phải rửa tay bằng xà bông, rồi mới dùng tay rửa mắt.

6. Mỗi khi đi đâu về nhà, lập tức rửa tay bằng xà bông: Nước không làm trôi được vi khuẩn, nếu có. Phải có bong bóng xà bông mới trôi được vi khuẩn. Không bắt tay với bất cứ ai. Không đứng gần người lạ mà nói chuyện. Không đi hát Karaoke, hát nhóm vì một cái microphone do nhiều người dùng, có thể dính vi khuẩn của người mắc bệnh. Người có vi khuẩn, khi hát hò, sẽ bắn vi khuẩn dính vào micro. Nếu bất đắc dĩ phải hát thì mỗi lần sau một người hát xong, phải dùng giấy khử trùng chà qua microphone rồi mới dùng.

7. Ăn tỏi: người miền quê có phương thức ngừa cảm, cúm rất hay: Mỗi ngày ăn vài tép tỏi sống, trộn với cơm để phòng ngừa. Tỏi có chất kháng sinh rất mạnh. Trường hợp có người bị cảm, thì nấu một nồi cháo nóng, đợi cháo sôi, múc ra, đập 4 quả trứng gà vào, bỏ tỏi, gừng, hành, xả, thêm một chút muối rồi húp lúc còn nóng (húp vòng quanh tô cháo, để cháo nóng mãi, không dùng quạt và không chờ nguội rồi mới ăn!) Trứng giúp tăng cường Protein, tăng cường sức đề kháng của cơ thể. Người bệnh toát mồ hôi, cho thay quần áo mới, là khỏi ngay. Nếu có nhức đầu, thì uống 2 viên Tylenol 500 cùng với cháo. Ngày 3 lần, mỗi lần 2 viên 500mg, cách nhau 6 tiếng đồng hồ. Không uống quá liều này, sẽ bị hư gan.

Trên đây là vài ý kiến đóng góp ngăn ngừa virus. Nhưng nếu lỡ bị dính virus, thì sẽ thấy các triệu chứng đầu tiên là sốt, ho, đau cổ họng. Nếu thấy triệu chứng này, lập tức dùng khẩu trang che mặt và vào bệnh viện (không đi khám bác sĩ, làm lây nhiễm cho người khác!). Nếu bác sĩ chưa tìm ra virus (vì virus ủ bệnh tới 2 tuần lễ), thì nên tự cách ly với người thân cho chắc ăn.

Từ khi căn bệnh ác quỷ này lan truyền với những hình ảnh tin tức kinh khủng tại những ổ dịch bệnh, nhiều người oán trách Thiên Chúa cho rằng Chúa đã không còn thương nhân loại, để cho nhân loại đau khổ quá. Trên bình diện tín ngưỡng, người viết quan niệm rằng, đó là chỉ dấu của Thiên Chúa, muốn cho Loài người thấy rằng: Đừng Tự Kiêu quá, đừng cho rằng trí khôn của mình đã ngang gần Đấng Sáng Tạo, và đừng quên rằng vẫn có một Đấng Quyền Năng đứng trên hết mọi thông minh của con người. Nếu con người chỉ biết sống ích kỷ, sống theo vật chất, rồi hãm hại nhau, gây chiến tranh để giành dật chức quyền, tiền bạc… mà quên kính sợ Thiên Chúa, thì ngày Tận Thế sẽ không còn xa.


Chu Tất Tiến


Share:

Thứ Ba, 3 tháng 3, 2020

Chay2b - Hành trình và sự thành tựu của đức tin




CHIA SẺ TIN MỪNG

Chúa Nhật thứ Mùa Chay

(08-02-2020)

Bài đào sâu

Hành trình và sự thành tựu của đức tin



  TIN MỪNG: Mt 17,1-9

Đức Giêsu hiển dung



Câu hỏi gợi ý:
1.   Việc biến hình của Đức Giêsu xảy ra sau những sự kiện liên tiếp nhau: Phêrô tuyên xưng đức tin, Đức Giêsu báo trước cuộc tử nạn và nói ra những điều kiện để theo Ngài. Điều đó có ý nghĩa gì?

2.   Sự biến hình của Đức Giêsu có phải là một hứa hẹn cho sự biến hình của ta không? Ta có thể được biến đổi từ một con người yếu đuối, khiếm khuyết hiện tại thành một con người mới mạnh mẽ, thánh thiện trong tương lai, như một con sâu xấu xí biến thành một con bướm đẹp rực rỡ không? Muốn thế, ta phải làm gì?

Suy tư gợi ý:

Trong Tin Mừng Mátthêu, ta thấy có 4 sự kiện xảy ra liên tiếp nhau. 

• Trước hết, Phêrô tuyên xưng Đức Giêsu là Con Thiên Chúa (x. Mt 16,13-20)
• Kế đến Ngài báo trước cho ông và các môn đệ cuộc tử nạn thảm thương của Ngài (x. Mt 16,21-23)
• Rồi Ngài cho các ông biết những điều kiện phải có để có thể theo Ngài (x. Mt 16,24-28)
• Và cuối cùng Ngài tỏ thiên tính và vinh quang của Ngài ra cho ông và 2 môn đệ thân tín khác của Ngài (Mt 17,1-9)

Không phải vô tình mà 4 sự kiện ấy xảy ra liên tiếp như vậy. Đó là một trình tự đầy ý nghĩa, cho chúng ta thấy một hành trình phải trải qua để người Kitô hữu trưởng thành trong đời sống tâm linh.



1.  Thành hình đức tin

Những người sống đồng thời với Đức Giêsu, được nghe biết bao lời giảng dạy đầy quyền uy và khôn ngoan của Ngài, được chứng kiến bao điều lạ lùng Ngài làm, nhưng nhiều người không tin Ngài, tuy nhiên cũng có một số người tin Ngài là Con Thiên Chúa, là Đấng Cứu Thế. Phêrô là một trong những người tin vào Ngài vững chắc nhất.

Trong số những người tin, có những người tin do tính dễ tin của họ: ai nói gì cũng tin, vì họ ít suy nghĩ, ít khả năng suy xét, phán đoán. Niềm tin của họ vì thế không có nền tảng vững chắc, do đó họ cũng dễ dàng mất đức tin khi nghe những người có uy tín nói hay lý luận ngược lại. Có những người tin rất vững chắc mặc dù họ không phải là người dễ tin, thậm chí còn rất khó tin nữa: họ tin vì họ biết suy nghĩ, nhận định, phán đoán, biết thực nghiệm đức tin.

Ngoài những lý do siêu nhiên là ơn Chúa ban, đức tin còn tùy thuộc vào lương tri và sự yêu mến chân lý hơn là vào trình độ học thức hay văn hóa. Trong đời sống tâm linh, người có lương tri và lòng chân thành thường phán đoán chính xác và đúng đắn hơn người chỉ có trình độ học thức hay văn hóa, cho dù là học thức về tôn giáo. Thật vậy, giới lãnh đạo tôn giáo Do Thái có trình độ học thức và giáo lý cao hơn Phêrô các các tông đồ rất nhiều, nhưng họ không tin Đức Giêsu. Vì càng cậy vào trình độ văn hóa hay giáo lý hơn là vào lương tri, thì chính trình độ ấy nhiều khi lại càng cản trở họ tin hơn. Đương nhiên đức tin luôn luôn là kết quả của ơn Chúa luôn sẵn sàng ban trên mọi người, nhưng có lãnh nhận được ơn Chúa hay không lại tùy thuộc rất nhiều vào lòng khiêm tốn và chân thành, là hai yếu tố quan trọng của lương tri con người.

Tuy nhiên, đức tin ban đầu thường pha trộn nhiều ảo tưởng và tham vọng. Chẳng hạn như Phêrô, khi tuyên xưng Đức Giêsu là Đấng Kitô, Con Thiên Chúa (x. Mt 16,13-20), là Đấng Cứu Thế, thì Đấng Cứu Thế ấy là một Đấng Cứu Thế theo quan niệm đầy ảo tưởng của ông: Ngài sẽ giải phóng dân tộc, rồi làm vua, và ông sẽ là một cận thần của Ngài, một vị quan lớn trong triều đình. Một đức tin như vậy cần phải được tinh luyện, như vàng quặng phải được tinh luyện thành vàng ròng mới có giá trị.



2.  Tinh luyện đức tin

Phêrô tưởng tin vào Đức Giêsu thì sau này mình sẽ trở thành một nhận vật tên tuổi, «cái tôi» của ông sẽ được phình to lên trước mặt mọi người. Vì ông tin rằng Đức Giêsu, Thầy mình, sẽ làm vua ở trần gian. Nhưng Đức Giêsu phá đổ ảo tưởng đó để đức tin của ông trở nên thực tế và tinh ròng hơn. Ngài tiên báo rằng Ngài sẽ bị bắt, bị tra tấn, và sẽ chết cách nhục nhã. Điều này khiến Phêrô ban đầu không hiểu và không chấp nhận được, vì như thế, mọi ảo tưởng của ông đều mất chỗ dựa và sụp đổ. Nhưng đó là quá trình phải trải qua của đức tin để trở thành một đức tin trưởng thành. Qua sự dạy dỗ, Đức Giêsu đã biến đức tin của ông thành tinh ròng, đúng đắn, vị tha, một đức tin trưởng thành, đầy sức mạnh. Chỉ với đức tin đó ông mới có thể thành nền tảng cho Giáo Hội mà Đức Giêsu thiết lập.

Cũng vậy, nơi mọi người, đức tin ban đầu rất thường pha trộn với ít nhiều ảo tưởng, sai lầm, mê tín, và vị kỷ. Ban đầu người ta thường tưởng đức tin sẽ đem lại cho họ những thuận lợi cho cuộc đời họ, giúp họ thực hiện những mơ ước hay tham vọng trần tục vị kỷ của họ. Dẫu vậy, Thiên Chúa vẫn chấp nhận thứ đức tin ấy, và Ngài biến đổi nó, miễn là người ta trung thành với Ngài. Sẽ có những lúc vì đức tin mà họ bị mất mát, thiệt thòi, bị bách hại, đau khổ. Sẽ có lúc đức tin bị thử thách vì những tai họa, bệnh hoạn, nghịch cảnh… Và đức tin dường như chẳng đem lại cho người ta những thuận lợi của trần gian. Những mối phúc mà Đức Giêsu hứa cho những người thực hành niềm tin nơi Ngài toàn là những gì mà thế gian cho là bất lợi: nghèo khó, hiền lành, sầu khổ, khao khát công chính, biết thương xót người, trong sạch, hòa bình, bị bách hại… (x. Mt 5,1-12). Đây là giai đoạn thanh luyện đức tin, gột bỏ những gì là tham vọng, ảo tưởng, sai lầm trong đức tin.



3.  Thực thi đức tin

Sau khi Phêrô tuyên xưng đức tin rất mạnh mẽ, Ngài liền phá đổ các ảo tưởng trong đức tin của ông bằng việc báo trước cuộc tử nạn của Ngài. Tiếp đến, Ngài lột bỏ tính cách vị kỷ trong đức tin của ông, bằng cách đòi hỏi ông và những ai tin theo Ngài phải từ bỏ con người vị kỷ của mình: «Ai muốn theo Thầy, phải từ bỏ chính mình, vác thập giá mình mà theo. Quả vậy, ai muốn cứu mạng sống mình, thì sẽ mất; còn ai liều mất mạng sống mình vì Thầy, thì sẽ tìm được mạng sống ấy» (Mt 16,24-25). Từ bỏ con người vị kỷ là coi nhẹ «cái tôi» của mình, sẵn sàng chấp nhận đau khổ, thậm chí mất tất cả, kể cả mạng sống mình vì tình yêu đối với Thiên Chúa và tha nhân. Đức tin vị kỷ ban đầu phải trở thành đức tin vị tha: nghĩa là phải vì vinh quang của Thiên Chúa và hạnh phúc của đồng loại.

Đây chính là giai đoạn thực thi đức tin trong đời sống cụ thể của con người. Nó hoàn thành việc tinh luyện đức tin. Đức tin phải thể hiện thành đời sống, thành cách suy nghĩ, cách nói năng, cách phản ứng, cách đối xử, cách hành động… Nếu không, đó chỉ là đức tin giả hiệu, mà thánh Giacôbê còn gọi là «đức tin chết» (Gc 2,17.26). Thỉnh thoảng chúng ta nên nghiêm túc xét lại xem đức tin của mình là loại đức tin nào? sống hay chết, đích thực hay giả hiệu?



4.  Thành tựu của đức tin

Một đức tin đích thực, trưởng thành và vị tha như thế sẽ dẫn ta tới đâu? Sau khi đòi hỏi Phêrô và các môn đệ khác phải «từ bỏ chính mình», «vác thập giá mình» vì đức tin, Đức Giêsu cho ông và hai môn đệ thân tín khác – là ba người tin vào Ngài vững mạnh nhất – thấy thiên tính và sự vinh quang của Ngài khi Ngài biến hình trên núi. Qua việc biến hình này, trước hết Ngài cho các ông thấy niềm tin của họ vào Ngài là chính xác, và họ không hề tin lầm: Ngài chính là Đấng Kitô, Con Thiên Chúa đúng như Phêrô đã tin và tuyên xưng. Kế đến Ngài cho các ông thấy, một cách biểu tượng, phần thưởng vĩ đại cho đức tin trưởng thành của các ông, một đức tin đã được thử thách và tinh luyện. Phần thưởng vĩ đại ấy không phải thứ vinh quang trần tục chóng qua mà các ông từng mong đợi được hưởng ở đời này, mà là thứ vinh quang thần linh và vĩnh cửu của Ngài mà các ông sẽ được dự phần vào như Môsê và Êlia.

So với vinh quang vĩ đại ấy, những gì ông hy sinh từ bỏ ở đời này chẳng đáng vào đâu: «Những đau khổ chúng ta chịu bây giờ sánh sao được với vinh quang mà Thiên Chúa sẽ mặc khải nơi chúng ta» (Rm 8,18). Vinh quang đó không chỉ được mặc khải cho chúng ta – những kẻ tin vào Ngài – mà là nơi chúng ta; nghĩa là vinh quang đó là của chúng ta, được thể hiện ngay trong bản thân chúng ta.

Đó là quá trình phải trải qua của đức tin mỗi người, từ khi thành hình đến khi thành tựu viên mãn. Mỗi Kitô hữu hãy tự hỏi: đức tin của mình đang ở giai đoạn nào? đã được tinh luyện bằng gian nan thử thách để trở nên trưởng thành chưa? khi đức tin bị thử thách, thái độ của ta thế nào?



CẦU NGUYỆN

Lạy Cha, vàng ban đầu ở dạng quặng bao giờ cũng phải được tinh luyện mới thành vàng ròng, đức tin của con – cũng như của Phêrô và các tông đồ xưa – cần phải được tinh luyện mới trở nên tinh tuyền, mới có giá trị. Xin cho con biết kiên trì khi đức tin được tinh luyện, thử thách, nhất là cho con biết tích cực góp phần chủ động của mình trong việc tinh luyện này. Bằng cách sống đức tin trong đời thường qua việc «từ bỏ mình», coi nhẹ «cái tôi» của mình và những gì của mình, để thật sự «vác thập giá mình» mà theo Đức Giêsu. Để rồi chính con sẽ được biến hình – như một con sâu biến thành con bướm – từ con người cũ thành con người mới, từ con người tự nhiên thành con người siêu nhiên.


Share: