Chủ Nhật, 16 tháng 12, 2018

Diễn văn của TT Trump tại Liên Hiệp Quốc ngày 25-9-2018



Diễn văn của TT Trump tại Liên Hiệp Quốc
ngày 25-9-2018




Thưa Bà Chủ Tịch, Ông Tổng thư ký, Quý vị lãnh đạo thế giới, Quý vị đại sứ và các đại biểu quý mến.

Một năm trước, tôi đã đứng trước quý vị lần đầu tiên tại đại sảnh đường này. Tôi đã nêu các mối đe dọa của thế giới chúng ta và tôi đã trình bày tầm nhìn để đạt được một tương lai tươi sáng hơn cho nhân loại. Hôm nay, tôi lại đứng trước Đại hội đồng Liên Hiệp Quốc để chia sẻ những tiến bộ phi thường mà chúng ta đã thực hiện.

Trong chưa đầy hai năm, chính quyền của chúng tôi đã hoàn thành hơn bất kỳ chính quyền nào trong lịch sử nước chúng tôi. Người Mỹ chúng tôi rất vui mừng. [Tiếng cười] Tôi không mong đợi phản ứng đó, nhưng không sao.

Nền kinh tế Mỹ đang bùng nổ hơn bao giờ hết. Kể từ sau cuộc bầu cử bầu tôi làm Tổng Thống, chúng tôi đã rót thêm 10 nghìn tỷ đô la vào tài sản quốc gia. Thị trường chứng khoán đang ở mức cao nhất trong mọi thời đại. Nạn thất nghiệp của Người Mỹ gốc Phi, gốc Tây Ban Nha, và gốc Á Châu đã ở mức thấp nhất từng được ghi nhận.

Chúng tôi đã có thêm 4 triệu việc làm mới bao gồm nửa triệu việc làm về sản xuất. Chúng tôi đã thông qua việc cắt giảm và sự cải cách thuế lớn nhất trong lịch sử nước Mỹ. Chúng tôi đã bắt đầu xây dựng một bức tường biên giới lớn và chúng tôi đã tăng cường nền an ninh biên giới. Chúng tôi đã bảo đảm kinh phí kỷ lục cho quân đội của chúng tôi, 700 tỷ đô la trong năm nay và 716 tỷ đô la trong năm tới. Quân đội của chúng tôi sẽ sớm trở nên hùng mạnh hơn bao giờ hết.


Nói cách khác, ngày nay Hoa Kỳ mạnh hơn, an toàn hơn, và đất nước giàu có hơn so với khi tôi đảm nhiệm chức vụ tổng thống cách đây hai năm. Chúng tôi đang đứng lên cho nước Mỹ và người Mỹ, và chúng tôi cũng đang đứng lên cho thế giới.

Chúng tôi cũng đang đứng lên cho công dân của chúng tôi và cho hòa bình yêu thương mọi người ở khắp nơi. Chúng tôi tin rằng khi các quốc gia tôn trọng quyền của nước láng giềng và bảo vệ lợi ích của người dân, họ có thể làm việc tốt hơn với nhau để bảo đảm hạnh phúc an toàn, thịnh vượng và hòa bình. Mỗi người chúng ta ngày hôm nay tại đây là sứ giả của một nền văn hóa riêng biệt, một lịch sử phong phú, và một con người gắn kết với nhau bằng các mối quan hệ của trí nhớ, truyền thống và các giá trị làm cho quê hương của chúng ta không giống như ở bất cứ nơi nào trên trái đất.

Đó là lý do tại sao nước Mỹ sẽ luôn chọn độc lập và hợp tác trong việc quản trị toàn cầu, và tôi luôn tôn vinh quyền của mọi quốc gia trong đại sảnh này để theo đuổi phong tục, tín ngưỡng và truyền thống của riêng mình. Hoa Kỳ sẽ không chỉ cho quý vị cách sống, cách làm việc hay thờ phượng. Để đổi lại, chúng tôi chỉ yêu cầu quý vị cũng tôn trọng chủ quyền của chúng tôi.

Từ Warsaw đến Brussels, đến Tokyo đến Singapore, đó là niềm vinh dự cao nhất của tôi khi đại diện cho Hoa Kỳ ở nước ngoài. Tôi đã gia tăng mối quan hệ gần gũi và tình bạn và quan hệ đối tác mạnh mẽ với các nhà lãnh đạo của nhiều quốc gia trong căn phòng này. Cách tiếp cận của chúng tôi luôn mang lại sự thay đổi đáng kinh ngạc. Với sự hỗ trợ từ nhiều quốc gia ở đây ngày hôm nay, chúng tôi đã kết nối với Bắc Triều Tiên, thay thế bóng ma xung đột bằng sự thúc đẩy táo bạo và mới mẻ cho hòa bình.


Vào tháng 6, tôi đến Singapoređể gặp mặt Chủ tịch Kim Jong Un. Chúng tôi đã có những cuộc đối thoại và cuộc họp với hiệu quả cao. Chúng tôi đồng ý rằng cả hai nước đều quan tâm đến việc theo đuổi phi hạt nhân hóa bán đảo Triều Tiên.

Kể từ cuộc họp đó, chúng tôi đã thấy nhiều biện pháp đáng khích lệ mà ít người có thể tưởng tượng được một thời gian ngắn trước đây. Hỏa tiễn và tên lửa không còn bay trên mọi hướng. Thử nghiệm hạt nhân đã dừng lại. Một số cơ sở quân sự đã được tháo gỡ. Con tin của chúng tôi đã được trả tự do. Hài cốt của các anh hùng tử trận của chúng tôi đang được đưa trở về nhà để an nghỉ trên đất Mỹ. Tôi muốn cám ơn Chủ tịch Kim về những bước mà ông đã thực hiện. Còn rất nhiều việc phải làm.

Các biện pháp trừng phạt sẽ tiếp tục cho đến khi phi hạt nhân (hoàn toàn). Tôi muốn cảm ơn nhiều quốc gia thành viên đã giúp chúng tôi đạt tới thời điểm này, một khoảnh khắc lớn hơn nhiều so với những gì mọi người sẽ hiểu. Sự ủng hộ của họ và sự hỗ trợ quan trọng mà tất cả chúng ta cần phải tiến lên, một lời cảm ơn đặc biệt đối với Tổng thống Moon của Hàn Quốc, thủ tướng Nhật Bản và chủ tịch Trung cộng.

Ở Trung Đông, cách tiếp cận mới của chúng tôi là tạo ra những bước tiến lớn và thay đổi lịch sử. Sau chuyến đi của tôi đến Ả-rập Xê-út, các nước vùng Vịnh đã mở ra một trung tâm mới để nhắm vào tài trợ khủng bố. Họ đang thực thi các biện pháp trừng phạt mới, làm việc với chúng tôi để xác định và theo dõi các mạng khủng bố và gánh trách nhiệm nhiều hơn trong việc chống lại chủ nghĩa khủng bố và cực đoan nơi khu vực của chính họ.


UAE [United Arab Emirates], Saudi ArabiaQatar đã cam kết hàng triệu đô la để hỗ trợ người dân SyriaYemen. Họ có bổn phận giúp chấm dứt cuộc nội chiến khủng khiếp tại Yemen. Đó là tùy thuộc vào các quốc gia khu vực để quyết định tương lai họ muốn cho bản thân và con cái của họ.

Vì lý do đó, Hoa Kỳ đang hợp tác với Hội đồng Hợp tác Vùng Vịnh, Jordan và Ai Cập nhằm thiết lập một liên minh chiến lược để các quốc gia Trung Đông có thể thúc đẩy an ninh và ổn định trên toàn khu vực của họ.

Nhờ vào quân đội Hoa Kỳ, và mối quan hệ đối tác của chúng tôi với nhiều quốc gia bạn, tôi vui mừng thông báo rằng những kẻ giết người khát máu được gọi là ISIS đã bị đuổi ra khỏi lãnh thổ mà họ từng chiếm giữ ở Iraq và Syria. Chúng tôi sẽ tiếp tục làm việc với bạn bè và đồng minh để ngăn chặn việc tài trợ khủng bố, cung cấp nơi trú ngụ (lãnh thổ), hỗ trợ phương tiện xâm nhập vào biên giới của chúng ta.


Thảm kịch đang diễn ra ở Syriathật đau lòng. Mục tiêu chia sẻ của chúng tôi phải là việc giảm sự leo thang xung đột quân sự với một giải pháp chính trị tôn trọng hạnh phúc của người Syria. Trong bối cảnh này, chúng tôi kêu gọi tiến trình gìn giữ hòa bình do Liên Hiệp Quốc dẫn đầu được hồi sinh.

Xin hãy cứ yên tâm, Hoa Kỳ sẽ đáp trả nếu vũ khí hóa học được chế độ Assad khai triển. Tôi khen ngợi  người dân Jordanvà các nước láng giềng đã tiếp đón người tị nạn từ cuộc nội chiến tàn bạo này. Như chúng ta thấy ở Jordan, chính sách nhân đạo nhất là để người tị nạn ở càng gần quê nhà của họ càng tốt, để cuối cùng giúp họ trở về với quá trình tái thiết.

Cách tiếp cận này cũng mở rộng tài nguyên hữu hạn để giúp nhiều người hơn, tăng hữu hiệu cho mỗi đô la chi tiêu. Mọi giải pháp cho cuộc khủng hoảng nhân đạo ở Syria cũng phải bao gồm một chiến lược giải quyết chế độ tàn bạo được thúc đẩy và tài trợ bởi chế độ độc tài tham nhũng ở Iran.

Lãnh đạo Irangây ra hỗn loạn, chết chóc và phá hoại. Họ không tôn trọng láng giềng, biên giới hoặc chủ quyền của các quốc gia (lân cận). Thay vào đó, họ cướp tài nguyên quốc gia để làm giàu cho bản thân và tạo hỗn loạn khắp Trung Đông và xa hơn nữa. Người dân Iranđã bị xúc phạm bởi chính các nhà lãnh đạo của họ đã chiếm hàng tỷ đô la từ kho ngân khố, chiếm đoạt các phần giá trị và cướp bóc các khoản tiền của tôn giáo bỏ vào túi của họ và gửi các đặc nhiệm để tài trợ chiến tranh. Các nước láng giềng của Iranđã gánh chịu thiệt hại to lớn cho chương trình xâm lược và bành trướng của họ.


Đó là lý do tại sao rất nhiều quốc gia ở Trung Đông ủng hộ mạnh mẽ quyết định Hoa Kỳ rút khỏi thỏa thuận hạt nhân Iran khủng khiếp năm 2015 và tái áp dụng các biện pháp trừng phạt hạt nhân. Thỏa thuận Iranlà «của trời cho» các nhà lãnh đạo Iran. Kể từ khi đạt được thỏa thuận, ngân sách quân sự của Iran đã tăng gần 40% trong năm.

Chế độ độc tài sử dụng ngân quỹ để chế tạo các hỏa tiễn có khả năng mang đầu hạt nhân, tăng cường đàn áp trong nước, hỗ trợ khủng bố, cung cấp tài chính cho sự hủy diệt và lò sát sinh tại Syria và Yemen. Hoa Kỳ đã đưa ra một chiến dịch áp lực kinh tế để chận đứng ngân khoản tài chính gây đổ máu vào tháng trước. Chúng tôi bắt đầu áp đặt các biện pháp trừng phạt hạt nhân nặng nề đã được gỡ bỏ theo thỏa thuận Iran(trước đây). Các biện pháp trừng phạt bổ sung sẽ tiếp tục vào ngày 5 tháng 11 và sẽ tiếp tục xử phạt nhiều hơn. Chúng tôi đang làm việc với các quốc gia nhập khẩu dầu thô Iranđể cắt giảm đáng kể lượng mua của họ.

Chúng ta không thể cho phép nhà tài trợ chủ nghĩa khủng bố hàng đầu thế giới sở hữu vũ khí nguy hiểm nhất hành tinh. Chúng ta không thể cho phép một chế độ luôn rêu rao «tiêu diệt nước Mỹ» và đe dọa «hủy diệt» Do Thái. Họ không thể thụ đắc phương tiện đưa một đầu đạn hạt nhân tới bất kỳ thành phố nào trên Trái đất, chúng ta không thể cho phép như vậy. Chúng tôi yêu cầu tất cả các quốc gia cô lập chế độ Irankhi nào sự hiếu chiến của họ vẫn tiếp tục và chúng tôi yêu cầu tất cả các quốc gia ủng hộ nhân dân Iranđấu tranh đòi lại tự do tôn giáo và nền công chính của họ.


Năm nay, chúng ta đã có một bước tiến quan trọng khác ở Trung Đông công nhận tất cả các quốc gia có chủ quyền xác định thủ đô của mình bằng cách di chuyển Đại sứ quán Hoa Kỳ tại Israeltới Jerusalem. Hoa Kỳ cam kết một tương lai cho hòa bình và ổn định trong khu vực, bao gồm hòa bình giữa người Israel và người Palestine. Mục đích đó đã có tiến bộ, không bị tổn hại do việc thừa nhận một sự thật hiển nhiên.

Chính sách chủ nghĩa hiện thực căn bản của Mỹ có nghĩa là chúng ta sẽ không bị bắt chẹt bởi những ý thức hệ và các chuyên gia lỗi thời đã được chứng minh là sai lầm trong nhiều năm qua. Điều này đúng, không chỉ trong các vấn đề hòa bình, mà còn trong các vấn đề thịnh vượng. Chúng tôi tin rằng giao dịch phải công bằng và có đi có lại. Hoa Kỳ sẽ không bị lợi dụng nữa. Trong nhiều thập kỷ, Hoa Kỳ đã mở cửa nền kinh tế, lớn nhất từ trước đến nay trên Trái Đất, với rất ít điều kiện.

Chúng tôi cho phép hàng hóa nước ngoài từ khắp nơi trên thế giới tự do vượt qua biên giới của chúng tôi. Tuy nhiên, các nước khác đã không cho phép chúng tôi tiếp cận hỗ tương với thị trường của họ. Thậm chí còn tệ hơn, một số quốc gia lạm dụng sự cởi mở để thao túng tiền tệ và lợi dụng đất nước chúng tôi.

Kết quả là, thâm hụt thương mại của chúng tôi đã lên đến 800 tỷ đô la một năm. Chúng tôi đã có hệ thống tái thương lượng giao dịch thương mại bị hư hỏng và những thỏa thuận rất yếu kém. Tháng trước, chúng tôi đã công bố thỏa thuận thương mại đột phá Mỹ-Mexico. Hôm qua, tôi đã cùng với Tổng thống Moon thông báo việc hoàn tất thành công thỏa thuận thương mại mới của Hoa Kỳ-Hàn Quốc. Điều này chỉ là khởi đầu. Nhiều quốc gia trong hội trường này sẽ đồng ý rằng hệ thống thương mại thế giới đang rất cần thay đổi.


Ví dụ, các quốc gia gia nhập Tổ chức Thương mại Thế giới (WTO) đã vi phạm những nguyên tắc cơ bản của tổ chức này trong khi Hoa Kỳ và nhiều quốc gia khác đã tuân thủ các quy tắc. Các quốc gia này sử dụng quy hoạch công nghiệp quốc doanh và các doanh nghiệp nhà nước để xây dựng hệ thống. Họ không ngừng tham gia việc bán phá giá sản phẩm, buộc chuyển giao công nghệ và trộm cắp tài sản trí tuệ. Hoa Kỳ đã mất hơn 3 triệu việc làm và 60.000 cơ xưởng sau khi Trung cộng gia nhập WTO. Chúng tôi đã bị thâm hụt thương mại 13 nghìn tỷ USD trong hai thập kỷ qua.

Những ngày đó đã kết thúc. Chúng tôi sẽ không chấp nhận và chúng tôi sẽ không cho phép công nhân của chúng tôi trở thành nạn nhân, các công ty của chúng tôi bị lừa gạt, tài sản của chúng tôi bị cướp đoạt và chuyển giao. Mỹ sẽ không bao giờ hối hận vì đã bảo vệ công dân của mình. Hoa Kỳ vừa công bố áp thuế quan đối với hàng hóa trị giá 200 tỷ USD khác. Tổng số cho đến nay là 250 tỷ USD.

Tôi rất tôn trọng và yêu mến Chủ tịch Trung cộng, nhưng tôi đã nói rõ rằng sự mất cân bằng thương mại của chúng tôi là không thể chấp nhận được. Chúng tôi không thể dung thứ những biến dạng thị trường và cách thức đối phó như chính quyền của tôi đã chứng minh, nước Mỹ sẽ luôn hành động vì lợi ích quốc gia của mình.

Tôi đã nói trước diễn đàn này vào năm ngoái và cảnh báo rằng Hội đồng Nhân quyền của LHQ đã trở thành nỗi xấu hổ nghiêm trọng đối với tổ chức này. Che chở những kẻ vi phạm nhân quyền nghiêm trọng trong khi lại tấn công nước Mỹ và nhiều người bạn của chúng tôi.


Đại sứ của chúng tôi tại Liên Hiệp Quốc, Nikki Haley, đã đưa ra một chương trình nghị sự rõ ràng cho việc cải cách, nhưng bất chấp cảnh báo lặp đi lặp lại, không có hành động nào được thực hiện. Vì vậy, Hoa Kỳ đã lấy con đường trách nhiệm duy nhất: chúng tôi rút khỏi Hội đồng Nhân quyền và chúng tôi sẽ không trở lại cho đến khi cải cách thực sự được thực hành.

Vì những lý do tương tự, Hoa Kỳ sẽ không hỗ trợ và công nhận Tòa án Hình sự Quốc tế. Theo những gì chúng tôi lo ngại ICC không có tính hợp pháp hoặc thẩm quyền. ICC tuyên bố có thẩm quyền gần như phổ quát đối với công dân của mọi quốc gia, vi phạm tất cả các nguyên tắc công lý, công bằng và quy trình đúng đắn. Chúng tôi sẽ không bao giờ chịu đầu hàng chủ quyền của nước Mỹ cho một cơ thể không được chọn lọc, vô trách nhiệm. Nước Mỹ được cai trị bởi người Mỹ. Chúng tôi từ chối ý thức hệ của chủ nghĩa toàn cầu và chỉ chấp nhận tư tưởng lòng yêu nước.

Trên thế giới, các quốc gia phải chiến đấu chống lại các hình thức cưỡng chế và thống trị mới. Ở Mỹ, chúng tôi tin vào an ninh năng lượng cho chính chúng tôi và cho các đồng minh của chúng tôi. Chúng tôi đã trở thành nhà sản xuất năng lượng lớn nhất hơn bất cứ nơi nào trên trái đất. Hoa Kỳ sẵn sàng xuất khẩu nguồn cung dầu dồi dào, giá cả phải chăng, than sạch và khí tự nhiên của chúng tôi.

Các quốc gia OPEC đang tách rời phần còn lại của thế giới và tôi không muốn như vậy.

Không  nên có những người ưa thích nó. Chúng tôi bảo vệ nhiều quốc gia này mà không có ích lợi gì, sau đó còn lợi dụng bằng cách bán dầu cho chúng tôi với giá cao, thật không tốt lành gì. Chúng tôi muốn họ ngừng tăng giá, chúng tôi muốn họ bắt đầu giảm giá.


Họ phải đóng góp đáng kể về quốc phòng từ giờ trở đi. Chúng tôi sẽ không bỏ qua sự tăng giá khủng khiếp này lâu hơn nữa. Sự phụ thuộc vào một nhà cung cấp nước ngoài duy nhất có thể khiến một quốc gia dễ bị tống tiền và đe dọa. Đó là lý do tại sao chúng tôi chúc mừng các quốc gia châu Âu như Ba Lan đã dẫn đầu việc xây dựng một đường ống Baltic để các quốc gia không phụ thuộc vào Nga để đáp ứng nhu cầu năng lượng của họ. Đức sẽ hoàn toàn phụ thuộc vào năng lượng của Nga nếu không thay đổi ngay lập tức.

Ở đây là Tây bán cầu, chúng tôi cam kết duy trì sự độc lập của chúng tôi khỏi sự xâm lấn và bành trướng của các cường quốc bên ngoài khác. Đó chính là chính sách của đất nước chúng tôi kể từ khi Tổng thống Monroe từ chối sự can thiệp của các quốc gia khác từ ngoài vào bán cầu này và trong các vấn đề riêng của chúng tôi.

Hoa Kỳ gần đây đã tăng cường luật lệ của chúng tôi để sàng lọc tốt hơn các khoản đầu tư nước ngoài ở nước chúng tôi do các mối đe dọa an ninh quốc gia. Chúng tôi hoan nghênh sự hợp tác với các quốc gia trong khu vực và trên thế giới cũng mong muốn như vậy. Quý vị cần phải làm điều đó để tự bảo vệ. Hoa Kỳ cũng đang làm việc với các đối tác ở châu Mỹ Latinh để đối đầu với các mối đe dọa về chủ quyền từ việc di cư không kiểm soát được. Sự khoan dung đối với các xung đột, buôn lậu và buôn người không phải là nhân đạo.


Thật là điều khủng khiếp đang xảy ra, ở mức độ mà chưa ai từng thấy trước đây. Đó là nguồn tài chánh ác độc, di trú bất hợp pháp, mạng lưới tội phạm, băng đảng tàn ác và dòng chảy ma túy chết người của nhân loại. Cư dân bất hợp pháp khai thác tầng lớp dễ bị tổn thương tạo ra một vòng luẩn quẩn tội phạm, bạo lực và nghèo đói. Chỉ bằng cách bảo vệ biên giới quốc gia, phá hủy các băng nhóm tội phạm, chúng ta có thể phá vỡ chu kỳ đó thiết lập một nền tảng thực sự cho thịnh vượng. Chúng tôi công nhận quyền của mọi quốc gia trong phòng này để thiết lập chính sách nhập cư của riêng mình phù hợp với lợi ích quốc gia của mình. Cũng như chúng tôi yêu cầu các nước khác tôn trọng quyền riêng tư tương tự của chúng tôi.

Đó là một lý do khiến Hoa Kỳ sẽ không tham gia vào tiến trình di dân toàn cầu mới. Di cư không nên bị chi phối bởi một cơ quan quốc tế, không thể giải quyết được cho công dân của chúng ta.

Cuối cùng, giải pháp lâu dài duy nhất cho cuộc khủng hoảng di cư là giúp mọi người xây dựng tương lai hy vọng hơn ở các quốc gia của họ. Làm cho đất nước của họ trở lại tuyệt vời.

Hiện tại, chúng ta đang chứng kiến một bi kịch con người ví dụ như ở Venezuela. Hơn 2 triệu người đã thoát nỗi đau khổ do chế độ Maduro xã hội chủ nghĩa và các nhà tài trợ Cubacủa nó gây ra. Venezuelatừng là một trong những nước giàu nhất trên trái đất. Ngày nay, chủ nghĩa xã hội đã phá vỡ quốc gia giàu dầu mỏ và khiến người dân rơi vào cảnh nghèo đói.


Hầu như ở khắp mọi nơi, chủ nghĩa xã hội hoặc chủ nghĩa cộng sản đã được thử nghiệm. Nó đã tạo ra đau khổ, tham nhũng và phân rã. Chủ nghĩa xã hội khao khát quyền lực dẫn đến việc bành trướng, xâm nhập và áp bức. Tất cả các quốc gia trên thế giới nên chống lại chủ nghĩa xã hội và sự đau khổ mà nó mang đến cho mọi người. Trong tinh thần đó, chúng tôi yêu cầu các quốc gia tập hợp ở đây để tham gia với chúng tôi kêu gọi phục hồi của nền dân chủ tại Venezuela. Hôm nay, chúng tôi đang công bố các biện pháp trừng phạt bổ sung chống lại chế độ đàn áp nhắm vào vòng tròn xung quanh Maduro và các cố vấn thân cận.

Chúng tôi rất biết ơn đối với tất cả công việc mà Liên Hiệp Quốc thực hiện trên toàn thế giới để giúp mọi người xây dựng cuộc sống tốt đẹp hơn cho bản thân và gia đình. Hoa Kỳ là nhà tài trợ lớn nhất thế giới cho đến nay về viện trợ nước ngoài. Chúng tôi được rất ít bất cứ điều gì. Điều đó sẽ được lãnh đạo bởi Ngoại trưởng Mike Pompeo.

Chúng tôi sẽ kiểm tra những gì đang làm, những gì không hữu hiệu, và liệu các quốc gia nhận  đô la giúp đỡ và sự bảo vệ của chúng tôi cũng tạo lợi ích của chúng tôi trong trái tim họ. Tiếp tục, chúng tôi sẽ chỉ cung cấp viện trợ nước ngoài cho những người tôn trọng chúng tôi và những người bạn của chúng tôi. Chúng tôi hy vọng các quốc gia khác trả phần công bằng cho chi phí phòng thủ của họ.

Hoa Kỳ cam kết làm cho LHQ hiệu quả hơn và có trách nhiệm hơn. Tôi đã nói nhiều lần rằng LHQ có tiềm năng không giới hạn. Là một phần trong nỗ lực cải cách của chúng tôi, tôi đã nói với các nhà đàm phán rằng Hoa Kỳ sẽ không trả hơn 25 phần trăm ngân sách gìn giữ hòa bình của Liên Hiệp Quốc. Điều này sẽ khuyến khích các nước khác đẩy mạnh, tham gia và cũng chia sẻ gánh nặng lớn này. Chúng tôi đang thực hiện để chuyển nhiều hơn nguồn tài trợ của chúng tôi đến những đối tượng tự nguyện để chúng tôi có thể nhắm mục tiêu sử dụng tài nguyên của Mỹ đến các chương trình có thành tích tốt về thành công.


Chỉ khi chúng ta làm và đóng góp phần của mình, chúng ta mới có thể nhận ra nguyện vọng cao nhất của Liên Hiệp Quốc. Chúng ta theo đuổi hòa bình mà không sợ hãi, hy vọng mà không tuyệt vọng, an ninh mà không có lời xin lỗi. Nhìn quanh đại sảnh này, nơi nhiều lịch sử đã xảy ra, chúng tôi nghĩ về nhiều người trước khi chúng tôi đến đây để giải quyết những thách thức của quốc gia và những thời điểm khác.

Suy nghĩ của chúng tôi cũng cùng chung những vấn đề qua tất cả các bài phát biểu và nghị quyết thông qua mọi từ ngữ và mọi hy vọng. Đó là câu hỏi về loại thế giới chúng ta sẽ để lại cho con cái của chúng ta? Họ sẽ kế thừa những loại quốc gia nào? Những giấc mơ lấp đầy đại sảnh hôm nay cũng đa dạng như những người đã đứng ở bục nói này. Và đa dạng như các quốc gia đại diện ở đây.

Có quốc gia Ả-rập Xê-út, nơi vua và hoàng tử đang theo đuổi những cải cách mạnh dạn. Có Israeltự hào kỷ niệm 70 năm thành lập một nền dân chủ thịnh vượng trong vùng đất thánh. Ở Ba Lan, những người vĩ đại đang đứng lên vì sự độc lập, an ninh và chủ quyền của họ.

Nhiều quốc gia đang theo đuổi tầm nhìn độc đáo của riêng họ, xây dựng tương lai hy vọng của riêng mình và theo đuổi ước mơ tuyệt vời của họ về vận mệnh, di sản và của quê hương. Cả thế giới giàu hơn. Nhân loại tốt hơn. Bởi vì chòm sao xinh đẹp này của các quốc gia, mỗi quốc gia rất đặc biệt, mỗi người rất độc đáo, sáng rực rỡ trong một phần của thế giới.

Trong mỗi một, chúng ta cũng thấy lời hứa của một người bị ràng buộc với nhau bởi một quá khứ được chia sẻ và làm việc hướng tới một tương lai chung. Đối với người Mỹ, chúng tôi biết tương lai chúng tôi muốn gì cho chính mình. Chúng tôi biết loại quốc gia nào mà nước Mỹ chúng tôi luôn luôn phải như vậy. Ở Mỹ, chúng tôi tin vào sự uy phong của tự do và phẩm giá của cá nhân.

Chúng tôi tin vào nền tự trị và pháp quyền. Chúng tôi ca ngợi nền văn hóa cổ xúy tự do của chúng tôi: một nền văn hóa được xây dựng trên nền tảng gia đình vững chắc, đức tin sâu sắc, và Độc lập mãnh liệt. Chúng tôi kỷ niệm các anh hùng của mình, chúng tôi trân quý truyền thống của mình, và trên hết, chúng tôi yêu đất nước chúng tôi.

Trong tâm tư tất cả mọi người ở căn phòng vĩ đại ngày hôm nay, và mọi người lắng nghe trên khắp thế giới, có trái tim của những người yêu nước cảm nhận được tình yêu mạnh mẽ cho đất nước quý vị, lòng trung thành mãnh liệt với quê hương của quý vị, niềm đam mê cháy bỏng trong lòng người yêu nước và linh hồn của các quốc gia đã truyền cảm hứng cho cải cách và cách mạng, hy sinh, và vị tha, những đột phá khoa học và những tác phẩm nghệ thuật tuyệt vời.


Nhiệm vụ của chúng ta không phải là xóa bỏ nó, nhưng để nắm lấy nó, để xây dựng nó, để vẽ trên sự khôn ngoan cổ xưa của nó và tìm thấy trong nó ý chí để làm cho các quốc gia của chúng ta lớn hơn, các khu vực của chúng ta an toàn hơn và thế giới tốt hơn. Để mở ra tiềm năng đáng kinh ngạc này và con người của chúng ta, chúng ta phải bảo vệ nền móng làm cho nó trở nên khả thi. Các quốc gia có chủ quyền và độc lập là phương tiện duy nhất mà tự do đã từng sống còn, dân chủ đã từng tồn tại, hoặc hòa bình được hưng thịnh. Và như vậy, chúng ta phải bảo vệ chủ quyền và sự độc lập đáng yêu của chúng ta trên tất cả.

Khi chúng ta hành động, chúng ta sẽ tìm ra những con đường mới cho sự hợp tác diễn ra trước mắt chúng ta. Chúng ta sẽ tìm thấy niềm đam mê mới để tạo hòa bình trong chúng ta. Chúng ta sẽ tìm thấy mục đích mới, quyết tâm mới, và tinh thần mới hưng thịnh khắp nơi, khiến cho đây là một thế giới mới đẹp đẽ để sống. Cùng nhau, chúng ta hãy chọn một tương lai của lòng yêu nước, thịnh vượng và tự hào. Chúng ta hãy lựa chọn hòa bình và tự do hơn là sự thống trị và hủy hoại.

Chúng ta hãy đến đây để đứng lên vì dân tộc và quốc gia của chúng ta để hùng mạnh mãi mãi, độc lập mãi mãi và công lý mãi mãi. Và mãi mãi biết ơn vì ân sủng và sự tốt lành và vinh quang của Thượng đế. Cảm ơn quý vị, Thượng đế chúc lành cho quý vị, và Thượng đế chúc lành cho tất cả các quốc gia trên thế giới.

Cảm ơn quý vị.

Phỏng dịch theo Googles



Share:

Thứ Năm, 13 tháng 12, 2018

Vong3b - Cần phải sám hối dựa trên ba điều mà Đức Giêsu cho là căn bản nhất trong lề luật



CHIA SẺ TIN MỪNG

Chúa Nhật thứ 3 Mùa Vọng

(16-12-2018)

Bài đào sâu

Cần phải sám hối dựa trên ba điều 
mà Đức Giêsu cho là căn bản nhất trong lề luật


  TIN MỪNG: Lc 3,10-18

Sứ điệp của Gioan Tẩy Giả


CHIA SẺ

Câu hỏi gợi ý:
1. Những việc Gioan Tẩy Giả đề nghị làm để tỏ lòng sám hối liên quan đến ai? đến Thiên Chúa hay đến tha nhân?  
2. Theo tinh thần của Gioan Tẩy Giả, để chuẩn bị đón Chúa đến, chúng ta nên làm gì? Cần thực hiện những gì? 
3. Những điều căn bản nhất trong việc sống đạo cần phải sám hối và sửa đổi là gì? Phải dựa trên căn bản theo quan điểm của Kinh Thánh, của Đức Giêsu hay của con người?

Suy tư gợi ý:

Sám hối theo 3 điều căn bản nhất trong đạo

Mùa Vọng là mùa chuẩn bị đón Chúa đến. Để biết phải chuẩn bị thế nào, chúng ta nên làm những gì mà Gioan Tẩy Giả đề nghị, vì ông là người có sứ mạng chuẩn bị cho Đức Giêsu đến với nhân loại. Điều ông làm để chuẩn bị Ngài đến là: «Rao giảng, kêu gọi người ta chịu phép rửa tỏ lòng sám hối» (Lc 3,3)

Như vậy, điều quan trọng mà ông đề nghị là sám hối. Và ông định nghĩa sám hối như sau: «Hãy dọn sẵn con đường cho Đức Chúa, sửa lối cho thẳng để Người đi. Mọi thung lũng, phải lấp cho đầy, mọi núi đồi, phải bạt cho thấp, khúc quanh co, phải uốn cho ngay, đường lồi lõm, phải san cho phẳng» (Lc 3,4-5). Chắc chắn câu trên không thể hiểu theo nghĩa đen là sửa đường, bạt núi, lấp thung lũng, mà phải hiểu theo nghĩa tâm linh, nghĩa là việc sám hối phải được thực hiện từ trong tâm hồn, phải có sự thay đổi thật sự từ bên trong.

Thay đổi từ bên trong, chúng ta nên dựa vào những điều Đức Giêsu cho là căn bản nhất trong lề luật, hay trong tôn giáo, để xét mình và thay đổi. Ngài nói: «Những điều quan trọng nhất trong Lề Luật là sự công bình, lòng nhân ái và tính thành thật» (Mt 23,23b). Ba điều quan trọng nhất này được Gioan Tẩy Giả đề nghị trong bài Tin Mừng hôm nay.

Trong việc sám hối, chúng ta đừng bắt chước những người Pharisêu, đó là quan trọng hóa những điều phụ thuộc mà không hề xét đến những điều quan trọng nhất. Đức Giêsu trách họ: «Khốn cho các người, hỡi các kinh sư và người Pharisêu giả hình! Các người (coi trọng việc) nộp thuế thập phân về bạc hà, thì là, rau húng, mà bỏ qua những điều quan trọng nhất trong Lề Luật là sự công bình, lòng nhân ái và tính thành thật. Phải làm các điều này mà không được bỏ các điều kia» (Mt 23,23). Do đó, chúng ta cần phải xác định được điều quan trọng nhất trong việc sống đạo là gì để ưu tiên thực hành điều ấy.



1) Tôn trọng sự công bằng, cổ võ cho công lý

Khi những người thu thuế đến chịu phép rửa, họ hỏi Gioan Tẩy Giả: «Thưa thầy, chúng tôi phải làm gì?», ông bảo họ: «Đừng đòi hỏi gì quá mức đã ấn định cho các anh». Khi những binh lính hỏi ông: «Chúng tôi phải làm gì?», ông bảo họ: «Chớ hà hiếp ai, cũng đừng tống tiền người ta, hãy an phận với số lương của mình» (Lc 3,12-14)

Những người thu thuế và những binh lính là những người bị coi là thấp kém về mặt tâm linh, thì Gioan Tẩy Giả chỉ yêu cầu họ thực hiện sự công bình đối với người khác, chưa đòi hỏi điều gì cao hơn. Điều đó cho thấy tiêu chuẩn thấp nhất của đạo đức, của mức độ thánh thiện là sống công bình, không gây bất công cho người khác, không tạo nên những bất công trong xã hội. 

Nhân dịp mùa Vọng, ta thử xét mình về tiêu chuẩn thấp nhất của đạo đức, xem ta đã tôn trọng sự công bằng trong đời sống thường ngày chưa. Chẳng hạn: 

− Khi mượn tiền hay mượn đồ đạc của ai, ta có quyết tâm trả cho bằng được và trả đúng kỳ hạn không? 

− Khi hợp đồng với ai điều gì, ta có thực hiện đúng những điều khoản mà ta đã đồng ý sẽ thực hiện trong hợp đồng không? 

− Khi đi làm trong các xí nghiệp, công ty, ta có làm hết giờ, và làm hết năng lực của mình như mình đã chấp nhận lúc xin việc không? 

− Ta có hối lộ hay nhận hối lộ, cho dù chỉ là một món quà, để được ưu tiên hay dành ưu tiên cho ai đó một cách bất công không? 

− Ta có lợi dụng ưu thế của ta trong xã hội hay Giáo Hội, để khuyến khích hay buộc những người dưới quyền phải làm những việc ta phải làm mà không đền bù xứng đáng cho họ chăng? 

− Ta có công bằng đối với con cái, hay với những người dưới quyền ta không? 

− Ta có thực hiện những điều ta đã hứa với người khác không? 

− Ta có dễ dàng nói xấu người khác, làm mất thanh danh của họ không? 

− Ta có tung những tin thất thiệt không kiểm chứng lên mạng internet gây lo lắng, bất ổn cho người khác, hay làm mất uy tín của ai đó một cách phi lý không? 

− V.v… và v.v… 

Nếu sự công bằng với tha nhân và trong xã hội, là đòi hỏi tối thiểu của đạo đức, mà ta không tôn trọng, thì ta đừng bao giờ nghĩ rằng mình là người đạo đức cả.

Đức công bằng cũng đòi hỏi người Kitô hữu phải tạo sự công bằng trong xã hội nữa. Giáo huấn của Giáo Hội về xã hội đòi hỏi người Kitô hữu phải lên tiếng, phải đấu tranh cho công lý, cho công bằng xã hội, nhất là trong những xã hội đang đầy dẫy những bất công. Chúng ta có quan tâm tới nghĩa vụ xã hội này không?



2) Tình thương đồng loại hay lòng nhân ái

Những người bình thường, được coi là thuộc loại đạo đức trung bình, khi hỏi rằng họ phải làm gì để tỏ lòng sám hối, Gioan Tẩy giả trả lời: «Ai có hai áo, thì chia cho người không có; ai có ăn, thì cũng làm như vậy» (Lc 3,10-11). Đó là những việc làm bác ái.

Điều này khiến chúng ta phải chỉnh lại tư tưởng hay thái độ của chúng ta. Vì khi nghĩ đến ăn năn sám hối, là ta thường nghĩ ngay đến sự khô khan nguội lạnh của ta đối với việc thờ phượng Chúa, với việc xưng tội, đi lễ, rước lễ. Điều đó rất đúng, nhưng không phải là điều quan trọng nhất trong việc sống đạo, vì đạo chủ yếu là những gì cần phải đem áp dụng vào mọi hoàn cảnh của cuộc sống, chứ không phải chỉ là những việc làm tại nhà thờ, khi đọc kinh dâng lễ. 

Nói đến sám hối, rất ít người nghĩ đến cách sống, cách ăn nếp ở, hay cách ăn nói của mình đã làm cho khác phải khó chịu, không bằng lòng, hoặc đã có những hành động gây thiệt hại cho họ. Càng ít người nghĩ đến những trường hợp mình gặp những người đau khổ, khốn khó, cần được cứu giúp hay nâng đỡ, mà mình đã làm lơ, bỏ qua, không làm gì cả, mặc kệ họ ra sao thì ra với nỗi đau khổ, cùng khốn của họ. 

Sám hối đòi hỏi chúng ta phải chỉnh lại quan niệm của mình sao cho phù hợp với quan niệm của Đức Giêsu, với đường lối của Kinh Thánh. Kitô giáo là đạo của yêu thương được áp dụng trong đời sống, chứ không phải là đạo của những nghi thức bên ngoài, mặc dù những nghi thức này cũng cần thiết như một phương tiện để giúp ta sống yêu thương. 

Cốt tủy lề luật của Kitô giáo là thể hiện tình yêu của mình đối với tha nhân. Thánh Phaolô viết: «Tất cả Lề Luật được nên trọn trong điều răn duy nhất này là: “Ngươi phải yêu người thân cận như chính mình”» (Gl 5, 13b-14). Cho nên điều khiến chúng ta xa rời Thiên Chúa, đi ngược lại tinh thần Đức Kitô, và không phù hợp với bản chất Kitô hữu chính là những hành động thiếu tình thương của chúng ta đối với tha nhân. 

Như thế, có thể ta không hề làm một điều gì bất công, hay một hành động xấu nào, nhưng ta vẫn chưa được Thiên Chúa hài lòng và chúc phúc, ta chưa trở nên người Kitô hữu đích thực, là vì ta chưa có cái tâm yêu thương, được thể hiện ra thành những hành vi yêu thương người khác thật sự. Yêu thương ai đòi hỏi ta phải quan tâm tới chính người ấy, tới những nhu cầu thiết thực của họ, đồng thời cố gắng đáp ứng những nhu cầu ấy của họ. Lãnh đạm với họ, không quan tâm tới họ, không biết họ cần gì, và không làm gì để giúp đỡ họ, để khiến họ nên tốt hơn, hạnh phúc hơn, thì không phải là yêu thương họ. Và như thế là chưa sống tinh thần bác ái yêu thương của Đức Kitô. 

Biết bao người trong chúng ta tự hào mình là Kitô hữu, thậm chí còn cho mình là một Kitô hữu tốt nữa! Nhưng nếu thử hỏi: ta có luôn cố gắng trở nên hữu ích cho những người chung quanh, có quan tâm tới nhu cầu của những người sống bên cạnh ta, và tìm cách thỏa mãn những nhu cầu chính đáng của họ không? có làm họ bớt khổ, bớt xấu hơn không? Có lẽ nhiều người trong chúng ta chưa dám trả lời «có!». 

Chúng ta cần xét lại: những người bị chúc dữ ngày phán xét không hề bị kết án vì đã làm một điều chi sai trái, mà chỉ vì đã không làm những gì tha nhân cần họ làm (x. Mt 25,41-46). Những điều họ không làm ấy, không ai có quyền đòi hỏi họ làm, nhưng Thiên Chúa lại đòi hỏi những đối tượng của Nước Trời, phải làm những điều ấy như điều kiện tiên quyết để là công dân Nước Trời, là Nước của Tình Yêu.



3) Tính thành thật hay tinh thần tôn trọng sự thật

Khi thấy Gioan kêu gọi sám hối và làm phép rửa, nhiều người nghĩ rằng ông chính là Đấng Mêsia, là vị Cứu Tinh của dân tộc mà các ngôn sứ đã loan báo. Điều đó có thể cũng làm cho Gioan cảm thấy thích thú. Nhưng Gioan không chấp nhận để cho người ta hiểu lầm như thế, ông đã đính chính rất rõ ràng: «Có Đấng mạnh thế hơn tôi đang đến, tôi không đáng cởi quai dép cho Người. Người sẽ làm phép rửa cho anh em trong Thánh Thần bằng lửa» (Lc 3,16).

Tôn trọng chân lý hay sự thật là yếu tố căn bản của đạo đức hay sự thánh thiện. Đức Giêsu nói: «Hễ “có” thì phải nói “có”, “không” thì phải nói “không”. Thêm thắt điều gì là do ác quỷ» (Mt 5,37). Người đạo đức không bao giờ cố ý làm gì để người khác hiểu lầm.

Tôn trọng sự thật cũng có nghĩa là hình thức bên ngoài phải phù hợp với nội dung bên trong. Chẳng hạn những nghi thức tôn giáo, những lời cầu nguyện nói với Thiên Chúa phải phản ảnh đúng tâm tình có thực bên trong. Nếu nói «Lạy Chúa, con yêu mến Chúa» mà trong thực tế chẳng có một hành động nào chứng tỏ tình yêu ấy, thì đâu khác gì một chàng sở khanh tỏ tình giả dối với một cô gái. Tất cả mọi hình thức đạo đức giả đều mang tính lừa dối. Những nghi thức linh đình, trang trọng bề ngoài nhưng rỗng tuếch tâm tình bên trong chắc chắn chỉ làm cho Chúa chán ngán (x. Is 1,10-17).




CẦU NGUYỆN

Lạy Cha, xin cho con biết sám hối theo cách Cha muốn, nghĩa là chỉnh đốn lại quan niệm và cách suy nghĩ của mình để sống cho đúng thánh ý của Cha. Đức Giêsu để chỉ cho con biết 3 điều căn bản và quan trọng nhất trong lề luật, trong việc sống đạo, đó là thực hiện công bằng, lòng nhân ái và sự thành thật. Xin giúp con can đảm áp dụng 3 điều quan trọng ấy trong mọi hoàn cảnh sống của con, trong gia đình, ngoài xã hội cũng như trong Giáo Hội. Amen

(https://chiasethanhuu.blogspot.com/2018/12/vong3a.html)


Share:

Chủ Nhật, 9 tháng 12, 2018

Vong3a - Điều quan trọng nhất trong việc sám hối là sửa đổi lại quan niệm cho đúng với tinh thần Tin Mừng




CHIA SẺ TIN MỪNG

Chúa Nhật thứ 3 Mùa Vọng

(16-12-2018)


Điều quan trọng nhất trong việc sám hối
là sửa đổi lại quan niệm cho đúng với tinh thần Tin Mừng



ĐỌC LỜI CHÚA

  Xp 3,14-18a: (17) Đức Chúa, Thiên Chúa của ngươi đang ngự giữa ngươi, Người là Vị cứu tinh, là Đấng anh hùng. Vì ngươi, Chúa sẽ vui mừng hoan hỷ, sẽ lấy tình thương của Người mà đổi mới ngươi.

  Pl 4,4-7: (4) Anh em hãy vui luôn trong niềm vui của Chúa. Tôi nhắc lại: vui lên anh em!  (5) Sao cho mọi người thấy anh em sống hiền hoà rộng rãi, Chúa đã gần đến.

  TIN MỪNG: Lc 3,10-18

Sứ điệp của Gioan Tẩy Giả

Khi ấy, (10) đám đông hỏi Gioan Tẩy Giả rằng: «Chúng tôi phải làm gì đây?»  (11) Ông trả lời: «Ai có hai áo, thì chia cho người không có; ai có gì ăn, thì cũng làm như vậy». (12) Cũng có những người thu thuế đến chịu phép rửa. Họ hỏi ông: «Thưa thầy, chúng tôi phải làm gì?» (13) Ông bảo họ: «Đừng đòi hỏi gì quá mức đã ấn định cho các anh». (14) Binh lính cũng hỏi ông: «Còn anh em chúng tôi thì phải làm gì?» Ông bảo họ: «Chớ hà hiếp ai, cũng đừng tống tiền người ta, hãy an phận với số lương của mình». 

(15) Hồi đó, dân đang trông ngóng, và trong thâm tâm, ai nấy đều tự hỏi: biết đâu ông Gioan lại chẳng là Đấng Mêsia! (16) Ông Gioan trả lời mọi người rằng: «Tôi, tôi làm phép rửa cho anh em trong nước, nhưng có Đấng mạnh thế hơn tôi đang đến, tôi không đáng cởi quai dép cho Người. Người sẽ làm phép rửa cho anh em trong Thánh Thần và lửa. (17) Tay Người cầm nia rê sạch lúa trong sân: thóc mẩy thì thu vào kho lẫm, còn thóc lép thì bỏ vào lửa không hề tắt mà đốt đi». (18) Ngoài ra, ông còn khuyên dân nhiều điều khác nữa, mà loan báo Tin Mừng cho họ.



CHIA SẺ

Câu hỏi gợi ý:
1. Để giúp mọi người sám hối, Gioan Tẩy giả khuyên mỗi loại người một lời khuyên khác nhau. Tại sao vậy? Ta có thể rút ra kết luận gì về điều ấy? 
2. Công lý và tình thương có liên hệ gì với nhau? Tình thương không được xây dựng trên công lý có phải là đức ái Kitô giáo không? Tại sao? 
3. Sám hối để đón Chúa đến đòi hỏi phải có sự thay đổi: giữa thay đổi quan niệm và thay đổi thái độ hay hành động, cái nào quan trọng và nền tảng hơn? Cần phải thay đổi quan niệm nào và thay đổi thế nào?

Suy tư gợi ý:

1. Công lý và tình thương

Gioan Tẩy Giả kêu gọi sám hối để dọn đường cho Chúa đến. Khi có người muốn đi vào cụ thể của việc sám hối, Gioan đã tùy theo người hỏi ông là loại người nào mà đề ra hai loại việc làm cụ thể. Đối với những người trình độ tâm linh còn thấp, ông đề nghị những việc làm liên quan đến việc thực hiện công bằng hay công lý. Chẳng hạn với người thu thuế, ông nói: «Đừng đòi hỏi gì quá mức đã ấn định cho các anh» (Lc 3,13); với bính lính, ông nói: «Chớ hà hiếp ai, cũng đừng tống tiền người ta, hãy an phận với số lương của mình» (Lc 3,14)

Đối với những người đã thực hiện được sự công bằng hay công lý trong đời sống, ông đưa họ lên một mức độ trọn lành cao hơn, đó là tình thương hay bác ái: «Ai có hai áo, thì chia cho người không có; ai có gì ăn, thì cũng làm như vậy» (Lc 3,11)

Công lý và tình thương hay công bằng và bác ái là hai tinh thần căn bản của Kitô giáo. Hai đức này phải đi đôi với nhau thì mới thật sự là tinh thần Kitô giáo. Nghĩa là công lý Kitô giáo phải là thứ công lý có tình thương, và tình thương Kitô giáo phải là tình thương được xây dựng trên nền tảng công lý. Nói theo ngôn ngữ thông thường là tình và lý phải luôn đi đôi với nhau: lý phải có tình, mà tình phải có lý.



2. Tình thương phải có nền tảng là công lý, công lý phải được xây dựng trên sự thật

Tuy nhiên, còn một điều hết sức căn bản nữa của tinh thần Kitô giáo, đó là tinh thần tôn trọng chân lý hay sự thật. Trong Tin Mừng Matthêu, Đức Giêsu cho biết: «Những điều quan trọng nhất trong Lề Luật là công lý, tình thương và sự thành thật» (Mt 23,23)

Sự thành thật ở đây chính là tinh thần yêu chân lý, tôn trọng sự thật, nghĩa là: «Hễ “có” thì phải nói “có”, “không” thì phải nói “không”. Thêm thắt điều gì là do ác quỷ» (Mt 5,37). Do đó, đạo đức hay thánh thiện mà thiếu tôn trọng một trong ba điều này, là «công lý, tình thương và sự thành thật», thì chỉ là thánh thiện hay đạo đức một cách què quặt. 

Tuy nhiên, trong ba điều này thì sự thành thật hay tinh thần tôn trọng sự thật là nền tảng cho cả hai điều kia. Thiếu tinh thần tôn trọng sự thật thì không thể có công lý và tình thương đích thực. 

Trong ba điều quan trọng ấy, tình thương là cao cả nhất (x. 1Cr 13,2.13) – vì tình thương chính là bản chất của Thiên Chúa (x.1Ga 4,8.16) – nhưng tình thương chỉ là tình thương đích thực khi nó được xây dựng trên nền tảng công bình hay công lý. Tình thương có nền tảng như thế mới có thể là đức ái Kitô giáo. Chính vì thế, đối với những người tội lỗi, ông Gioan chỉ đòi hỏi họ giữ được sự công bằng, là mức đạo đức tối thiểu cần có (vốn chưa phải là công bằng Kitô giáo), trước khi có được mức đạo đức cao hơn. Với người bình thường –giả thiết là đã thực hiện sự công bình– ông mới khuyên họ thể hiện tình yêu thương tích cực với đồng loại, đặc biệt với người nghèo khổ.



3. Nghĩa vụ thực hiện công bằng xã hội

Người Kitô hữu đúng nghĩa là người theo Chúa không chỉ tôn trọng công lý, sống công bằng với mọi người, không đối xử bất công với ai, mà còn phải tích cực tạo sự công bằng xã hộithực hiện bác ái xã hội nữa. Ngôn sứ Isaia viết: «Cách ăn chay mà Ta ưa thích chẳng phải là thế này sao: mở xiềng xích bạo tàn, tháo gông cùm trói buộc, trả tự do cho người bị áp bức, đập tan mọi gông cùm? Chẳng phải là chia cơm cho người đói, rước vào nhà những người nghèo không nơi trú ngụ; thấy ai mình trần thì cho áo che thân, không ngoảnh mặt làm ngơ trước người anh em cốt nhục!» (Is 58,6-7)

Nước Trời, nơi mọi người Kitô hữu mong đợi sẽ đến, được thánh Giacôbê định nghĩa là «trời mới đất mới, là nơi công lý ngự trị» (Gc 3,13), nếu ta không yêu chuộng công lý, không tìm cách tạo lập công lý trong xã hội, làm sao ta có thể thích hợp với nơi ta mong đến ấy?

Học Thuyết Xã Hội Công Giáo đã được Hội nghị các Giám mục Hoa Kỳ khi họp tại Washington DC tháng 6-1998 tuyên bố là một phần thiết yếu của đức tin Công giáo. Một trong những điểm chính yếu của học thuyết này là kêu gọi các Kitô hữu không chỉ dấn thân vào các công việc bác ái mà còn phải dấn thân thực hiện công bằng xã hội. Sống trong một xã hội mà bất công lan tràn, nếu người Kitô hữu không hề quan tâm đến những bất công ấy và tìm cách cải thiện nó, thì rõ ràng là không sống đúng điều Chúa Kitô và Giáo Hội đòi hỏi.



4. Sự phán xét của Thiên Chúa

Trong bài Tin Mừng, Gioan cho biết Đấng Mêsia đến sau ông có nhiệm vụ giáo dục, thánh hóa mọi người: «Người sẽ làm phép rửa cho anh em trong Thánh Thần và lửa» (Lc 3,16). Ngoài ra, Ngài còn có nhiệm vụ sàng sẩy, thanh lọc, tức phán xét và thưởng phạt mọi người nữa: «Tay Người cầm nia rê sạch lúa trong sân: thóc mẩy thì thu vào kho lẫm, còn thóc lép thì bỏ vào lửa không hề tắt mà đốt đi» (Lc 3,17).

Mục đích của công việc giáo dục, thánh hóa của Ngài chắc chắn là biến con người trở thành những con người hoàn hảo như Ngài đã nói: «Anh em hãy nên hoàn thiện, như Cha anh em trên trời là Đấng hoàn thiện» (Mt 5,48). Và con người hoàn thiện theo quan niệm của Ngài ắt phải là người thực hiện được «những điều quan trọng nhất trong Lề Luật là công lý, tình thương và sự thành thật» (Mt 23,23).

Nếu mục đích của việc giáo dục, thánh hóa của Ngài là như thế, ắt tiêu chuẩn để xét đoán, thưởng phạt của Ngài cũng phải dựa trên ba điều căn bản ấy. Thật vậy, Tin Mừng Matthêu cho ta tiêu chuẩn mà Ngài dùng để phán xét là chúng ta có đối xử với tha nhân của mình bằng tình yêu hay không (x. Mt 25,31-46). Tình yêu mà Đức Giêsu đòi hỏi là phải là thứ tình yêu được xây dựng trên nền tảng sự thật và công lý.



5. Sám hối một cách có nền tảng là sửa đổi quan niệm cho đúng

Các bài Tin Mừng trong mùa Vọng đều ít nhiều nhấn mạnh đến tinh thần sám hối: Gioan «kêu gọi người ta chịu phép rửa tỏ lòng sám hối để được ơn tha tội» (Lc 3,3). Sám hối đòi hỏi một sự thay đổi cụ thể: «Mọi thung lũng, phải lấp cho đầy, mọi núi đồi, phải bạt cho thấp, khúc quanh co, phải uốn cho ngay, đường lồi lõm, phải san cho phẳng» (Lc 3,5)

Điều quan trọng nhất mà chúng ta phải thay đổi chính là quan niệm về sự thánh thiện hay lòng đạo đức của chúng ta. Rất nhiều Kitô hữu quan niệm chưa đúng về điều này, nên dù rất khao khát và quyết tâm nên thánh, nhưng trong thực tế chỉ là đạo đức thánh thiện trước con mắt sai lầm của người đời, chứ không phải là thánh thiện đạo đức trước con mắt của Thiên Chúa.

Hồi nhỏ, tôi có quen biết một bà sống độc thân. Bà rất siêng năng đọc kinh, đi lễ, xưng tội, coi đó như là điều quan trọng nhất trong đời. Vì thế, nhiều người coi bà là một người rất đạo đức. Có điều là bà rất khó tính, con cháu dù lớn hay nhỏ đều cảm thấy không thích ở gần bà. Mặc dù con cháu ruột thịt của bà rất đông và nhiều đứa rất nghèo khổ, nhưng trước khi bà mất, bà dùng hết tiền của và tài sản bà có để xin lễ, không để lại cho đứa cháu nào lấy một đồng. Bà lo sợ sau khi chết, con cháu sẽ không có đứa nào xin lễ cho bà, nên bà phải tự lo lắng lấy chuyện ấy. 

Thấy vậy, tôi tự hỏi: không biết cả tài sản của bà mà đem xin lễ như thế có thật sự lợi ích cho phần rỗi linh hồn của bà không? Xét cho cùng thì bà chỉ là một người ích kỷ: bà chỉ nghĩ tới phần rỗi linh hồn, hạnh phúc đời sau của bà, chứ không hề yêu thương gì con cháu. Con cháu ruột thịt của bà mà bà không yêu thương thì bà còn yêu thương được ai? làm sao bà yêu thương được Đấng vô hình như Thiên Chúa? Bà hành động như thế chính vì bà có một quan niệm sai lầm về đạo đức và thánh thiện, mà đáng buồn thay những người có đủ thẩm quyền giúp bà thay đổi quan niệm ấy không mấy ai lại chịu giúp bà!



6. Đạo đức hay thánh thiện phải được xây dựng trên chân lý, công lý và tình thương

Hiện nay, chắc hẳn vẫn có khá nhiều Kitô hữu quan niệm đạo đức theo kiểu của bà cụ trong câu chuyện trên. Thiết tưởng chúng ta cần phải quan niệm cho đúng về sự đạo đức, thánh thiện thì mới trở nên đạo đức, thánh thiện đúng nghĩa được. Đạo đức hay thánh thiện phải được xây dựng trên nền tảng vững chắc là chân lý, công lý và tình thương, chứ không phải trên những lễ nghi hay những hình thức của tôn giáo. Làm sao ta có thể nên giống Đức Giêsu, Đấng «muốn lòng nhân chứ không phải hy lễ» (Hs 6,6; Mt 9,13), đang khi ta lại chủ trương coi hy lễ quan trọng hơn cả lòng nhân?

Thánh Gioan Kim Khẩu viết: «Anh em có muốn tôn kính thân thể Chúa Kitô không? Vậy thì đừng bỏ qua Ngài khi thấy Ngài trần truồng. Đừng tôn vinh Ngài với đủ thứ gấm vóc lụa là trong đền thờ, trong khi lại bỏ mặc Ngài đang run lạnh và trần truồng ngoài trời. Đấng đã từng nói “Đây là mình Thầy” cũng chính là Đấng đã nói “Các ngươi thấy ta đói mà không cho ăn”… Có ích gì khi bàn tiệc Thánh Thể thì chất nặng những chén lễ bằng vàng, trong khi Đức Kitô đang hấp hối vì đói khát? Hãy cho Ngài hết đói khát đã, rồi mới lấy những gì còn lại mà trang hoàng bàn thờ!» (Tông huấn GHTCA trích dẫn, số 41§2). Trong đoạn văn này, Ngài là ai? − Chính Ngài đã giải thích: «Ta bảo thật các ngươi: mỗi lần các ngươi làm (hay không làm) như thế cho một trong những người bé nhỏ nhất đây, là các ngươi đã làm (hay không làm) cho chính Ta vậy» (Mt 25,40/45).
Để đón Chúa đến, thiết tưởng điều sám hối quan trọng nhất là chúng ta cần quan niệm cho đúng về sự thánh thiện. Đạo đức hay thánh thiện Kitô giáo phải được xây dựng trên «những điều quan trọng nhất trong Lề Luật là công lý, tình thương và sự thành thật» (Mt 23,23), tức «chân lý, công lý và tình thương», chứ không phải xây dựng trên những lễ nghi hay những hình thức đạo đức bề ngoài.



CẦU NGUYỆN

Lạy Cha, Đức Giêsu luôn coi trọng tình thương và cách xử sự giữa con người với nhau hơn cả những nghi thức tôn giáo (x. Mt 6,23-24; 9,13). Xin giúp con thay đổi quan niệm giống như Đức Giêsu để đón Ngài đến trong tâm hồn con như một vị Thầy, một gương mẫu thánh thiện cho cuộc đời của con. Thật là trớ trêu khi con muốn nhận Ngài là Thầy mà lại không muốn quan niệm mọi sự giống như Ngài. Xin giúp con có được những quan niệm giống như Đức Giêsu nhờ đọc và suy gẫm Lời Ngài trong Kinh thánh, để thấy được cách quan niệm, cách suy nghĩ và cách sống của Ngài mà bắt chước. Amen


Share: