Chủ Nhật, 26 tháng 8, 2018

TN22a - Quan niệm của Đức Giêsu về sự công chính hay thánh thiện




CHIA SẺ TIN MỪNG

Chúa Nhật thứ 22 Thường Niên

(02-9-2018)

Quan niệm của Đức Giêsu
về sự công chính hay thánh thiện



ĐỌC LỜI CHÚA

  Đnl 4,1-2.6-8: (2) Anh em đừng thêm gì vào lời tôi truyền cho anh em, cũng đừng bớt gì, nhưng phải giữ những mệnh lệnh của Đức Chúa, mà tôi truyền cho anh em.

  Gc 1,17-18.21b-22.27: (21) Hãy khiêm tốn đón nhận lời đã được gieo vào lòng anh em; lời ấy có sức cứu độ linh hồn anh em. (22) Hãy đem Lời ấy ra thực hành, chứ đừng nghe suông mà lừa dối chính mình.

  TIN MỪNG: Mc 7,1-8.14-15.21-23

Tật giữ luật một cách hình thức

(1) Có những người Pharisêu và kinh sư tụ họp quanh Đức Giêsu. Họ là những người từ Giêrusalem đến. (2) Họ thấy vài môn đệ của Người dùng bữa mà tay còn ô uế, nghĩa là chưa rửa. (3) Thật vậy, người Pharisêu cũng như mọi người Do thái đều giữ truyền thống của tiền nhân: họ không ăn gì, khi chưa rửa tay cẩn thận; (4) thức gì mua ngoài chợ về cũng phải rảy nước đã rồi mới ăn; họ còn giữ nhiều tập tục khác như rửa chén bát, bình lọ và các đồ đồng. (5) Vậy, người Pharisêu và kinh sư hỏi Đức Giêsu: «Sao các môn đệ của ông không theo truyền thống của tiền nhân, cứ để tay ô uế mà dùng bữa?» (6) Người trả lời họ: «Ngôn sứ Isaia thật đã nói tiên tri rất đúng về các ông là những kẻ đạo đức giả, ông viết: “Dân này tôn kính Ta bằng môi bằng miệng, còn lòng chúng thì xa Ta. (7) Chúng có thờ phượng Ta cũng vô ích, vì giáo lý chúng giảng dạy chỉ là giới luật phàm nhân”. (8) Các ông gạt bỏ điều răn của Thiên Chúa, mà duy trì truyền thống của người phàm».


Cái gì làm cho con người ra ô uế?

(14) Sau đó, Đức Giêsu lại gọi đám đông tới mà bảo: «Xin mọi người nghe tôi nói đây, và hiểu cho rõ: (15) Không có gì từ bên ngoài vào trong lại có thể làm cho con người ra ô uế được; nhưng chính cái từ trong xuất ra mới làm con người ra ô uế. (21) Vì từ bên trong, từ lòng người, phát xuất những ý định xấu: tà dâm, trộm cắp, giết người, (22) ngoại tình, tham lam, độc ác, xảo trá, trác táng, ganh tỵ, phỉ báng, kiêu ngạo, ngông cuồng. (23) Tất cả những điều xấu xa đó đều từ bên trong xuất ra, và làm con người ra ô uế».


CHIA SẺ

Câu hỏi gợi ý:
1. Nhiều người quan niệm: càng giữ luật cho nhiệm nhặt, thậm chí đến từng chi tiết, thì càng nên công chính thánh thiện. Quan niệm như thế có đúng không? Người quan niệm như thế thường gặp những nguy hiểm nào? 
2. Đức Giêsu thánh thiện hơn các kinh sư Do-thái rất nhiều, nhưng Ngài có giữ luật Thiên Chúa nhiệm nhặt hơn họ không? Tại sao vậy? Ngài quan niệm việc giữ lề luật Thiên Chúa như thế nào? 
3. Hành động bên ngoài tự nó có giá trị không? Hay nó còn tùy thuộc vào cái tâm ở bên trong? vào động cơ thúc đẩy ta thực hiện hành động ấy? Vậy: phải có những hành động tốt hay phải làm sao có cái tâm cho tốt?


Suy tư gợi ý:

1. Quan niệm của các kinh sư Do-thái về sự công chính

Đọc bốn sách Tin Mừng, tôi phải nể phục sự nghiêm túc giữ luật của các kinh sư Do-thái: họ giữ luật Môsê cẩn thận từng chi tiết, cả những chi tiết nhỏ nhặt nhất. Ngoài những điều khoản của lề luật, họ còn giữ cả những chi tiết nhỏ mọn trong truyền thống Do-thái giáo. Bài Tin Mừng hôm nay cho biết: «Người Pharisêu cũng như mọi người Do thái đều giữ truyền thống của tiền nhân: họ không ăn gì khi chưa rửa tay cẩn thận; thức gì mua ngoài chợ về cũng phải rảy nước đã rồi mới ăn; họ còn giữ nhiều tập tục khác nữa như rửa chén bát, bình lọ và các đồ đồng» (Mt 7,3-4). Họ hành động như vậy vì họ cho rằng sự công chính và thánh thiện hệ tại việc giữ luật và tuân theo truyền thống tôn giáo cho thật cẩn thận. Càng giữ luật kỹ lưỡng đến từng chi tiết nhỏ nhặt thì càng công chính hay thánh thiện.

Chắc chắn trong họ có những người nghĩ và thực hành như vậy một cách rất chân thành, với mục đích rất tốt lành là nên công chính hay nên thánh. Họ nghĩ rằng tất cả những ai thánh thiện thì đều phải giữ luật như họ. Nếu có ai thánh thiện hơn họ, ắt người ấy phải giữ luật và những tập tục truyền thống một cách nhiệm nhặt và chi ly hơn họ nữa. Chính vì thế, họ ngạc nhiên khi thấy các môn đệ của một thầy dạy đạo như Đức Giêsu lại không giữ luật và truyền thống một cách nhiệm nhặt như họ. Họ hỏi Ngài: «Sao các môn đệ của ông không theo truyền thống của tiền nhân, cứ để tay ô uế mà dùng bữa?» (Mt 7,5).



2. Sự công chính và thánh thiện theo quan niệm của Đức Giêsu

Nhưng Đức Giêsu đã cho họ –và cả ta nữa– thấy rằng sự thánh thiện không hệ tại việc giữ luật một cách chi tiết như thế, hay giữ theo hình thức bên ngoài, mà hệ tại một cái gì đó sâu xa hơn nhiều. Cái sâu xa đó nằm ở trong nội tâm, chứ không phải ở bên ngoài. Người ta vẫn nói: «Đạo tại tâm!» Cái «tâm» đó mới chính là cái quan trọng nhất trong lề luật, là cốt tủy của lề luật. 

Điều đáng tiếc là những người đặt nặng những chi tiết hay những hình thức bên ngoài của lề luật, thì lại thường coi nhẹ cái cốt tủy của lề luật. Đức Giêsu đã tố giác điều ấy: «Khốn cho các người, hỡi các kinh sư và người Pharisêu giả hình ! Các người nộp thuế thập phân về bạc hà, thì là, rau húng (=tức những điều phụ thuộc), mà bỏ những điều quan trọng nhất trong Lề Luật là công lý, lòng nhân và sự thành thật. Các điều này vẫn cứ phải làm, mà các điều kia thì không được bỏ» (Mt 23,23). Như vậy, theo Đức Giêsu, ba điều quan trọng nhất trong lề luật, là tinh thần của lề luật, cũng là cốt tủy của sự thánh thiện, chính là chân lý, công lý và tình thương

Thiết tưởng người Kitô hữu không nên đi vào vết xe đã đổ của người Do-thái, là cứ quan trọng hóa những điều phụ thuộc, mang tính bên ngoài, như giữ cho thật kỹ lưỡng đến từng chi tiết luật này luật nọ, mà coi nhẹ cốt tủy của lề luật, vốn là tinh thần ở bên trong. Điều thiết yếu là phải có tinh thần hay cốt tủy đó ở bên trong đã, rồi tinh thần đó sẽ tự nhiên thúc đẩy ta thể hiện nó ra bên ngoài thành thái độ hay hành động.



3. Hãy nắm vững cái cốt tủy và ưu tiên thực hiện cốt tủy ấy trước

Nếu chỉ có những hành động giữ luật bên ngoài mà không có tinh thần cốt tủy bên trong, thì việc giữ luật đó sẽ ít giá trị trước Thiên Chúa. Còn những người mà luật Chúa thì không giữ, lại chỉ lo giữ những tập tục tôn giáo truyền thống, chẳng hạn một số thói quen được gọi là «việc đạo đức», những nghi thức do con người sáng tạo, việc rước sách đình đám… thì việc giữ những tập tục ấy lại càng ít giá trị hơn. Nên nhớ: tất cả những tập tục này đều tốt, nhưng không phải là cốt tủy: thực hiện được thì tốt mà không thực hiện được cũng chẳng sao. Đức Giêsu đã chỉ cho những người này thấy cái sai của họ: «Ngôn sứ Isaia thật đã nói tiên tri rất đúng về các ông, là những kẻ đạo đức giả, khi viết rằng: “Dân này tôn kính Ta bằng môi bằng miệng, còn lòng chúng thì lại xa Ta. Chúng có thờ phượng Ta thì cũng vô ích, vì giáo lý chúng giảng dạy chỉ là giới luật phàm nhân”(Is 29,13). Các ông gạt bỏ điều răn của Thiên Chúa, mà duy trì truyền thống của người phàm» (Mt 7,6-8).

Tôi thấy nhiều hội nghị trong giới Kitô hữu cũng như ngoài xã hội, người ta thường tuân thủ những qui ước minh nhiên (= được qui định rõ ràng) hoặc mặc nhiên (= tự nhiên phải hiểu, phải biết, không cần nói ra). Chẳng hạn như: vấn đề thuộc phạm vi của người nào thì chính người ấy phải nêu lên để bàn. Tuân thủ những qui định ấy là điều rất tốt để bảo vệ trật tự trong hội nghị. Nhưng có những trường hợp mà những vấn đề rất quan trọng có liên quan đến lương tâm của cả hội nghị thì lại không được đem ra bàn, lý do là người có trách nhiệm chính vì một lý do nào đó không chịu đưa ra bàn. Những người khác tuy bị lương tâm thúc giục phải đưa vấn đề ra, nhưng lại vị nể hay quá tôn trọng quyền ưu tiên của người có trách nhiệm chính, nên cuối cùng vấn đề lương tâm cần thiết phải bàn lại bị cho «chìm xuồng», vì thế công ích bị thiệt hại nặng nề. Khi vị nể hay tôn trọng qui ước kiểu ấy phải chăng người ta đã coi qui ước của phàm nhân quan trọng hơn cả luật của lương tâm, cũng là luật của Thiên Chúa? Đạo đức kiểu đó là đạo đức gì? Hoặc chỉ vì có luật nào đó của con người đặt ra cho rằng «tôn giáo không làm chính trị», mà người ta đã không làm theo tiếng lương tâm, theo sự đòi hỏi của luật công bình và bác ái vốn là cốt tủy của luật Chúa, chỉ vì sự đòi hỏi ấy có hơi hướng chính trị!



4. «Đạo tại tâm». Đúng rồi! nhưng coi chừng… tâm giả!

Tuy nhiên, nhiều người lại đi đến một thái cực khác là không thèm làm những thể hiện tốt đẹp bên ngoài. Họ ngụy biện rằng «Đạo tại tâm». Họ cho rằng họ đã có cái cốt tủy của lề luật ở bên trong, nên đã đủ giá trị trước Thiên Chúa rồi. Nhưng thánh Giacôbê tố cáo họ: «Đức tin không có hành động là đức tin chết» (Gc 2,17.26). Nếu tinh thần cốt tủy kia không được thể hiện ra thành những hành động bên ngoài, thì đó là một nghịch lý, mâu thuẫn. Hãy coi chừng cốt tủy kia chỉ là cốt tủy giả hay tâm giả.



5. Điều quan trọng là bên trong chứ không phải bên ngoài

Đức Giêsu nói: «Từ bên trong, từ lòng người, phát xuất những ý định xấu: tà dâm, trộm cắp, giết người, ngoại tình… Tất cả những điều xấu xa đó, đều từ bên trong xuất ra, và làm cho con người ra ô uế» (Mt 7,21-23). Ngài cho thấy: yếu tố quan trọng để xác định giá trị đạo đức hay luân lý là trạng thái nội tâm chứ không phải những việc làm bên ngoài. Chính ý hướng ở bên trong là yếu tố quyết định việc làm bên ngoài có giá trị hay không. Nhiều người có những hành động «được coi là rất tốt» nhưng lại làm vì những động lực ích kỷ hay gian ác, thì hành động ấy trở nên xấu. Chẳng hạn những hành động giả nhân giả nghĩa nhằm được một lợi lộc nào đó, như bố thí thật nhiều để được khen, để có tiếng là đạo đức hầu lừa đảo người khác, hay làm việc tích cực chỉ nhằm để được lên chức, để nắm được quyền hành hầu thao túng lũng đoạn tập thể. Ngược lại, có những người «tình ngay mà lý gian», hành động thì có vẻ như xấu, bị kết án, nhưng ý hướng thì tốt lành, nhằm ích lợi cho tha nhân. Họ tuy bị người đời kết án, nhưng lại được Thiên Chúa chúc lành.

Vì thế, trong đời sống tâm linh, người ta phải tu dưỡng cái «tâm» ở bên trong trước: phải có tâm ngay thẳng, thành thật, luôn tôn trọng sự công bằng, biết yêu thương mọi người không phân biệt sang hèn tốt xấu. Khi đã có tâm tốt thật sự, những việc làm của người ấy sẽ tự nhiên đẹp lòng Chúa. Thánh Âu-Tinh nói: «Cứ yêu đi rồi muốn làm gì thì làm!» (Ama et fac quod vis). Khi tâm đã quanh quéo, ích kỷ, sẵn sàng hại người, thì bất kỳ việc làm nào do tâm ấy thúc đẩy –dù bên ngoài có tốt lành đến đâu– cũng đều mang dấu ấn của tâm ấy, nên không mấy giá trị trước Thiên Chúa.




CẦU NGUYỆN

Lạy Cha, xin cho chúng con hiểu rằng sự thánh thiện hệ tại tình trạng tốt đẹp tâm hồn hơn là tại những hành động bên ngoài. Xin cho chúng con biết ưu tiên quan tâm đến việc tu tâm dưỡng tánh, nghĩa là có một tâm hồn ngay thẳng, luôn thành thật, luôn tôn trọng và bênh vực công lý, luôn yêu thương mọi người. Tâm tốt lành ấy mới chính là điều cốt yếu làm nên sự công chính thánh thiện của chúng con, hơn là việc giữ luật lệ một cách chi tiết hay việc làm cho thật nhiều những hành động tốt. Và tâm tốt lành ấy tất nhiên sẽ thúc đẩy con phải thể hiện ra bên ngoài bằng hành động cụ thể.

Nguyễn Chính Kết


Bấm vào đây . 


Share:

Thứ Bảy, 25 tháng 8, 2018

Tổng thống Ngô Đình Diệm: Ngôi sao ái quốc



Tổng thống Ngô Đình Diệm: 
Ngôi sao ái quốc
Phan Viết Phùng

Lời Tòa Soạn : Bài viết của tác giả Phan Viết Phùng với tựa đề «Ngôi sao ái quốc giữa đêm tối của dân tộc». Phần đầu tác giả đề cập đến bối cảnh đất nước bị chìm ngập trong đêm tối sau đệ nhị thế chiến tới năm 1954 chí sĩ Ngô Đình Diệm về nước chấp chính. Vì trang báo có hạn và để đi thẳng vào vấn đề cần nêu, chúng tôi xin trích đăng phần sau của bài viết đề cập tới việc Mỹ làm áp lực Tổng Thống Ngô Đình Diệm và đi tới đảo chánh. Xin cám ơn tác giả và giới thiệu với bạn dọc một bài viết rất công phu.
Tuần báo ĐỜI

Không thể thao túng Ông Diệm bằng áp lực viện trợ, người Mỹ bắt đầu nghĩ đến việc đảo chánh. Để chuẩn bị, họ phát động một chiến dịch đả kích, bôi nhọ ông Diệm, gây rối loạn giữa đồng bào Phật Giáo, triệt để khai thác một vài lầm lẫn của chính phủ với đồng bào Phật Giáo. Vụ biến động trước Đài Phát Thanh Huế đã được chứng minh là do tạc đạn loại mới, đặc biệt mạnh, chỉ có giới quân sự Mỹ mới có mà thôi. Kenedy bất mãn về thái độ của Ông Diệm từ lâu, nhưng việc Kenedy quyết định lật đổ Ông Diệm có thể đặt vào thời điểm ông cử Henry Cabot Lodge làm Đại Sứ thay Frederick Nolting, là người có chút thông cảm với hoàn cảnh của ông Diệm.

Từ đó ở Bạch Ốc, nhiều kế hoạch đảo chính được đề nghị, thảo luận, mổ xẻ. Hàng trăm công điện được phê chuẩn bởi Tổng Thống hoặc Bộ Trưởng Ngoại Giao đánh sang Sài Gòn. Người ta có những lối nói hoặc viết hàm hồ, gợi ý, để hiểu ngầm với nhau, thay vì nói thẳng hay dùng những từ qui ước. Ví dụ họ không dùng từ «ám sát»; họ chỉ nói cách nào để người nghe hay đọc hiểu là ám sát. Kennedy cương quyết thực hiện cuộc đảo chánh, nhưng mọi việc phải kín đáo, tỷ mỷ, cẩn thận, để nếu thất bại, ông có thể từ chối sự dính líu của HK vào vụ đảo chính; phương tiện là bất cứ cái gì và liên quan đến sự an toàn của Tổng Thống Diệm không hề được nhắc đến.

Ở Sài Gòn kẻ có trách nhiệm thi hành chính sách và ý kiến của Kennedy là Đại sứ Lodge. Ông này không những đồng ý với Kennedy mà còn thi hành một cách xây dựng và uyển chuyển. Vừa đến Sài Gòn, ông đi gặp các Sư lãnh đạo phe Phật Giáo, rồi sau mới đi trình Ủy Nhiệm Thư cho Tổng Thống Diệm. Hầu hết những viết lách móc nối, thuyết phục, thăm dò, thôi thúc các tướng lãnh, ông đều giao cho Trung Tá Lucien Conein, nhân viên CIA hoạt động rất đắc lực.

Vào giai đoạn này, Tổng Thống Diệm hình như có linh cảm về một cái gì không lành. Hôm lễ Quốc Khánh 26-10-1963, khi nói với các đoàn thể về chế độ Đệ Nhất Cộng Hòa ông có nói câu «Tôi tiến thì theo tôi, tôi lùi thì bắn tôi, còn tôi chết thì hãy nối chí tôi».

Mặc dù các tướng tá mà Conein muốn chiêu dụ hầu hết là những kẻ rất thân cận với Tổng Thống và được Tổng Thống cất lên chức vụ họ hiện có, Conein đã thành công dễ dàng nhờ đem ra những miếng mồi thật ngon đối với họ: chức vụ lương bổng của mỗi người sẽ nhẩy vọt, viện trợ dồi dào cho chế độ mới, phí tổn để mua chuộc và tiêu xài trong vụ đảo chánh, phương tiện tẩu thoát cho họ và gia đình, nếu có gì bất trắc xảy ra. Mọi cái đều được Conein bảo đảm với tư cách đại diên trực tiếp cho Lodge và gián tiếp cho Kennedy. Hôm đảo chánh, Conein là kẻ thật sự chỉ huy các tướng ở Tổng tham Mưu.

Một yếu tố đã giúp phần nào cho sự thành công của nhóm đảo chánh. Đó là tính tình của ông Diệm hiền hòa, ghét bạo động, lo cho mạng sống kẻ khác hơn là mạng sống mình. Lệnh của Tổng Thống cho Thiếu Tá Nguyễn Hữu Duệ chỉ huy Lữ Đoàn tại thành Cộng Hòa, là «cố tránh đổ máu, đừng nổ súng bừa bãi, chỉ bảo vệ thành nếu bị tấn công, để Tổng Thống liên lạc với các tướng lãnh». Ông Duệ vì có tay trong nên biết rõ ở Tổng Tham Mưu chỉ có một ít thiết giáp và một số binh sĩ từ trung tâm huấn luyện mà thôi, ông xin Tổng Thống cho phép kéo toàn lực lượng đến tấn công thẳng vào Tổng Tham Mưu và bắt giữ các tướng đang họp ở đó, Tổng Thống không cho, nói rằng không nên nóng nảy quá. Lúc cuối cùng Tổng Thống gởi lời cảm tạ anh em tất cả và nói ông không muốn đổ máu giữa quân đội nữa, nên ông sẽ gặp các tướng để dàn xếp.

Mọi người đã biết kết quả của sự nộp mình ấy. Ai đã giết Tổng Thống Diệm và Cố Vấn Nhu? Câu hỏi thật là ngắn gọn, nhưng câu đáp không thể ngắn gọn như thế. Kẻ bóp cò ắt phải có lệnh từ Tổng Tham Mưu. Các tướng ra lệnh ấy nhưng phải có sự gật đầu của Conein đang ngồi đó để chỉ huy mọi việc, tức cũng là sự gật đầu minh nhiên hay mặc nhiên của Lodge và Kennedy.

Trên đây đã nói chính quyền Kennedy nhất quyết lật đổ ông Diệm để có một chế độ khác. Câu hỏi ở đây là : Ngoài ra, Kennedy có muốn ông Diệm bị thanh toán không? Chúng ta biết Bạch Ốc đã chuẩn bị và đại sứ Lodge thi hành tỷ mỷ mọi phương tiện bảo đảm sự an toàn cho các tướng và gia đình của họ, cũng như sự di tản an toàn của người Mỹ ở Việt Nam nếu cần. Nhưng chính quyền Kennedy không bao giờ đề cập đến vấn đề an toàn cho Tổng Thống Diệm. Hơn nữa các công điện từ Bạch Ốc đều có giọng ám chỉ rằng phải loại bỏ chế độ Diệm, còn vấn đề bằng cách nào thì tùy ý. Khi biết hai ông đã rời khỏi dinh, Conein và các tướng rất lo sợ hai ông đã trốn thoát, nên ra lệnh kiểm soát không phận. Điều này chứng tỏ Kennedy không muốn ông Diệm sống sau khi mất chính quyền để tố cáo Hoa Kỳ. Nếu Kennedy muốn bảo vệ ông Diệm thì chỉ cần nói với các tướng rằng, Hoa Kỳ chỉ ủng hộ chế độ mới với điều kiện họ không giết ông Diệm.

Ông Diệm thắng Pháp trong việc đòi lại chủ quyền, nhưng khi cố bảo vệ chủ quyền khỏi sự cướp đoạt của Hoa Kỳ thì ông thất bại một cách thảm thương. Lý do là chính phủ Hoa Kỳ quá mạnh. Pháp Thực dân chỉ phục vụ cho quyền lợi của quốc gia Pháp, còn chính phủ Hoa Kỳ là cơ quan, là khí cụ của một lực lượng ghê gớm, với những mưu đồ kế hoạch bao trùm cả Thế Giới. Đằng khác Hoa Kỳ có nhiều khả năng và kinh nghiệm trong việc trừ khử những nhân vật hoặc nhóm người cản trở việc xúc tiến đại kế hoạch. Ông Diệm không phải là nạn nhân độc nhất:

– Hoa Kỳ muốn Tưởng Giới Thạch lập chính phủ liên hiệp với cộng sản Mao Trạch Đông. Nhưng Tưởng Giới Thạch không chịu vì đó chỉ là mưu kế chuyển toàn chính quyền cho cộng sản. Hoa Kỳ bèn cúp viện trợ cho Tưởng và yểm trợ đầy đủ cho Mao. Chế độ Tưởng sụp đổ trong nháy mắt, phải chạy ra Đài Loan, cá nhân Tưởng không lọt vào tay Mao là một sự rất may mắn.

– Trong chiến tranh Đại Hàn, Syngman Rhee, Tổng Thống Nam Hàn, không thích đường lối Hoa Kỳ đánh cộng sản. Sau khi ký hòa ước, Hoa Kỳ muốn ông trả hết tù binh cho Bắc Hàn, nhưng trong số hàng vạn tù binh ấy hầu hết van xin ở lại Nam Hàn vì họ biết số phận của họ nếu trở về Bắc Hàn. Khi Hoa Kỳ vẫn đòi ông trả tù binh, ông chỉ trả một số rất ít những người chấp nhận trở về, còn nửa thì ban đêm ông ra lệnh mở cổng các nhà tù. Tù nhân tẩu thoát rồi lẫn trốn trong dân chúng địa phương. Không lâu sau CIA chơi một màn «sinh viên» nổi dậy đòi lật đổ chính phủ, bao vây và tấn công dinh Tổng Thống. Syngman Rhee thoát được, chỉ có bà vợ thiệt mang.

– Tổng Thống Batista ở Cuba cũng vậy, may mắn chạy thoát được sang đảo quốc Cộng Hòa Dominico để tỵ nạn.

Phong trào cộng sản được sự trợ giúp của một quan thầy hết sức giàu mạnh, sẵn sàng hy sinh những ai muốn cản trở. Đó là hiểm họa chung cho cả thế giới. Ở Việt Nam còn có một hiểm hoạ khác, sâu xa hơn vì nó tạo thêm cơ hội cho kẻ thù nhảy vào cướp đoạt chủ quyền quốc gia, áp đặt ách nô lệ. Hiểm họa ấy là không ít người thuộc hạng tay sai đã mất ý thức dân tộc, mất niềm tự hào về nguồn gốc, văn hóa, truyền thống của mình, mất tinh thần yêu nước, chỉ lấy chức quyền danh vọng làm lý tưởng trong đời, coi chính trị là môi trường để thực hiện tham vọng cá nhân thay vì là một hình thức phục vụ dân tộc.

Với tinh thần ấy người ta mất hết tự trọng, dùng những mánh khóe đê mạt để dành giật chút quyền hành chức vị, nhắm mắt đớp mồi của ngoại bang, phản bội, giết trộm Tổng Thống. Giết trộm một người bao giờ cũng là hành vi đê tiện hèn nhát. Giết vị nguyên thủ có xảy ra ở các nước, nhưng bao giờ cũng theo thủ tục pháp luật. Còn giết trộm một vị nguyên thủ đã nắm trong tay thì chỉ xảy ra ở Việt Nam, khiến dân tộc Việt Nam phải hổ thẹn, khiến người ngoài coi Việt Nam là một dân tộc mọi rợ. Đằng khác giữa thế kỷ 20 này mà giết một vị lãnh đạo chống Pháp, chống Cộng, Chống Mỹ là một điều ngu xuẩn tột độ, hoặc ích kỷ hại Quốc Gia tột độ, hoặc cả hai.

Như mọi người đã biết ông Diệm có khá nhiều khuyết điểm về chính trị, chẳng hạn về cách dùng người, về sự dung túng anh em bà con và có lẽ đã bỏ mất một vài cơ hội để đảo ngược lịch sử. Nhưng ai cũng công nhận ông là người đạo hạnh, yêu nước, tận tụy và can đảm tranh đấu cho chủ quyền và lợi ích Quốc Gia, xứng đáng là đại diện và biểu tượng của dân tộc. Hơn nữa bây giờ lịch sử đã biến ông thành nạn nhân anh dũng của kẻ thù, nội và ngoại, một vị tử đạo vì tinh thần yêu nước, vì tính tự hào của dân tộc. Mong rằng tinh thần ấy, chí khí ấy sẽ tiếp tục đóng góp cho công cuộc đấu tranh của người Việt ngày nay...
Phan Viết Phùng

Share:

Thế trận từ không gian



Thế trận từ không gian
Vũ Hiến
August 20, 2018
Share on Facebook Tweet on Twitter 

Giả dụ trong tương lai nếu chiến tranh xảy ra giữa Mỹ và Trung Quốc thì nhiều khả năng đó sẽ là một trận chiến trên không gian, và bất cứ trận chiến không gian nào cũng sẽ tập trung vào mục tiêu tiêu diệt các loại vệ tinh nhân tạo của đối phương – là những thiết bị đang bay ngoài không gian và làm những công việc như thu thập tin tức tình báo, trạm nối kết viễn thông, và hệ thống định vị toàn cầu (GPS). Hiện Mỹ có khoảng hơn 800 vệ tinh nhân tạo đang bay trong quỹ đạo và Trung Quốc có khoảng hơn 200.


Chiến tranh không gian tương lai – nguồn US Army

Một khi sự đối đầu giữa hai bên đạt tới mức không thể cứu vãn bằng ngoại giao được nữa thì bên nào hành động trước sẽ là bên ít bị thiệt hại nhất. Lực lượng Không gian của Hoa Kỳ và Quân đội Giải phóng Nhân dân của Trung Quốc sẽ sử dụng những loại vũ khí như tia laser và hệ thống gây nhiễu sóng để tạm thời vô hiệu hoá khả năng tác chiến của đối phương. Nếu tình trạng căng thẳng tiếp tục leo thang thì đến một lúc nào đó cả hai bên sẽ phải sử dụng đến những loại vũ khí thật sự có khả năng phá huỷ hoàn toàn những loại vệ tinh nhân tạo ngoài không gian kia.

Nhưng đó là chuyện giả dụ thôi vì không ai muốn thấy một cuộc chiến tranh tương lai như vậy xảy ra và sẽ tìm mọi cách để tránh. Chiến tranh luôn luôn là sự lựa chọn cuối cùng, và chiến tranh không gian, nếu xảy ra, thì đây là điều gần như bảo đảm một phần lớn kiến trúc của hệ thống internet, dự báo thời tiết và những hệ thống khác, như bản đồ định vị và viễn thông, sẽ bị huỷ diệt, và đưa văn minh nhân loại thụt lùi lại ít nhất là vài thập niên.

Chiến tranh không gian là chuyện hết sức xa vời và nói vào lúc này thì cũng không khác gì chúng ta đang nói tới một câu chuyện khoa học giả tưởng. Tuy nhiên, một cuộc chạy đua không gian giữa các cường quốc như Nga, Mỹ và Trung Quốc đang diễn ra trong mấy năm qua, tuy âm thầm nhưng có phần nào quyết liệt, và quốc gia nào kiểm soát được không gian thì sẽ được lợi thế cạnh tranh trong tương lai.

Một vệ tinh nhân tạo đang bay trong quỹ đạo – nguồn NASA

Ba năm trước, Nga đã âm thầm cho thành lập Lực lượng Không gian Vũ trụ, một nhánh mới của lực lượng vũ trang Liên bang Nga, thông qua sự liên kết giữa hai đơn vị quân đội hiện nay là Không quân và Lực lượng Phòng thủ Không gian. Trung Quốc chưa có một lực lượng như vậy nhưng chương trình phát triển không gian của họ thì vẫn đang ráo riết hoạt động, chính quyền Bắc Kinh đầu tư hầu như không có giới hạn vào trong lãnh vực này và cũng chẳng thèm che đậy tham vọng không gian của họ.

Có thể nói kỹ thuật không gian của Hoa Kỳ cho đến nay vẫn là số một và điều này đã được chứng minh qua cuộc chạy đua không gian giữa Nga và Mỹ trong thời chiến tranh lạnh. Ngoài cơ quan không gian NASA nổi bật nhất, Hoa Kỳ còn có một số chương trình không gian khác được đặt dưới quyền chỉ huy của quân đội. Tuy nhiên, với cuộc chạy đua không gian giữa các cường quốc như hiện nay được cho là một thách đố đối với nền an ninh quốc gia, phải chăng đã đến lúc Hoa Kỳ cần phải tiến thêm bước nữa, lập ra hẳn một lực lượng không gian riêng biệt để đối phó với tình hình mới?

Phó Tổng thống Mike Pence, qua một bài diễn văn đọc tại Bộ Quốc phòng hôm Thứ Năm 9/8 nhấn mạnh đến những thách đố và cạnh tranh ráo riết trong lãnh vực không gian từ phía Nga và Trung Quốc, đã tuyên bố một kế hoạch đầy tham vọng là đến năm 2020 sẽ cho thành lập Lực lượng Không gian Hoa Kỳ, được xem như một binh chủng mới riêng biệt và là binh chủng thứ sáu của quân đội Mỹ. Ý tưởng này đã được Tổng thống Trump nhắc đến nhiều lần trong mấy tháng qua và cho biết đây là việc cần thiết để bảo đảm ưu thế của Mỹ trong lãnh vực không gian tương lai. Trong bài diễn văn, Pence đã mô tả không gian như một khu vực trước đây được cho là rất hoà bình và không bị quấy phá nhưng nay đang trở thành nơi được nhiều quốc gia khai triển và phần nào đối nghịch với chính sách không gian của Mỹ.

Phó Tổng thống Mike Pence tại Bộ Quốc phòng hôm 9/8 – nguồn The New Yorker

Ðây là một kế hoạch rất phức tạp và tốn kém sẽ phải mất nhiều năm để được quốc hội chuẩn thuận và đưa vào hoạt động. Theo ý kiến của bà Deborah James, Bộ trưởng Không quân trong ba năm cuối của chính quyền Obama, tiến trình để thành lập một binh chủng riêng biệt có thể sẽ mất từ 5 đến 10 năm.

Phó Tổng thống Pence cũng cho biết thêm là Toà Bạch Ốc sẽ làm việc với quốc hội về kế hoạch này và sẽ phác thảo một ngân sách trong năm tới. Lần cuối cùng một binh chủng của Hoa Kỳ được thành lập với đồng phục và huy hiệu riêng là vào năm 1947, khi ấy binh chủng Không quân được thiết lập sau Ðệ nhị Thế chiến để tham gia vào lực lượng của quân đội cùng những binh chủng khác là Bộ binh, Hải quân, Thuỷ quân lục chiến và Tuần duyên.

Bước đầu tiên của tiến trình là Bộ Quốc phòng sẽ cho thành lập Bộ chỉ huy Không gian để phác hoạ các kế hoạch tác chiến, một Cơ quan Phát triển Không gian để nhận diện và phát triển các kỹ thuật mới, một Lực lượng Hành động Không gian bao gồm các sĩ quan chỉ huy và binh lính, và một cơ cấu hỗ trợ mới cho binh chủng. Bước thứ hai, Ngũ Giác Ðài sẽ gom tất cả các thành phần trên vào một mối để trở thành binh chủng thứ sáu của quân đội.

Một phần lớn hoạt động không gian hiện nay của quân đội được đặt dưới quyền của Bộ chỉ huy Không gian Không quân với tổng hành dinh tại căn cứ không quân Peterson ở Colorado Springs thuộc tiểu bang Colorado. Bộ chỉ huy này hiện có khoảng 38,000 nhân viên và điều hành 185 hệ thống vệ tinh nhân tạo của quân đội, bao gồm các loại vệ tinh định vị GPS, viễn thông và thời tiết. Bộ chỉ huy này cũng giám sát hoạt động chiến tranh mạng của Không quân. Trong khi những hoạt động không gian khác được phân tán nhiều nơi trong Bộ quốc phòng, và vì vậy nếu gom vào dưới quyền một bộ chỉ huy duy nhất sẽ bảo đảm được sự hoạt động hợp nhất hơn.

Một trong những huy hiệu cho Lực lượng Không gian tương lai – nguồn Slash Gear

Cũng trong bài diễn văn, Phó Tổng thống Pence đã ngầm ám chỉ một cuộc xung đột không gian có thể xảy ra trong tương lai, trong đó có đoạn: «Trong khi những quốc gia khác ngày càng tỏ ra có khả năng hoạt động trong không gian, nhưng không phải tất cả đều có chung những cam kết về tự do, quyền sở hữu và quy tắc pháp lý như chúng ta.»

Một trong «những quốc gia khác» đó trong ngụ ý của Pence chắc hẳn không ai khác hơn là Trung Quốc, mà chương trình không gian của họ đã và đang được đẩy mạnh, và Bắc Kinh đã bắt đầu nói đến những phần đất bên ngoài không gian kia như là đất của chính họ vậy.

Năm ngoái, Diệp Bồi Kiến (Ye Peijian), nhân vật số một của chương trình thám hiểm mặt trăng của Trung Quốc, đã ngang nhiên đưa ra một so sánh khi trả lời phỏng vấn tại một cuộc họp thường niên của Ðảng Cộng Sản Trung Quốc cho thấy dã tâm của họ: «Vũ trụ giống như là biển vậy, mặt trăng là đảo Ðiếu Ngư, hoả tinh là đảo Hoàng Nham. Nếu chúng ta không chịu tới đó mặc dù có dư khả năng để làm việc này, thì chính chúng ta sẽ bị thế hệ hậu bối trách cứ. Nếu những nước khác tới đó trước rồi họ chiếm cứ, và ta sẽ không thể nào tới đó sau dù có muốn hay không. Ðiều này đã nói lên đủ lý do rồi.»

Ðiếu Ngư Ðảo mà Diệp nói đến chính là đảo Senkaku đang có tranh chấp mà Nhật Bản nhận chủ quyền từ lâu, và Hoàng Nham Ðảo chính là bãi đá cạn Scarborough cũng đang có tranh chấp và Philippines đã nhận chủ quyền của họ.

Chưa lên được mặt trăng mà đã có giọng điệu như thế thì thử hỏi Biển Ðông nằm ngay đó tránh sao khỏi dã tâm xâm lấn của họ. Trong mấy năm qua, Trung Quốc đã đơn phương và bất chấp luật biển quốc tế tự nhận chủ quyền 90% diện tích của khu vực Biển Ðông, nơi được xem là một trong những đường hàng hải quan trọng nhất thế giới. Trung Quốc đã ra sức quân sự hoá các hòn đảo nhân tạo họ chiếm cứ. Nếu như Bắc Kinh tìm cách cô lập khu vực Biển Ðông cũng có nghĩa là họ cắt đứt phần huyết mạch của Á châu và đặt dưới quyền kiểm soát của chính quyền độc tài của họ.

Dã tâm xâm chiếm không gian của Trung Quốc cũng không khác gì dã tâm chiếm Biển Ðông của họ. Hoa Kỳ sẽ không đứng khoanh tay để Trung Quốc thao túng.
Vũ Hiến

Share:

Thứ Sáu, 24 tháng 8, 2018

Mỗi ngày cơ thể đều tích lũy độc tố, cần thải chúng bằng cách nào?



Mỗi ngày cơ thể đều tích lũy độc tố, cần thải chúng bằng cách nào?


Không khí, đất, nước, thực phẩm ô nhiễm độc ngày thêm trầm trọng. Vậy là từng giây từng phút cơ thể bạn đang tiếp xúc và nạp thêm chất độc vào người. Giải độc cho cơ thể là điều bạn nên làm càng sớm càng tốt.

Chuyện gì xảy ra khi cơ thể nhiễm độc?

Khi cơ thể bị nhiễm độc, các quá trình sinh lý bên trong cơ thể bắt đầu đi lệch với quy luật vốn có, là nguyên nhân gây ra ốm đau và các tác hại lớn đối với sức khỏe. Thời tiết, không khí, gió bụi, các vật thể kim loại nặng, rác môi trường hay thực phẩm thiếu an toàn đều là những yếu tố gây nhiễm độc cho cơ thể ở những mức độ khác nhau.

Môi trường sống ô nhiễm sẽ làm cơ thể bạn tích luỹ độc tố

Chất độc này đi vào cơ thể hàng ngày làm tổn hại lớn đến các cơ quan nội tạng, ảnh hưởng đến quá trình trao đổi chất và bài tiết cũng như hoạt động liên hoàn của cơ thể. Biểu hiện thì nhiều, nhưng có thể tóm gọn bằng 2 cụm từ: Lão hóa và Bệnh tật.

Khi chất độc tồn lưu trong hệ thống hô hấp, chúng sẽ làm cho bạn bị cảm lạnh thường xuyên, ho, nhạy cảm đường hô hấp, hen suyễn.

Khi chất độc tồn lưu trong hệ thống tiêu hóa, chúng sẽ gây ra hơi thở hôi, thỉnh thoảng táo bón, buồn nôn, nôn mửa, tiêu chảy, tóc rụng, móng gãy.

Khi chất độc tồn lưu trên da, chúng sẽ làm cho làn da xuất hiện các đốm, nám, dị ứng, nổi mụn trứng cá và các vấn đề viêm nhiễm.

Khi chất độc tồn lưu trong xương, chúng sẽ làm cho cơ thể xuất hiện các chứng đau lưng, cột sống, đau các khớp.

Khi chất độc tồn dư trong não, chúng sẽ gây ra mất ngủ, lo âu, trầm cảm, mệt mỏi, căng thẳng thần kinh và các vấn đề khác.

Vậy bạn có cách nào để giải độc cho các cơ quan nội tạng?

1. Thải độc phổi

Phổi là một trong những cơ quan bị tích lũy chất độc hại nên dễ bị tổn thương nhất trên cơ thể. Mỗi ngày một người bình thường hít khoảng 8.000 lít không khí vào phổi. Trong đó có bao nhiêu bụi đặc biệt là bụi siêu mịn như sương mù tại các thành phố? Mỗi hạt bụi li ti lại cõng thêm hàng loạt các chất độc từ khói xe, thuốc trừ sâu, khói xả công nghiệp, kim loại nặng, các vi khuẩn, virus… tất cả theo đường hô hấp đi vào phổi. Độc hại không kể xiết.

Các bệnh xoang, ung thư phổi, viêm phổi… có thể sinh ra từ đây. Do vậy bạn nhất định cần lưu tâm giải độc cho phổi.

Ho hay thở chủ động là một dạng bài tập thể dục

Hãy tìm nơi có không khí trong lành nhất có thể hoặc khoảng thời gian sau các cơn mưa, hít thở sâu, sau đó ho liên tục mấy tiếng để các độc tố có thể bị loại bỏ khỏi phổi.

Hãy duy trì cách thở chậm và sâu, đều đặn để tạo cơ chế thải độc liên tục một cách tự động.


Thực phẩm màu trắng tốt cho phổi

Ăn nhiều thực phẩm màu trắng

Theo Đông y, màu trắng trong ngũ hành thuộc kim, nhập vào phổi, thiên về ích khí, hành khí. Hãy lưu ý ăn nấm, củ cải trắng, trứng gà… để giúp phổi thanh lọc, tiêu trừ mệt mỏi. Đây cũng là nhóm thực phẩm có tính an toàn tương đối cao, ít chất béo, không lo tăng cân và các vấn đề tim mạch.

2. Thải độc thận

Bản thân thận là một cơ quan thải độc quan trọng đặc biệt của cơ thể. Trong đó thông qua quá trình lọc máu, các chất thải trong máu và protein phân hủy trong quá trình thận làm việc sẽ bài tiết qua đường nước tiểu.

Để hỗ trợ quá trình thải độc thận, bạn cần ghi nhớ 3 việc sau đây:

Đừng bao giờ nhịn tiểu

Chúng ta đều biết rằng, có rất nhiều độc tố trong nước tiểu, nếu không kịp thời thải ra khi chúng ta cảm thấy buồn tiểu, thì số độc tố này sẽ được tái hấp thu vào máu, gây nguy hiểm cho sức khỏe nói chung.

Khi thấy khát mới uống nước thì cơ thể bạn đã ở tình trạng thiếu nước nặng
Uống nước đầy đủ

Nước là công cụ kỳ diệu không chỉ có thể pha loãng nồng độ các chất độc, mà còn thúc đẩy quá trình chuyển hóa các chất qua thận, từ đó giúp cho thận có điều kiện để đẩy nhiều chất độc thải ra ngoài.

Đặc biệt khuyến khích mỗi người nên tạo thói quen hàng ngày uống một cốc nước ấm khi bụng rỗng lúc vừa ngủ dậy vào buổi sáng.

Ăn nhiều trái cây và rau quả

Dưa chuột, anh đào và loại rau quả khác góp phần giải độc thận rất tốt. Theo Đông y, bạn nên ăn thực phẩm màu đen để tăng cường cho thận, ví dụ: mộc nhĩ, đậu đen, vừng đen…

3. Thải độc đại tràng


Điều này cực kỳ cần thiết cho người ngày nay. Lý do là vì thực phẩm ô nhiễm quá nặng với các thuốc trừ sâu, hóa chất kích tăng trưởng, thuốc kháng sinh… Thêm vào đó, chế độ ăn ít xơ, ngồi làm việc nhiều nhưng ít hoạt động, khiến ruột hoạt động rất khó khăn, không sao đẩy hết chất độc ra được.

Thực phẩm sau khi tiêu hóa, phần tồn dư độc hại sẽ hình thành và đẩy xuống đại tràng, dưới tác động của quá trình lên men tự nhiên sẽ hình thành ra phân và gây mùi. Trong quá trình này xuất hiện nhiều các chất độc hại đối với cơ thể.

Chúng ta liên tục ăn uống và quá trình tiêu hóa liên tục phải hoạt động, vì thế chất thải cần được đẩy ra ngoài càng sớm càng tốt.

Để giải độc đại tràng, bạn nên ghi nhớ 2 yêu cầu quan trọng nhất sau đây.

Thường xuyên đi đại tiện hàng ngày, tốt nhất là tạo thành thói quen vào buổi sáng sớm

Hãy luôn nhớ rằng chất thải đi xuống đại tràng là cần phải xử lý ngay và rút ngắn thời gian chúng lưu lại trong ruột, làm giảm sự hấp thu ngược trở lại các chất độc.

Ăn nhiều rau xanh giúp cơ thể thải độc tố
Tăng cường ăn trái cây và rau quả

Rau và các loại trái cây chứa nhiều vitamin và chất xơ, dễ dàng hấp thụ, có thể thúc đẩy nhu động đường ruột, đào thải chất độc có trong đại tràng ra ngoài.

4. Thải độc cho gan

Gan là bộ phận quan trọng giúp cơ thể chuyển hóa dinh dưỡng và giải độc. Độc tố tích tụ trong gan quá nhiều sẽ gây bệnh đau nửa đầu, rỗ mặt, đau bụng, táo bón, miệng hôi, nám da, mụn trứng cá và sắc mặt tối… Nguyên nhân vì hai bên mặt và bụng dưới là thuộc khu vực của kinh can, khi chức năng thải độc của gan không tốt sẽ gây những triệu trứng này. Ngoài ra, độc tố trong gan không thải ra kịp thời sẽ làm tắc nghẽn đường lưu thông của khí, gây ảnh hưởng tiêu cực đến tâm lý.

Thời gian giải độc của gan là từ 23h đến 3h sáng, và thường diễn ra vào lúc ngủ say, vì thế đây cũng là thời gian nên ngủ sâu, không nên thức khuya. Khi ngủ nên tắt đèn, vì đèn sáng làm ảnh hưởng đến khả năng tiết ra melatonin của não, chất quan trọng hỗ trợ giấc ngủ.

Đông y giảng, chua ngọt đắng cay mặn “ngũ vị” đối ứng nhập “ngũ tạng”, trong đó “chua vào can”, ăn nhiều thực phẩm vị chua có thể xúc tiến chức năng gan, khởi được tác dụng bảo dưỡng tạng can. Chanh, sơn tra, dấm ăn, sữa chua… đều là thực phẩm vị chua tốt cho sức khỏe. Thực phẩm vị chua thông qua tạng can chuyển hóa sau đó biến thành tính kiềm, trong cơ thể con người hình thành môi trường kiềm, giúp tăng cao khả năng miễn dịch cho cơ thể. Tuy nhiên, ăn chua dưỡng can cũng phải tùy thời, mùa xuân là thời gian can khí sinh phát, dưỡng nữa thì lại thành thái quá, vì thế trong mùa xuân nên ít ăn đồ chua.

Từ góc độ màu sắc thực phẩm mà nói, tạng can đối ứng “màu xanh”, cũng chính là chúng ta vốn hay nói về thực phẩm xanh. Thực phẩm như dưa chuột, mướp đắng, rau cải, hải tảo… đều có công dụng hộ can rất tốt.

5. Thải độc da

Da là cơ quan bài tiết lớn nhất của cơ thể. Cách tốt nhất là thông qua việc ra mồ hôi để loại bỏ các chất độc trên da một cách nhanh nhất. Hãy tập thể dục, tắm hơi hay bất kỳ việc gì có thể làm cho đổ mồ hôi.

Tập thể dục có thể làm tăng tốc độ trao đổi chất, giúp giải độc cho cả da và phổi. Nếu không thể làm hàng ngày, hàng tuần bạn nên tập thể dục để ra mồ hôi ít nhất một lần, cách làm này giúp bạn thải độc da hiệu quả nhất.

Share:

TN21b − Những suy tư và hiểu biết của con người về Thiên Chúa sẽ phải thay đổi để hoàn hảo hơn




CHIA SẺ TIN MỪNG

Chúa Nhật thứ 21 Thường Niên

(26-8-2018)


Bài tham khảo

Những suy tư và hiểu biết 
của con người về Thiên Chúa 
sẽ phải thay đổi để hoàn hảo hơn




1. Những gì con người biết về Thiên Chúa là vô cùng ít 
so với những gì họ không biết về Ngài

Qua dòng lịch sử, ta thấy con người ngày càng hiểu biết nhiều hơn về đủ mọi phương diện. Nhưng càng biết nhiều, con người càng khám phá ra sự bao la của những gì mình chưa biết. Vì thế, nhiều bậc thức giả nói: «Càng biết nhiều, càng thấy mình dốt». Thật vậy, những gì con người đã biết giống như diện tích bên trong một vòng tròn, còn những gì chưa biết giống như diện tích bao la bên ngoài vòng tròn. Vòng tròn càng nhỏ thì phần tiếp xúc với bên ngoài vòng tròn càng nhỏ, vòng tròn càng lớn thì phần tiếp xúc với bên ngoài vòng tròn càng lớn. Tương tự, khi biết ít thì ta thấy những điều mình chưa biết cũng ít, nhưng càng biết nhiều thì càng khám phá ra những điều mình chưa biết càng nhiều lên.

Thế giới vật chất tuy hữu hạn, nhưng con người khám phá suốt mấy chục thế kỷ mà vẫn không hết. Trái lại, càng khám phá thì càng nhận ra những điều mình chưa biết, chưa khám phá ra nhiều lên gấp bội. Thế thì những gì con người biết về Thiên Chúa, Đấng vô hạn, lại càng nhỏ bé gấp triệu triệu lần hơn nữa khi so với những điều họ chưa biết về Ngài! Tuy nhiên, Ngài vẫn tiếp tục cho con người biết về Ngài. Ngài đã tự mặc khải cho con người qua vũ trụ, qua các ngôn sứ, qua Đức Giêsu, và hiện nay vẫn tiếp tục qua Thánh Thần của Ngài. Nhưng nhiều khi con người tự mãn về những hiểu biết của mình về Ngài, nên con người đã không biết thêm về Ngài được bao nhiêu so với những gì con người biết về thế giới vật chất.




2. Thiên Chúa mặc khải về Ngài một cách rất tiệm tiến

Nếu kiến thức về vật chất hữu hạn này mà con người không thể tiếp thu một lúc mà phải tiếp thu dần dần qua thời gian mấy chục thế kỷ, thì những kiến thức về Thiên Chúa vô hạn cũng thế: con người chỉ có thể tiếp thu dần dần qua thời gian. Vì thế, trước khi từ giã các tông đồ, Đức Giêsu nói: «Thầy còn nhiều điều phải nói với anh em. Nhưng bây giờ, anh em không có sức chịu nổi» (Ga 16,12). Có lẽ Ngài cũng muốn nói như Đức Phật: Điều ta đã nói ra so với điều ta biết chỉ như nắm lá trong tay so với lá của cả khu rừng.

Khi mặc khải cho con người, Đức Giêsu tương tự như một tiến sĩ toán dạy toán cho học sinh cấp một, ông không thể nhồi nhét hết kiến thức toán học trong đầu ông cho các em trong một hai năm được. Ông phải chờ các em tiêu hóa hết những điều mình đã dạy rồi mới dạy tiếp những kiến thức khác. Và thường là ông phải nhường cho những ông thầy khác dạy tiếp cho các em trong những năm sau. 

Đức Giêsu cũng vậy, Ngài còn rất nhiều điều phải nói về Thiên Chúa cho các tông đồ, cho con người, nhưng không thể nói hết được, vì các tông đồ cũng như con người «không có sức chịu nổi», nghĩa là không thể tiếp thu hết được. Nay Ngài không thể tiếp tục ở trần thế để mặc khải về Thiên Chúa cho con người, Ngài phải nhờ người khác tiếp nối công việc ấy. Người ấy chính là Thánh Thần.

Ngài nói: «Khi nào Thần Khí sự thật đến, Người sẽ dẫn anh em tới sự thật toàn vẹn» (Ga 16,13). Nhưng Thánh Thần không mặc khải cho con người bằng lời nói rõ ràng như Đức Giêsu, mà theo cách riêng của Ngài, là linh hứng cho con người. Con người phải thích ứng với cách của Ngài.



3. Thái độ cần có để tiến bộ trong hiểu biết

Để tiếp nhận thêm kiến thức, người học trò cần phải nhận ra rằng mình còn rất nhiều điều chưa biết. Ai nghĩ rằng những điều mình đã học là tất cả, là hoàn hảo, là đầy đủ rồi, và không thể thay đổi, thì không thể hiểu biết thêm được nữa. Cũng vậy, nếu con người cho rằng những gì mình biết về Thiên Chúa đã quá đầy đủ rồi, không cần biết thêm, thì con người sẽ tự mãn và dậm chân tại chỗ về mặt tâm linh. Nếu con người hay Giáo Hội cho rằng hình thái mà mình đang có là hoàn hảo rồi, không cần phải đổi mới gì hết, thì Thánh Thần dù có muốn đổi mới và thăng tiến Giáo Hội, cũng gặp rất nhiều khó khăn.

Người học trò cấp một được thầy dạy rằng không được lấy số nhỏ trừ số lớn; điều đó thật hợp lý với khối óc nhỏ bé của em. Nhưng khi lên cấp hai, nếu em cứ nhất định rằng không thể lấy số nhỏ trừ số lớn, thì em không thể học lên cao được, vì ở cấp hai người ta bắt đầu dùng số âm, việc số nhỏ trừ số lớn không có gì là phi lý. Cũng vậy, tại cấp hai, thầy giáo dạy rằng không được để số âm trong căn hiệu bậc chẵn, vì điều đó là phi lý. Nhưng khi học giải tích về số ảo, thì số âm trong căn hiệu bậc chẵn là điều bình thường và hữu lý. Nếu học sinh cứ nhất định cho những gì mình đã biết là chân lý không thể thay đổi, thì em không thể tiến cao hơn được. 

Việc hiểu biết về sự vật hữu hạn mà còn đòi hỏi phải «phá chấp» như vậy mới tiến bộ được, chẳng lẽ muốn tiến bộ trong việc hiểu biết Thiên Chúa vô hạn lại chẳng cần «phá chấp»?



4. Không nên tự mãn về những gì đã biết hay đã có

Nhìn vào sự tiến triển về vật chất, chúng ta có thể nhận ra mình cần phải làm gì để tiến bộ về tâm linh. Khi con người làm ra được chiếc xe đạp, nếu họ tự mãn rằng thế là đủ rồi, và cho đó là hết cỡ rồi, thì sẽ không bao giờ họ phát minh được xe gắn máy hay xe hơi. Muốn tiến triển, con người phải cải thiện không ngừng về kiến thức. 

Rất nhiều điều con người thế hệ trước cho là đúng và khó có thể khác được, thì thế hệ sau không còn cho là đúng nữa. Nhiều định luật mới đã phủ định hoặc bổ túc cho những định luật cũ, các giả thuyết cũ cũng được hoàn chỉnh bằng những giả thuyết mới. Chính nhờ ý thức mình còn thiếu, còn phải thay đổi mà con người tiến bộ. Nếu cứ khư khư giữ những quan niệm cũ, cho đó là những chân lý không thể thay đổi, thì con người ngày nay làm sao có được những máy vi tính, những điện thoại di động, những mạng lưới điện toán (internet), những phương tiện di chuyển tối tân?

Nhân loại phát triển và tiến bộ được là do có những người dám xét lại những quan niệm cũ mà mọi người đều đã cho là đúng. Nhờ đó họ đã đưa ra được những quan niệm mới đúng hơn. Những người đó nhiều khi phải trả giá rất đắt cho sự đổi mới táo bạo ấy, nhất là trong môi trường tôn giáo. Họ thường bị người đồng thời kết án là phá hoại, đó là số phận của các ngôn sứ và ngay cả chính Đức Giêsu. Nhưng nếu không có những con người táo bạo ấy, con người sẽ dậm chân tại chỗ, và sẽ không có tiến bộ.



5. Luật của Chúa nhưng lại được lập ra cho con người

Hiện nay, trong Giáo Hội, có những điềurất nhiều người cho là những chân lý bất biến, là luật của Thiên Chúa, là truyền thống của Giáo Hội, là tông truyền… nên không bao giờ được thay đổi. Họ rất có lý. Nhưng thiết tưởng cần phải phân biệt giữa chân lý cách hiểu hay cách diễn tả chân lý. Chân lý thì bất biến, nhưng cách hiểu hay diễn tả chân lý thì thay đổi tùy theo trình độ hiểu biết của con người. Tương tự như bản chất của sự vật thì không hề thay đổi, nhưng cách hiểu và diễn tả của con người về sự vật thì mỗi thời mỗi khác.

Nếu đọc Thánh Kinh, ta sẽ thấy có những điều mà con người nghĩ rằng không bao giờ thay đổi, nhưng rồi cuối cùng cũng đã thay đổi. Quả thật, luật của Môsê được người Do Thái quan niệm là luật của Thiên Chúa, nên họ tưởng luật đó sẽ được áp dụng cho cả nhân loại đến muôn đời. Nhưng thật ra, luật đó chỉ được áp dụng khoảng 1300 năm cho người Do Thái, nghĩa là tính từ khi có Môsê đến thời các tông đồ. Vì đến thời các tông đồ, chính các tông đồ được Thánh Thần soi sáng đã tuyên bố bãi bỏ luật Môsê (x. Cv 15,1-29). Vì thế, hiện nay, người Kitô hữu trong Giáo Hội đâu phải tuân giữ luật Môsê, mà chỉ tuân giữ luật yêu thương của Đức Giêsu và luật Giáo Hội thôi. Nếu luật Môsê là luật của Thiên Chúa mà con người, dưới tác động của Thánh Thần, đã từng thay đổi, thì còn luật nào trên thế giới này lại tuyệt đối không thể thay đổi?

Vả lại, luật của Thiên Chúa, cho dù do Thiên Chúa lập ra, thì cũng lập ra cho con người: «Ngày sabát được dựng nên cho con người, chứ không phải con người được dựng nên cho ngày sabát» (Mc 2,27). Mà con người thì luôn luôn biến đổi, nên luật cho con người cũng phải biến đổi mới có thể phù hợp với trình độ tâm linh và quan niệm khác nhau của con người từng thời đại. Quan niệm về Thiên Chúa cũng vậy. Nếu quan niệm thời Cựu ước về Thiên Chúa đã bị thay đổi, thì liệu quan niệm của chúng ta hiện nay về Thiên Chúa có thể không thay đổi chăng?

Khi con người cố chấp vào một điều nào đó mà không chịu lắng nghe Thánh Thần, thì con người sẽ không theo kịp Thánh Thần, và có nguy cơ chống lại Thánh Thần. Các tư tế, kinh sư Do Thái xưa chính vì quá cố chấp vào lề luật, vào những điều họ cho là chân lý bất biến, nên họ đã không theo kịp và không tiếp nhận được những đổi mới của Thánh Thần qua Đức Giêsu và các tông đồ. Cuối cùng họ đã giết chết các Ngài. Họ đã cản trở những đổi mới của Thánh Thần. Họ đã phạm đến Thánh Thần: «Ai phạm đến Con Người thì được tha; nhưng ai phạm đến Thánh Thần sẽ chẳng được tha, cả đời này lẫn đời sau» (Mt 12,32).

Nhiều khi chúng ta phải hồi tâm tự hỏi xem: sự phát triển của Giáo Hội về chất lượng cũng như số lượng trong những thế kỷ qua có khả quan không? Chúng ta có thể hài lòng về sự phát triển ấy không? Có phát triển như lòng Thiên Chúa hay Thánh Thần mong muốn không? Nếu không thì tại sao? Giáo Hội có cần phải thay đổi để phát triển hơn nữa không?



Share:

Thứ Tư, 22 tháng 8, 2018

Tâm thư kính gửi Đức Tổng Giám Mục Huế, Chủ Tịch Hội Đồng Giám Mục Việt Nam


Tâm thư kính gửi: Đức Tổng Giám Mục Huế,
Chủ Tịch Hội Đồng Giám Mục Việt Nam,


Đồng kính gửi: Các Linh Mục Tổng Giáo Phận Huế.



Huế, Lễ Đức Mẹ Maria Trinh Vương 22-8-2018

Kính thưa Đức Tổng Giám Mục !

Chúng con là một nhóm Linh mục nhỏ bé, rất đau lòng thấy Đức Tổng Giám Mục luôn mang một Thánh Giá rất quý đẹp trên ngực, nhưng đang lãnh đạo Hội Thánh Công Giáo Việt Nam và Tổng Giáo Phận Huế theo một hướng đi quá lạc xa, ngược tận nền tảng với Tin Mừng Cứu Độ của Thập Giá Phục Sinh của Chúa Giêsu Kitô. Vì thế, kính xin Đức Mẹ La Vang và các Thánh Tử Đạo Việt Nam bảo trợ, dù chúng con biết tiếng nói của chúng con quá cô đơn, Đức TGM không muốn nghe, nhưng để Lịch sử Hội Thánh hiểu rằng trong giai đoạn đầy thử thách này, vẫn có một số Chứng Nhân của Thập Giá Chúa Kitô, thấy trách nhiệm phải nói lên tiếng nói lương tâm, vì Vinh Danh Chúa và Hội Thánh. May ra Đức TGM can đảm, khiêm hối, sáng suốt, lắng nghe, thì chắc chắn hữu ích cho Hội Thánh CGVN, Tổng Giáo phận Huế và Dân Tộc Việt Nam, về 5 điều nổi bật cụ thể sau đây :

1. Tòa TGM Huế đang mê du lịch, đoàn xe hơi đời mới của đoàn Linh mục ngày càng dài, mua sắm xa hoa, tiệc tùng sang trọng phù phiếm, mù lòa sắp đập phá 4 tòa nhà đang sử dụng được, gồm Tòa TGM Huế, khu Nhà Chung, khu Nhà Hưu Dưỡng, khu Nhà Chủng Sinh Dự Bị Vào Đại Chủng Viện, trong đó có 3 tòa nhà vừa tu sửa - xây dựng xong 3-4 năm nay, lạm dụng tiền người nghèo, để xây 1 Tòa Nhà Liên Hoàn 6 Tầng Tiện Nghi Hiện Đại, chưa thực sự cần thiết và hợp lý trong giai đoạn Giặc Tàu Ác Cộng Đang Cướp Nước hôm nay, phí phạm tiền bạc của Dân Chúa, ngày càng xa cách Dân Nghèo.

2. Hội Thánh mọi thời chỉ có bổn phận phải làm 1 việc cốt lõi nhất gồm 2 nhịp : Lấy Đức Tin chiếu sáng cho mọi người thấy Cha Trời-Chúa Kitô-Mẹ Maria-Hội Thánh, rồi lấy Đức Ái mời đón mọi người vào Nhà Cha. Kết quả là phải có đông Lương Dân gia nhập Công Giáo ngày càng tăng. Từ 1975-2018, Tổng Giáo phận Huế chỉ cứ mãi ở mức 60-70 ngàn Kitô Hữu !

*** Nhìn vào Công trình 6 tầng hoành tráng đồ sộ sắp xây, những chuyến du lịch tiền tỷ đội lốt hành hương, các bữa ăn nhà hàng nấu dọn với rượu ngoại xa xỉ, mỗi khẩu phần gấp 7-8 lần tiền ăn cả ngày của 1 gia đình nghèo… có Lương Dân nào xin theo Công Giáo không, hay chỉ xa lánh Đạo Chúa thêm ? Giáo Dân nào thêm tự hào về Tòa Giám mục Huế không, hay chỉ cúi đầu Hiệp Thông Khổ Tâm với Đức Mẹ đang khóc ra máu ngay tại Việt Nam ?

*** Tòa nhà 6 tầng đồ sộ sắp xây đã hấp dẫn 100% Linh mục Hội Đồng Tư Vấn đã bị lạc hướng rằng : Đây là cơ hội mấy trăm năm mới có, nếu không tận dụng, sau này không còn dịp để xây nữa. Xin Đức TGM hiểu thật rõ và chắc chắn hoàn toàn chính xác 2 điều này :

a) Tòa nhà hoành tráng 6 tầng sắp xây khi đã hoàn thành, thay vì trở thành niềm tự hào của hàng Giáo sĩ và Cộng đồng Dân Chúa Tổng Giáo phận Huế, thì chắc chắn sẽ trở thành NỖI NHỤC VÀ KHỔ TÂM RAY RỨT TRIỀN MIÊN cho nhiều Giáo sĩ và Kitô hữu có đời sống nội tâm, của Tổng Giáo phận Huế và của cả Hội Thánh Việt Nam, vì nó phí phạm tiền bạc quá lớn của Dân Chúa, lỗi Đức Phúc Nghèo - Đức Công Bình quá nặng, ngày càng xa cách Dân Nghèo, phát sinh một gánh rất nặng chi phí điện nước cho Tòa Tổng Giám mục Huế lâu dài, nhất là nó chưa thực cần phải xây, trong lúc lẽ ra Giáo Hội phải ưu tiên hợp tác Cứu Nước.

b) Tất cả Kitô Hữu có Đức Tin bằng hạt cải, đều thấy rõ : Nếu Tòa Nhà này thực cần cho Vinh Danh Chúa và Hội Thánh phát triển, thì một Linh mục hay một Kitô Hữu rất nhỏ bé nào cũng thừa sức xây bất cứ lúc nào, trong Bàn Tay Chúc Lành của Chúa Kitô Chịu Đóng Đinh.

*** Để phản đối việc đập phá 4 tòa nhà đang sử dụng được, vừa tu sửa - xây dựng xong 3-4 năm nay, lạm dụng tiền người nghèo, để xây cất Tòa Nhà 6 Tầng Liên Hoàn Tiện Nghi Hiện Đại, chưa thực cần thiết và hợp lý, trong lúc lẽ ra Giáo Hội phải Ưu Tiên Hợp Tác Cứu Nước hiện nay, Linh mục Tađêô Nguyễn Văn Lý sẽ tuyệt thực Hiệp Thông Cầu Nguyện ngay ngày khởi công đập phá, sau chuyến các Giáo sĩ Huế du lịch đội lốt hành hương Palestine vào tháng 10-2018, hoàn toàn không phù hợp vào chính lúc Nước Đang Mất !

3. Trong lúc Giặc Tàu Ác Cộng Đang Cướp Nước, không tập trung CỨU NƯỚC, vô cảm với Tổ Quốc, quanh co, biện minh thế nào được trước Lịch Sử ngàn đời của Tổ Quốc Dân Tộc ? Hôm nay Giám mục, Linh mục, Tu sĩ, Giáo dân nào né tránh, viện cớ, im lặng, bỏ mặc, thì rõ ràng ĐANG ĐỒNG LÕA HỢP TÁC BÁN NƯỚC, đang ủng hộ, tăng sức cho giặc Tàu Ác Cộng cướp Nước, dù đang giữ chức vụ gì, chắc chắn không xứng đáng lãnh đạo và làm Quốc Dân Việt, đáng được chào là Tàu Chệt, mời qua Tàu Chệt sống !

*** Nếu Toàn Dân Cứu Nước thành công, Đức TGM ray rứt xấu hổ mãi, vì Nước Đang Mất, mà Đức TGM vô cảm với Tổ Quốc, hoàn toàn im lặng, dù một lời nguyện công khai cho Tổ Quốc đang lâm nguy cũng không có, chỉ mê xây cất-du lịch-mở miệng quyên tiền ! Nếu Toàn Dân Cứu Nước thất bại, Đức TGM muôn đời quá khổ tâm, bị Lịch Sử lên án rất nặng, đã đồng lõa hợp tác với Giặc Tàu !

4. Giáo Hội mọi thời đều luôn có 4 loại người phải gặp gỡ :

- Giáo Hội gần gũi người có quyền, mọi người sẽ ghét Giáo Hội.
- Giáo Hội gần gũi người có tiền, mọi người sẽ khinh Giáo Hội.
- Giáo Hội gần gũi người có học, mọi người sẽ sợ Giáo Hội.
- Hội Thánh hòa đồng, gần gũi, yêu thương, chăm sóc, quý trọng, phục vụ người yếu thế, bất hạnh, bệnh tật, cô đơn, ít học, nghèo khổ… thì mọi người và 3 loại người trên phải quay lại ủng hộ Hội Thánh.

Chính Đức Thánh Cha Phanxicô đương nhiệm luôn nêu gương hòa đồng và chăm sóc người nghèo rất rõ. Rất tiếc bài học lịch sử mọi thời này, 2000 năm rồi, nhiều Vị Lãnh đạo Hội Thánh Công Giáo Việt Nam đến nay vẫn chưa thuộc, mong gì lãnh đạo đúng !!!

*** Thánh Phó Tế Tử Đạo Lôrensô (+ 258), Quản lý Tòa Thánh, bị bắt, bị Hoàng đế Rôma Valêrianus bắt nộp tài sản Tòa Thánh. Ngài trả lời Tài Sản của Hội Thánh là vô giá, hẹn 3 ngày sẽ trao nộp hết. Sau 3 ngày, Ngài dẫn 1,500 người nghèo Ngài thường giúp đỡ đến cung điện vua để dâng nộp. Dân chúng thấy lạ đi theo cả chục ngàn. Vua tức giận, ra lệnh đánh đập tra tấn Ngài rất dã man, rồi nướng Ngài trên vỉ sắt như bò quay chín vàng. Hôm nay, nếu Việt Nô Cộng buộc Tổng Giáo phận Huế nộp tài sản, có lẽ Tòa Tổng Giám mục Huế đã có sẵn cả chồng visa Palestine, các tours du lịch Âu Mỹ, Tòa nhà 6 tầng đồ sộ sẽ xây, đoàn xe hơi đời mới ngày càng dài, cả chồng thức ăn nhà hàng nấu với rượu ngoại, cả kho rượu “ut sint unum” say xỉn đáng hổ thẹn… để trao nộp Việt Nô Cộng, thay cho đoàn Dân nghèo !!!

5. Đan viện Thiên An Huế cách đây 10 năm đã bị Việt Nô Cộng cướp mất hồ Thủy Tiên, cách đây 1-2 năm đã bị đập hạ Thánh Giá 3 lần. Riêng năm 2018 này, đã bị đốt rừng 3 lần, tháng 6-2018, các Tu sĩ trồng lại một số thông con, bị VC nhổ bỏ. Tháng 7-2018, chính VC trồng lại thông con trên đất của Đan Viện để ranh ma cướp chiếm đất rừng của Đan viện. 2 Đức nguyên TGM trước rủ bỏ trách nhiệm với lập luận xảo biện Đan Viện Thiên An thuộc quyền Tòa Thánh, Tòa TGM Huế không xen vào. Còn nay, trước các thảm nạn của Đan Viện, chỉ có ĐGM Micae Hoàng Đức Oanh, nguyên GM Kontum, các Giáo xứ Nghệ An, Hà Tĩnh, Quảng Bình, một số Tăng Ni, Phật tử Phật giáo, 1 Giáo xứ nhỏ thuộc thành phố Huế, 2 LM rất nhỏ bé chúng con đã thăm Thiên An. Ngoài ra, 2 Đức TGM Huế, hầu hết tất cả các LM, các giáo xứ không hề nhắc đến 1 lời về Thiên An trong Nhà Thờ, gần như hoàn toàn bỏ rơi Thiên An.

Chúng con sẵn lòng gánh chịu mọi bệnh tật, bỏ rơi, chê ghét, chụp mũ, đánh phá, đau khổ, đày đọa, né tránh, treo chén, trừng phạt, vu khống, xa lánh…, để Hy Sinh Hiệp Nguyện cho Danh Chúa hiển vinh, Đức Mẹ Maria La Vang bớt Khổ Tâm, cho Hội Thánh mở rộng, nhờ ngày càng được nhiều Đồng Bào tự hào yêu quý Hội Thánh hơn.

Kính chào Đức TGM. Xin Đức TGM luôn Hy Sinh Hiệp Nguyện cho chúng con.

Lm Tađêô Nguyễn Văn Lý,
đại diện một nhóm Linh mục Tổng Giáo phận Huế.

Share: