Thứ Tư, 3 tháng 4, 2019

Tập Cận Bình đã đi lạc nước trên bàn cờ chiến lược Mỹ-Trung



Tập Cận Bình đã đi lạc nước 
trên bàn cờ chiến lược Mỹ-Trung.

Nguyễn Quang Dy

Tập Cận Bình (Xi Jinping) là một nhân tài, với kỳ tích chống tham nhũng, củng cố quyền lực, cải tổ quân đội, phát triển đất nước, vì «Giấc mộng Trung Hoa»

Về quyền lực, Tập Cận Bình không thua kém Mao Trạch Đông (Mao Zeitung) và Đặng Tiểu Bình (Deng Xiaoping), đã vượt lên trên Giang Trạch Dân (Jiang Zemin) và Hồ Cẩm Đào (Hu Jintao).

Có thể nói, Tập Cận Bình hơi giống Donald Trump (muốn «làm nước Mỹ vĩ đại trở lại», vì ông cũng muốn «làm Trung Quốc vĩ đại trở lại»

Nhưng chính vì vậy, Cận Bình đã quá nôn nóng, muốn vượt Mỹ để làm bá chủ thế giới, nên ông đã mắc phải một số sai lầm chiến lược đáng tiếc.

Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình (bìa phải) và Tổng thống Mỹ Donald Trump. Ảnh: Getty.

Thứ nhất, Tập Cận Bình không chỉ nắm 3 chức vụ cao nhất của Đảng, Nhà nước và Quân đội, như «lãnh đạo nòng cốt» mà Quốc hội Trung Quốc còn bỏ giới hạn hai nhiệm kỳ để ông trở thành "Chủ tịch nước suốt đời" của Cộng hòa nhân dân Trung Hoa.

Thứ hai, ông tự tin khởi động kế hoạch «Made in China 2025»làm Mỹ và phương Tây lo lắng chống lại.

Thứ ba, ông chủ quan theo đuổi sáng kiến «Vành đai và Con đường» làm nhiều nước khác phản ứng «bẫy nợ»

Thứ tư, ông thiếu nhạy cảm triển khai «chính sách gây ảnh hưởng»bằng các viện Khổng Tử và «tấn công quyến rũ»(charm offensive), làm nhiều nước lo ngại «con ngựa thành Troy»

Thứ năm, ông thẳng tay với người Duy Ngô Nhĩ ở Tân Cương, và nôn nóng triển khai «hệ thống tín nhiệm xã hội» Đó là những đại dự án mang «dấu ấn Tập Cận Bình» nhằm thực hiện «Giấc mộng Trung Hoa».


Gót chân A-sin

Đại hội 19 (18-24/10/2017) đã đưa «Tư tưởng Tập Cận Bình» vào cương lĩnh của Đảng. Quốc Hội đã sửa đổi hiến pháp (11/3/2018) bỏ điều khoản giới hạn hai nhiệm kỳ Chủ tịch nước, để Tập Cận Bình trở thành một nhà "lãnh đạo tuyệt đối" Trung Hoa.

Nhưng đáng tiếc, đó là một nghịch lý về «giới hạn quyền lực» vì Tập Cận Bình làm bộc lộ «gót chân A-sin» của mình.

Cuộc chiến thương mại Mỹ-Trung làm bộc lộ những sai lầm mà Tập Cận Bình nay có nghĩ lại thì đã quá muộn.

David Shambaugh có lý khi dự báo Trung Quốc đang trong «màn chót» (End Game). Còn Minxin Pei cho rằng Trung Quốc là «người khổng lồ chân đất sét» (a giant with feet of clay). (China’s Summer of Discontent, Minxin Pei, Project Syndicate, August 2, 2018).

Trong khi Đặng Tiểu Bình cho rằng lãnh đạo tập thể (dựa trên đồng thuận) tốt hơn là một người lãnh đạo (dựa trên độc tài cá nhân), Tập Cận Bình lại khôi phục mô hình độc tài toàn trị. Ông đã trở thành «chủ tịch của mọi thứ» (chairman of everything).

Có thể nói Tập Cận Bình đã làm ngược lại những lời khuyên của Đặng Tiểu Bình khi ông quyết khôi phục lại chế độ tập quyền và «sùng bái cá nhân» như thời Mao Trạch Đông. Tập Cận Bình đang làm «cách mạng giật lùi» (regression).

Người ta nói «quyền lực tuyệt đối dẫn đến tham nhũng tuyệt đối». Nghịch lý của Tập Cận Bình là ông đang biến những kỳ tích của mình thành sai lầm lớn.

Theo Minxin Pei, Trung Quốc đang «lầm đường lạc lối» (headed in wrong direction), cơ chế tập quyền sẽ «không bền vững» (unsustainable), và «chắc sẽ thất bại» (doomed to fail).

Theo Liz Economy, dưới thời Tập Cận Bình, khoảng 200 luật sư đã bị bắt và tống giam. Việc kiểm soát công dân được tối ưu hóa qua «hệ thống tín nhiệm xã hội» (social credit system) dựa trên một kho «dữ liệu lớn» (big data) và các ứng dụng «trí tuệ nhân tạo» (IA).

Các biện pháp khen thưởng hay trừng phạt sẽ tùy theo người dân được cho «điểm tín nhiệm» cao hay thấp, đặc biệt là tại khu tự trị Tân Cương (Xinjiang), người Duy Ngô Nhĩ theo đạo Hồi.

Bắc Kinh còn theo đuổi chính sách đối ngoại nhằm thống trị toàn cầu, với công cụ chủ yếu là sáng kiến «Vành đai và Con đường» (Belt and Road Initiative).

Trung Quốc cho các nước tham gia vay tiền để đầu tư vào hạ tầng với các khoản tín dụng hấp dẫn, nhưng trên thực tế nhằm trói buộc các nước đi vay phải lệ thuộc vào Bắc Kinh (như «bẫy nợ» ).

Các nước phương Tây đã từng cố gắng coi Trung Quốc là một thế lực có thể hợp tác được, nhưng Bắc Kinh đã làm cho họ thất vọng, và không thể theo đuổi ảo tưởng đó.

Nay phương Tây buộc phải phản ứng (backlash), làm không gian hành động của Trung Quốc ngày càng thu hẹp, trong khi đó Đài Loan được hưởng lợi lớn trước tình thế Mỹ và đồng minh đang đối đầu với Trung Quốc.

Đến nay, Trung Quốc đã kiểm soát tới 80 hải cảng tại 40 nước. Trung Quốc đã thiết lập căn cứ hậu cần đầu tiên tại Djibouti.

Theo các nhà phân tích quân sự tại Trung Quốc, Bắc Kinh sẽ phát triển khoảng 100 căn cứ như vậy trên toàn cầu. Liệu Trung Quốc có lập căn cứ hải quân tại Koh Kong (Cambodia) hay không, chỉ là thuật ngữ.

Tuy Trung Quốc nói rằng họ không sử dụng các hải cảng này vì mục đích quân sự, nhưng chúng ta đã thấy tàu chiến của họ bắt đầu đến thăm các hải cảng đó.

Chỉ có những người ngây thơ mới tin rằng Trung Quốc không cần lập các căn cứ quân sự tại nước ngoài, và không xâm phạm chủ quyền các nước khác.


Hệ thống tín nhiệm xã hội

Gần đây, các cơ quan an ninh của Mỹ, Canada, Anh, Úc, Nhật... đã cảnh báo và tẩy chay công nghệ 5G của tập đoàn Hoa Vi (Huawei) vì lý do an ninh quốc gia.

Trong hệ thống kinh tế do nhà nước chỉ đạo tại Trung Quốc, các công ty công nghệ như Hoa Vi có bổn phận hợp tác với chính quyền, kể cả việc chia sẻ dữ liệu.

Mạnh Vãn Châu (Meng Wanzhou) là Giám đốc tài chính của Hoa Vi đã bị cảnh sát Canada bắt và quản thúc tại gia chờ dẫn độ sang Mỹ.

Tháng 1/2019, một quan chức của Hoa Vi đã bị bắt tại Ba Lan với tội danh gián điệp.

Một số tổ chức nghiên cứu có uy tín như Mercator Institute (Berlin), Asia Society (New York), và Royal United Services Institute (London) đã công bố báo cáo chi tiết về «chính sách gây ảnh hưởng» của Trung Quốc nhắm vào các định chế chính trị, giáo dục, truyền thông và xã hội dân sự tại các nước phương Tây.

Nay các trường đại học tại phương Tây từ chối các Viện Khổng Tử như «con ngựa thành Troy».

Trong khi những người ủng hộ Bắc Kinh thất thế, thì dư luận phản đối Bắc Kinh ngày càng mạnh lên. Phương Tây đã tìm được tiếng nói chung để chống lại sự thao túng quyền lực của Trung Quốc.

Hiện tượng nước Ý (thời Giuseppe Conte) hợp tác với Trung Quốc chỉ là một ngoại lệ như Philippines (thời Rodrigo Duterte).

Đầu năm 2018, theo một khảo sát dư luận của Pew Research Center tại 25 quốc gia, có 63% số người được hỏi, nói rằng họ muốn một thế giới do Mỹ cầm đầu, trong khi đó chỉ có 19% muốn Trung Quốc cầm đầu.

Trong khi Đặng Tiểu Bình tìm cách giảm bớt can thiệp của Đảng, bỏ bớt hệ thống doanh nghiệp nhà nước và tăng cường vai trò của thị trường, thì Tập Cận Bình lại tăng cường kiểm soát đối với Internet, bằng cách xây dựng «hệ thống tín nhiệm xã hội» và mở rộng hệ thống theo dõi công dân.

Trung Quốc đã phát triển cách thức mới để sử dụng máy ảnh. Họ đã lắp đặt 200 triệu máy ảnh theo dõi để giảm bớt tội phạm và kiểm soát bất ổn xã hội.

Trung Quốc sẽ tăng gấp ba số máy ảnh đó vào năm 2020 trong một «hệ thống tín nhiệm xã hội» được triển khai trên toàn quốc, để đánh giá độ tin cậy về chính trị và kinh tế của người dân, làm cơ sở để thưởng/phạt.

Họ đã phát triển những khả năng mới không chỉ qua nhận diện (facial-recognition) mà còn qua giọng nói (voice-recognition), và có thể nhận dạng qua dáng đi.

Việc kết hợp công nghệ mới với cách thức kiểm soát xã hội truyền thống đã tạo ra khả năng giám sát đặc biệt.

«Hệ thống tín nhiệm xã hội» đã triển khai trên 40 dự án thí điểm, mỗi dự án đánh giá một nhóm vấn đề nhất định.

Đến năm 2020, Trung Quốc sẽ triển khai thành một chương trình tổng thể trên toàn quốc, tuy vẫn có những khác biệt về vùng miền nhưng do một lãnh đạo duy nhất điều hành (chứ không phải lãnh đạo tập thể).

Tập Cận Bình còn giống Mao Trạch Đông ở chỗ ông tỏ ra gần gũi với quần chúng, nhưng bỏ qua tầng lớp trí thức và tinh hoa «không đáng tin cậy». Thái độ đó không chỉ tác động tới người Trung Quốc mà còn tới người nước ngoài.

Đến nay, số tổ chức phi chính phủ nước ngoài hoạt động tại Trung Quốc đã giảm từ 7.000 xuống còn hơn 400.


Nhân tố Lighthizer

Vào tháng 8/2017, Robert Lighthizer (USTR) đã thuyết trình về chính sách của Mỹ đối với Trung Quốc tại Nhà Trắng.

Buổi thuyết trình xuất sắc đã thuyết phục được các quan chức cao cấp của Nhà Trắng ủng hộ một chính sách cứng rắn hơn đối với Trung Quốc.

Các chuyên gia đánh giá tuy Nhà Trắng không còn cố vấn chiến lược Steve Bannon, một người chống Trung Quốc quyết liệt, nhưng lại có Robert Lighthizer, một người chống Trung Quốc còn hơn Steve Bannon, với một chiến lược nhất quán và chủ thuyết rõ ràng (là Lighthizerism). Chủ thuyết này sẽ xuyên suốt nhiều năm tới, vượt qua nhiệm kỳ tổng thống của Trump.

Lighthizer đã được Trump tín nhiệm giao nhiệm vụ tiến hành điều tra về Trung Quốc vi phạm sở hữu trí tuệ (theo Khoản 301, Luật Thương Mại Mỹ).

Theo Lighthizer, «mô hình kinh tế Trung Quốc là mối đe dọa chưa từng có đối với hệ thống thương mại thế giới mà không thể giải quyết bằng các quy tắc toàn cầu hiện hành».

Trung Quốc là mối đe dọa nổi lên trong bối cảnh hiện nay, khó khăn hơn nhiều so với những gì đã xảy ra trong quá khứ. «Đó chính là mối de dọa tới hệ thống thương mại toàn cầu và điều này là chưa từng có tiền lệ».

Lighthizer đã tiên đoán rằng cuộc chiến tranh thương mại với Trung Quốc là một cuộc chiến trường kỳ, cần thêm thời gian và các biện pháp chống trả hữu hiệu, không thể một sớm một chiều mà chiến thắng ngay được.

Cuộc chiến thương mại Mỹ-Trung ngày càng rộng lớn và phức tạp, nhưng Lighthizer có đủ quyết tâm, kinh nghiệm và bản lĩnh để thắng Trung Quốc.

Đến nay, cả Thượng viện và Hạ viện Mỹ, cùng các cơ quan an ninh như FBI, CIA, NSA… đều quyết tâm chống Trung Quốc trên mọi mặt.

Bà Nancy Pelosi (đảng Dân Chủ) là chủ tịch Hạ Viện cũng tuyên bố sẽ ủng hộ lập trường chống Trung Quốc của Donald Trump.

Lighthizer là một người rất am hiểu về chiến thuật «trì hoãn chiến» để câu giờ của Bắc Kinh nên ông đã dứt khoát ra đòn trừng phạt bằng «áp thuế».

Khi các quan chức về tài chính và thương mại của Washington đến Bắc Kinh đàm phán nhưng không có kết quả, tháng 11/2017, Trump đã cử đoàn đàm phán của Mỹ đến Bắc Kinh, và Lighthizer là người duy nhất có quyền gặp những quan chức cao cấp nhất của Trung Quốc (kể cả Tập Cận Bình).

Hiện nay, trong Nhà Trắng, Robert Lighthizer và Peter Navarro là «cặp bài trùng» chống Trung Quốc, nhưng Lighthizer được sự ủng hộ của nhiều người trong Nhà Trắng cũng như Quốc Hội.

Thuyết «tự do thương mại» của Lighthizer không nhằm mục tiêu mở cửa thị trường tự do không kiểm soát, mà cam kết sử dụng các «vũ khí» công khai về thương mại để đạt được mục tiêu đó.

Lighthizer không chủ trương «bảo hộ là đắp lũy xây thành» để biến nước Mỹ thành một ốc đảo. Mục đích cơ bản của Lighthizer là lấy lại những lợi thế của Mỹ cho người Mỹ đang bị thua thiệt trên thương trường quốc tế.

Lighthizer sẽ không «chấm dứt toàn cầu hóa», mà chuẩn bị cho một thời kỳ cạnh tranh mới khốc liệt hơn. Ông chủ trương dùng chiến tranh thương mại làm phương tiện để đạt được tự do thương mại một cách công bằng và lành mạnh.


Điều chỉnh chiến lược

Có thể nói «Made in China 2025» là một khâu then chốt trong cấu trúc và kế hoạch phức tạp của Bắc Kinh nhằm tạo ra sự phát triển mới theo định hướng chiến lược của Tập Cận Bình.

Vì vậy, «MC 2025» đã trở thành biểu tượng cho tham vọng của Trung Quốc trỗi dậy như một đầu tàu công nghệ để cạnh tranh với Mỹ, đang gây lo ngại sâu sắc về mối đe dọa của Trung Quốc.

Vì vậy, Bắc Kinh có thể phải điều chỉnh lộ trình «MC 2025» (kéo dài hơn) do hệ quả của chiến tranh thương mại.

Mục tiêu cốt lõi của «MC 2025» là nhằm biến Trung Quốc thành một «siêu cường sản xuất» , trong đó nhấn mạnh 10 lĩnh vực công nghệ cao cần được ưu tiên. (Made in China 2025, Explained, Elsa Kania, Diplomat, February 01, 2019).

Việc Tập Cận Bình củng cố quyền lực tuyệt đối trong nước và triển khai Sáng kiến «Vành đai và Con đường» (BRI) ra thế giới không chỉ làm tổn hại về kinh tế, mà còn làm tăng sự ngờ vực của các nước.

Một số nước như Malaysia, Myanmar, Pakistan, Bangladesh và Sierra Leone, đòi xem xét lại các hợp đồng đã ký với Trung Quốc làm tăng gánh nợ, môi trường ô nhiễm, nhân lực và quản trị gặp những vấn đề nan giải.

Sáng kiến BRI đầy tham vọng có thể bị xem xét lại, hoặc bị lặng lẽ bỏ rơi, trước phản ứng ngày càng tăng từ bên trong và bên ngoài.

Nhà Trắng đã tăng cường quan hệ với Đài Loan, tăng tần suất tuần tra FONOP tại Biển Đông, siết chặt đầu tư của Trung Quốc vào các lĩnh vực công nghệ cốt lõi của Mỹ, tăng cường giám sát quốc tế đối với vấn đề nhân quyền, và bắt đầu cạnh tranh trực tiếp với sáng kiến «Vành đai và Con đường» qua các dự án đầu tư vào hạ tầng, liên kết với các nước khác như Australia, Nhật Bản, New Zealand, cũng như qua việc thiết lập một tổ chức tín dụng mới như «International Development Finance Cooperation» (IDFC) để phục vụ phát triển hạ tầng.

Có nhiều dấu hiệu cho thấy các thành tích của mô hình Tập Cận Bình đang trở thành phản tác dụng. Việc nhà nước kiểm soát quá nhiều góp phần làm cho nền kinh tế trì trệ và xã hội bất ổn.

Trong khi đó, Bắc Kinh quá tham vọng nên làm giảm nhiệt tình ban đầu của cộng đồng quốc tế đã từng đón nhận tầm nhìn của Tập Cận Bình về một trật tự thế giới mới «với đặc sắc Trung Quốc».

Bắc Kinh đã huy động sinh viên của họ ở nước ngoài vào các mục đích chính trị và kinh tế như báo cáo về các sinh viên khác không làm theo đường lối của Đảng, dẫn đến những phản ứng ngược lại.

Nhưng hầu hết những vấn đề của Trung Quốc hiện nay đều là do Tập Cận Bình quá nôn nóng, nên ông vẫn có thời gian và quyền lực để điều chỉnh được.

Theo Elizabeth Economy, để đối phó với những vấn đề ngày càng lớn, do mô hình chính trị của Tập Cận Bình, Bắc Kinh cần điều chỉnh chiến lược một cách cơ bản.

Về chính trị, hình ảnh và quyền lực mềm của Trung Quốc sẽ được cải thiện nếu Bắc Kinh giảm bớt việc sử dụng công dân Trung Quốc ở nước ngoài làm công cụ nhằm các mục đích chính trị và kinh tế; không áp đặt các chính sách bất cập đối với Hong Kong và Đài Loan; giảm thiểu đàn áp người dân địa phương ở Tân Cương và Tây Tạng.

Hậu quả tiêu cực của tư tưởng Tập Cận Bình; sự tê liệt của chính quyền địa phương; tỷ lệ sinh sản suy giảm; và phản ứng mạnh lên của quốc tế, bắt đầu có tác dụng làm Trung Quốc không thể đạt được các mục tiêu đề ra.

Vì vậy, Tập Cận Bình cần điều chỉnh lại chiến lược, hoặc giao quyền lãnh đạo đất nước cho người khác…


Thay Lời Kết

Từ đầu năm 2018, quan hệ Mỹ-Trung đã chuyển sang đối đầu, sau 4 thập kỷ hợp tác. Cuộc chiến thương mại chỉ là «phần nổi của tảng băng chìm» , với hình thái «vừa đánh vừa đàm» , có thể kéo dài.

Cuộc chiến này tuy do chính quyền Trump khởi xướng, nhưng nguyên nhân lại do Bắc Kinh gây ra, với sai lầm chiến lược của Tập Cận Bình, nay có muốn dừng lại cũng không được.

Sau Donald Trump, một tổng thống Mỹ khác chắc vẫn chống Trung Quốc và đối đầu Mỹ-Trung là đặc điểm quan trọng nhất của quan hệ quốc tế trong thế kỷ này.

Robert Meuller kết thúc điều tra với kết luận là Trump không thông đồng với Nga, là một thắng lợi của Trump, để sắp tới đàm phán với Tập Cận Bình trên thế mạnh hơn tại Mar-a-Largo.

Điều đáng lo ngại là Biển Đông đã trở thành tâm điểm của đối đầu Mỹ-Trung, trong đó Việt Nam có thể bị mắc kẹt trong bàn cờ địa chính trị giữa các nước lớn.

Muốn phát triển bền vững và bảo vệ chủ quyền quốc gia, Việt Nam phải cải cách thể chế (như khuyến nghị của Báo cáo «Việt Nam 2035» ) để có thể điều chỉnh mối quan hệ Việt-Trung và Việt-Mỹ một cách hiệu quả hơn, trong bối cảnh tầm nhìn «Indo-Pacific tự do và rộng mở» với «tứ giác Kim Cương» (Mỹ-Nhật-Úc-Ấn).

Hy vọng chuyến thăm Mỹ sắp tới của Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Nguyễn Phú Trọng sẽ tạo ra một bước ngoặt mới trong tam giác chiến lược Mỹ-Trung-Việt.
Nguyễn Quang Dy


Share:

Nước Mỹ sẽ giẫy chết!



Nước Mỹ sẽ giẫy chết!
Bằng Phong Đặng Văn Âu

Thành phố Westminster, Quận Cam, Hoa Kỳ.
Tháng Tư, ngày mồng 3, năm 2019.

Kính gửi Giáo sư Stephen B. Young,
Phó Khoa trưởng Luật khoa Đại học Harvard,
Khoa trưởng Luật Khoa Đại học Bentley, Tiểu bang Minnesota, Hoa Kỳ.

Kính thưa Giáo sư,

Tôi thường viết những bài tham luận về nền chính trị của Hoa Kỳ. Tôi đã nhận được nhiều độc giả Việt Nam lớn tuổi yêu cầu tôi dịch ra Anh ngữ để cho con, cháu họ đọc. Bởi vì phần đông con cháu họ bị nhà trường Mỹ đầu độc xu hướng khuynh tả cực đoan giống như cộng sản. Tôi rất muốn thỏa mãn yêu cầu của độc giả. Ngặt vì tôi thường dùng cách ngôn, tục ngữ, thành ngữ do tiền nhân truyền lại để giáo hóa con cháu, nên tôi không thể dịch sang Anh ngữ.

Việt Nam không có những nhà hiền triết danh tiếng như Socrate, Plato, Demosthenes… nhưng tổ tiên Việt Nam đã để lại những câu ca dao, cách ngôn, tục ngữ, thành ngữ mà nếu con cháu biết áp dụng thì nước không mất vào tay Trung Cộng.

Chẳng hạn, vào thời chưa có Chủ Nghĩa Cộng Sản, tiền bối Việt Namđã dạy con cháu: «Bần cùng sinh đạo tặc». Thế mà trí thức Việt Nam lại chạy theo cái chủ nghĩa vô sản chuyên chính (bần cùng) thì làm sao Việt Nam không bị một chính quyền ăn cắp (đạo tặc) từ trên xuống dưới cai trị dân?

Tôi muốn đem lời dạy của tiền nhân để nhắn với Cộng Đồng, rồi nếu có vị giáo sư Việt giỏi Anh ngữ sẽ dịch để lời dạy quý báu ấy giúp trí thức Mỹ áp dụng. Còn trình độ Anh ngữ của tôi chỉ đọc, hiểu, nói những vấn đề thông thường mà thôi.

Ví dụ «Chưa thấy quan tài, chưa đổ lệ» mà tôi dịch là «Not yet seen the coffin, not yet dropped the tear» thì có vẻ ngô nghê quá. Chắc chắn trong tiếng Anh có thành ngữ tương đương để viết cho người Mỹ hiểu. Nhưng tôi không biết.

Hoặc tôi muốn tỏ ý khinh bỉ cái đám truyền thông thổ tả là phường «đá cá lăn dưa» mà dịch là «a bunch of the cholera media is a group of kick the fish, roll the water melon» thì không cách gì người Mỹ hiểu tôi muốn nói điều gì! Do đó, tôi chỉ viết bẳng tiếng Mẹ đẻ Việt Nam. Một hôm tình cờ tôi gặp lại người bạn cũ Không Quân. Anh ta là nhân vật cao cấp trong đảng Tân Đại Việt của Giáo sư Nguyễn Ngọc Huy, gợi ý: «Tại sao bạn không liên lạc với Giáo sư Stephen B. Young để nhờ ông ấy chuyển nỗi ưu tư của bạn đến tầng lớp trí thức Hoa Kỳ?». Tôi vui mừng quá sức. Tôi biết Giáo sư, nhưng Giáo sư không biết tôi là ai, nên tôi phải vắn tắt tự giới thiệu. Còn Giáo sư là người từng làm việc ở Miền Nam trong tổ chức CORD, có vợ Việt Nam, nói và hiểu văn hóa, chính trị Việt Namtường tận. Giáo sư từng đi nói chuyện trong Cộng Đồng Việt Nam Tị Nạn Cộng Sản và về Việt Nam sau 1975 để vận động dân chủ cho Việt Nam.

Tôi đặt hết hy vọng của mình vào Giáo sư.

Từ lâu tôi đã có nỗi ưu tư về nền chính trị Hoa Kỳ, vì tôi nhận thấy sự xuống cấp về mặt đạo đức. Đó là cái vụ Tổng thống Bill Clinton hành lạc với cô nữ sinh viên nội trú Monica Lewinsky đáng tuổi con gái mình. Bill Clinton lên TV lấy danh dự của một ông Tổng thống đại cương để thề thốt: «Tôi chưa hề biết người đàn bà ấy». Cô Monica tức giận, bèn mang chiếc váy còn dính tinh khí (sperm) của Clinton làm chứng cớ thì Clinton mới thú nhận. Lẽ ra những Nghị sĩ, Dân biểu trong đảng Dân Chủ phải khuyên Bill Clinton nên từ chức để cứu vãn danh dự Quốc gia. Trái lại, họ ra sức bảo vệ Clintonvà vợ chồng Clintonvẫn nhâng nháo thách thức dư luận một cách trơ trẽn. Lúc bấy giờ có nhà báo Mỹ viết phiếm: Vợ chồng Clintonđã biến White House (biểu tượng quốc gia) thành Whore House (nhà chứa điếm)!

Năm 2008, ông Barack Hussein Obama được bầu làm Tổng thống thì tôi càng thấy rõ nước Mỹ sẽ đi xuống. Tại sao Giáo sư biết không? Tại vì ông Obama chọn ông Frank Marshall Davis – một thủ lãnh cộng sản – làm thầy hướng dẫn sự nghiệp chính trị. Tại vì Obama đổi từ đạo Hồi sang Christian tại nhà thờ Trinity Church có ông Mục sư tên là Jeremiad Wright luôn luôn lớn tiếng gào «God Damn America». Obama chọn ngôi nhà của Bill Ayers làm điểm xuất phát chiến dịch tranh cử Tổng thống. Bill Ayers là nhà tranh đấu chống Chính phủ bằng bạo lực, có xu hướng cộng sản, bị tù vì tội khủng bố…

Nhân dịp chào cờ tại tiền đình Quốc Hội, mọi người đều đưa bàn tay mặt úp lên trái tim, trong khi đó Obama đan hai tay vào nhau trước hạ bộ, mắt lơ đãng nhìn trời. Điều đó chứng tỏ Obama không coi việc chào cờ là một nghi lễ thiêng liêng. Còn bà Michelle Obama đợi tới khi Obama đắc cử Tổng thống thì tuyên bố: «Lần đầu tiên trong đời, hôm nay tôi mới cảm thấy tự hào về Nước Mỹ!».

Bà Hillary Clinton trong cuộc họp báo nhường chức ứng cử viên đại diện đảng, đã mếu máo với giọng nói đầy nước mắt: «Sở dĩ tôi thua vì truyền thông đối xử bất công với tôi». Lời than vãn của Hillary là đúng. Bà là Đệ nhất phu nhân, là Thượng Nghị sĩ kinh nghiệm đầy mình, trong khi Obama chỉ là một anh chàng «Community Leader» vô danh, may mắn vớ được chức Thượng Nghị sĩ Illinois mới hai năm, thường vắng mặt các buổi họp Thượng Viện, mà được đảng Dân Chủ đưa ra làm đại diện tranh chức Tổng thống, thì chắc chắn phải có một thế lực đen tối đứng đàng sau yểm trợ. Khi trở thành Tổng thống, Obama chọn bà Valerie Jarrett làm cố vấn đặc biệt rất nhiều quyền hành, cũng là người có xu hướng cộng sản. Và đặc biệt, Obama chọn người trưởng lưới tình báo tại Saudi Arabia, ông John Brennan, đổi sang đạo Hồi, làm Giám đốc Trung Ương Tình Báo (CIA). Tôi không nói người theo đạo Hồi là xấu. Nhưng John Brennan theo đạo Hồi là có chủ đích để được Obama chọn làm Giám đốc CIA.

Chỉ có kẻ ngây thơ mới không nghi ngờ âm mưu của ông Obama.

Trong 8 năm làm Tổng thống của Obama, nền chính trị của Hoa Kỳ càng xuống cấp hơn. Tham vọng Trung Cộng muốn truất phế ngôi vị bá chủ của Hoa Kỳ là quá rõ ràng. Tiến sĩ Peter Navarro viết cuốn sách «Death By China» để cảnh báo, nhưng chính quyền Obama không hề có một động thái nào để đẩy lùi tham vọng của Trung Cộng, khiến cho Đồng Minh lâu đời của Mỹ là Úc Châu phải dự trù bắt tay với Trung Cộng! Vì sự lãnh đạo yếu kém, nhu nhược của Obama, Trung Cộng mới dám chiếm Hoàng Sa, Trường Sa nhằm uy hiếp hải lộ quốc tế; mới dám lên kế hoạch Đường Lưỡi Bò, Một Vành Đai Một Con Đường để khống chế thế giới.

Vì những định chế bền vững của nền Dân chủ Hoa Kỳ, Obama chưa đủ thì giờ đẩy Hoa Kỳ thành nước Xã Hội Chủ Nghĩa (Cộng sản) được, nên ông đã dàn dựng một bộ máy tranh cử cho Hillary hết sức tinh vi, thâm độc. Đó là biến cơ quan FBI, CIA làm công cụ để đánh phá đối thủ. Obama thực tình chẳng ưa gì bà Hillary, nhưng chọn bà ấy làm Tổng thống, vì bà Hillary là người phụ nữ đầy tham vọng, sẵn sàng làm bất cứ điều gì, dù nguy hại cho An ninh Quốc gia, miễn là được làm Tổng thống, bà ấy vẫn làm.

Những chứng cớ bà Hillary phạm tội rất rõ, như là vụ bỏ mặc lời cầu cứu của ông Đại Sứ John Christopher Stevens tại nước Lybia, trong vụ quân khủng bố tấn công ở Benghazi; vụ bán Uranium cho Nga để mang về cho Clinton Foundation 150 triệu Mỹ kim, vụ bà Hillary và đảng Dân Chủ bỏ tiền ra mua Hồ Sơ Giả từ viên cựu tình báo Anh quốc, Christopher Steele, để gài đối thủ vào cái tội thông đồng với Nga, vụ sử dụng «private server» và hủy bỏ 30 ngàn emails. Thế mà bà Hillary vẫn được 10 trường Đại học hàng đầu của Mỹ và 95% truyền thông ủng hộ. Thử hỏi ai là người đạo diễn một kế hoạch tranh cử đầy thủ đoạn khủng khiếp như thế, ngoài Obama? Tôi tin chắc Trung Cộng bỏ ra rất nhiều tiền để mua chính trị gia, truyền thông, trí thức để hại nước Mỹ.

Tuy tôi không phải là nhân viên tình báo, phản gián để đưa bằng chứng chính trị gia, trí thức, truyền thông Hoa Kỳ nhận tiền hối lộ của Trung Cộng. Nhưng bằng kinh nghiệm và lý luận, tôi thấy được tai họa sẽ xảy đến cho nước Mỹ.

1/ Giấc mơ bá chủ toàn cầu của người Tàu có từ khi nước Tàu lập quốc. Vì thế họ mới đặt tên cho nước họ là Trung Hoa (cái hoa trung tâm của thế giới) và những nước chung quanh đều là man di, mọi rợ. Họa Da Vàng (Yellow Peril) là có thật!

2/ Trong cuộc chạy đua để đạt ngôi vị bá chủ, Mao Trạch Đông phát động «Bước Nhảy Vọt» dù 50 triệu người Tàu phải chết vì ý đồ của mình. Mao Trạch Đông coi Hoa Kỳ chỉ là con hổ giấy để thúc đẩy quần chúng Tàu nghĩ rằng giấc mơ bá chủ là khả thi.

3/ Tập Cận Bình nối chí Mao Trạch Đông thể hiện chiến lược một vành đai một con đường mà họ Tập đã ấn định năm 2050 là hoàn tất sự nghiệp bành trướng.

Tập Cận Bình biết chắc rằng Trung Cộng không thể hạ bệ Hoa Kỳ bằng quân sự. Cho nên, Tập Cận Bình dùng sách lược «người Mỹ diệt người Mỹ» giống như Trung Cộng đã sử dụng tại Việt Nam, bất chiến tự nhiên thành.

Giáo sư có biết vì sao đảng Dân Chủ vu cho Tổng thống Donald Trump thông đồng với Nga không? Theo tôi, Trung Cộng sợ Nga – Mỹ trở thành Đồng minh để chống lại giấc mộng bá chủ toàn cầu của mình. Trong quá khứ, dù đang là cộng sản với nhau, nhưng Nga và Trung Cộng mỗi bên từng đưa 20  Sư đoàn ra biên giới để thanh toán nhau. Nga là quốc gia đứng vào hàng thứ 16 đối với nền kinh tế thế giới, nên Nga không thể cạnh tranh vai trò lãnh đạo thế giới với Mỹ. Nhưng nếu Trung Cộng trở thành bá chủ toàn cầu thì Nga không ngăn nổi đoàn quân một tỉ tư tràn sang xâm chiếm. Do đó, Nga thà chấp nhận Mỹ giàu có, văn minh làm bá chủ hơn là Trung Cộng đói ăn và man rợ.

Chủ Nghĩa Xã Hội (cộng sản) đã bị nhân loại lên án vì tội diệt chủng, đã bị thế giới ném vào thùng rác lịch sử. Bằng chứng rất rõ ràng là quốc gia nào đi theo con đường Cộng Sản đều nghèo đói, lạc hậu, độc tài. Vậy thì, cộng sản đâu phải lý tưởng tốt đẹp để khiến cho chính trị gia, trí thức, truyền thông chạy theo? Chỉ còn có cách giải thích duy nhất là Trung Cộng đã bỏ ra rất nhiều tiền để hối lộ các lãnh đạo Dân Chủ tham tiền, tham quyền, tham danh  mới bán nước mình cho ngoại bang! Trung Cộng đã sử dụng chiêu «blackmail» để sai khiến trí thức, truyền thông và chính trị gia Mỹ. Trót ăn tiền, đảng Dân Chủ phải vu cho Tổng thống Donald Trump thông đồng với Nga để Mỹ không thể liên minh với Nga chống lại giấc mộng bành trướng của Trung Cộng!

May cho nước Mỹ đã có một nhà tỷ phú dám từ bỏ vinh hoa phú quý, dấn thân vào nền chính trị bẩn thỉu để cứu nước Mỹ. Ai cũng nghĩ ông Donald Trump đắc cử Tổng thống là nhờ phép lạ từ Chúa, từ Phật để chống lại tà giáo Vô Thần giảo hoạt, lưu manh.

Trong lịch sử Hoa Kỳ, chưa có vị Tổng thống nào giữ nhiều lời cam kết với cử tri như Tổng thống Donald Trump. Chưa có vị Tổng thống nào đạt được nhiều thành tích cho Quốc gia chỉ trong hai năm cầm quyền như Tổng thống Donald Trump. Và chưa có vị Tổng thống nào được thế giới kính nể như Tổng thống Donald Trump: Cách đón tiếp trịnh trọng của những lãnh tụ Hồi giáo ở Trung Đông và của Trung Cộng ở Bắc Kinh làm cho bất cứ công dân nào yêu nước đều cảm thấy hãnh diện. Trong khi đó, các chính trị gia thuộc đảng Dân Chủ không tiếc lời mạt sát Tổng thống Donald Trump không xứng đáng lãnh đạo nước Mỹ! Vì họ làm theo mệnh lệnh của Trung Cộng.

Theo dõi trên truyền hình cuộc chuẩn nhận thẩm phán Brett Kavanaugh làm ông tòa Tối cao Pháp viện, tôi có cảm tưởng các ông bà Thượng Nghị sĩ đảng Dân Chủ giống như những con kên kên đang đóng tuồng «Lệnh Xé Xác», bởi vì chưa có một bằng chứng cụ thể ông Kavanaugh tấn công tình dục mà đã buộc tội một cách hùng hổ là trái với đạo đức của ngành luật. Họ bất chấp hai cô con gái còn nhỏ hiện diện trong phiên xử. Qua cái «body language» và sự lúng túng mô tả sự kiện của bà Christine Blasey Ford, người xem đều thấy rõ ràng là sự ngụy tạo nhân chứng. Mặc dầu về sau bà giáo sư Tâm lý thú nhận bà được đảng Dân Chủ thuê làm nhân chứng gian, nhưng không một ông bà Thượng Nghị sĩ nào của Dân Chủ có một lời xin lỗi! Vì họ đã mất khả năng biết xấu hổ!

Rồi đến vụ Hạ viện đòi ông Michael Cohen, luật sư riêng của Tổng thống, ra điều trần với mục đích bôi nhọ Tổng thống Donald Trump dù ông đang trên đường thương thuyết với Kim Jong Un, nhằm giải trừ họa vũ khí hạt nhân hủy diệt loài người. Ai nấy đều nhìn thấy tâm địa tồi bại của những nhà Lập pháp đảng Dân chủ. Cũng vì các Dân biểu đảng Dân Chủ trót ăn tiền hối lộ của Trung Cộng, nên đã mất khả năng biết xấu hổ!?

Nếu các nhà truyền thông có lương tâm chức nghiệp, tường thuật đúng những gì Tổng thống Donald Trump đã làm cho nước Mỹ và những gì cho thấy đảng Dân Chủ phá hoại nước Mỹ một cách đê tiện, tồi bại ra sao, thì tôi tin chắc rằng đảng Cộng Hòa đã chiếm đa số ở Hạ Viện. Nếu đảng Cộng Hòa chiếm đa số ở Hạ viện thi làm gì có chuyện Quốc Hội buộc ông Muller ra điều trần, sau khi ông này tuyên bố không tìm thấy một chứng cớ nào để buộc tội Tổng thống Donald Trump thông đồng với Nga.

Tôi nhận thấy đường lối đấu tranh giành quyền lực của đảng Dân Chủ hoàn toàn rập khuôn theo Việt Cộng: Chụp mũ, vu khống, bôi nhọ, bạo hành. Miệng thì đòi hỏi tự do ngôn luận, trong khi đó đảng Dân chủ cho người của mình công khai đấm đá, tấn công người nào ủng hộ Tổng thống Trump. Tôi viết bài «Nền Dân Chủ Hoa Kỳ Bị Phá Sản» gửi cho Giáo sư trước đây là vì tôi nhìn thấy sự suy đồi của chính giới Mỹ.

Mối đe dọa của Trung Cộng quá hiển nhiên. Trên thương trường, mỗi năm Hoa Kỳ bị Trung Cộng rút ruột 500 tỉ đô la và bị Âu châu, Canada, Mexico rút ruột 500 tỉ đô la. Nếu Tổng thống Donald Trump không có biện pháp chận đứng sự thâm thủng đó, thử hỏi Hoa Kỳ chịu đựng được bao lâu? Tại sao các đời Tổng thống trước không làm?

Đoàn di dân tiến vào Hoa Kỳ không phải vì nhân dân các nước Nam Mỹ nghèo khó như đảng Dân Chủ rêu rao. Trong chiến tranh Việt Nam, mỗi khi Việt Cộng tấn công đồn bót, chúng thường đẩy đàn bà, trẻ con ra phía trước. Nay đoàn di dân cũng áp dụng chiến thuật đẩy đàn bà trẻ con đi trước để cho cái đám Dân Chủ nhỏ những giọt nước mắt cá sấu. Đó là chiến lược xâm lăng do Trung Cộng bày ra đấy, Giáo sư ạ! Nếu chủ trương mở toang biên giới của các ông bà Dân Chủ, thì đám di dân không phải chỉ có dân Nam Mỹ, mà cả dân Tàu nữa. Bởi vì không thể cho dân nước này được nhập cư thả giàn, mà lại cấm dân nước khác?

Đâu phải dân nhập cư bất hợp pháp hoàn toàn là những kẻ đi kiếm công ăn việc làm? Trong cái đám di cư lậu đó còn có cả bọn buôn người, buôn ma túy, cướp bóc. Đảng Dân chủ làm bộ quan tâm đến xã hội, thương người nghèo đều là đạo đức giả. Tại sao họ không thấy dân nước mình bị nạn ma túy đầu độc thì làm sao nước không suy tàn. Đảng Dân Chủ đòi làm luật cho di dân lậu được hưởng phúc lợi y tế, xã hội, nhà cửa,…thì liệu dân Mỹ có nuôi nổi cuộc di dân ồ ạt không? Nhưng cái âm mưu ghê gớm hơn hết là đảng Dân Chủ tranh đấu cho di dân lậu có quyền bỏ phiếu để hốt phiếu cho đảng mình mãi mãi chiếm đa số ở hai Viện Lập pháp và chiếc ghế Tổng thống mãi mãi về tay đảng Dân Chủ.

Đảng Dân Chủ là đảng của tội phạm vì chứa chấp dân nhập cư phạm pháp tại cái nơi buộc Chính phủ tài trợ là Sanctuary City.

Đảng Dân Chủ là đảng của sát nhân, vì vận động dự luật cho phép sản phụ được quyền phá thai, dù đã đến ngày sinh nở.

Thưa Giáo sư Stephen B. Young,

Theo dõi chính trường Mỹ, tự nhiên tôi nhớ đến Vito Corleone, Bố Già trong cuốn Godfather, dặn dò con trai: «Thời đại này ăn cướp bằng súng không được nữa rồi. Con hãy đi học luật để trở thành luật sư. Bởi vì thời nay luật sư lợi hại hơn một trăm tên cướp». Nước Mỹ là quốc gia thượng tôn pháp luật mà người làm luật bất lương, chỉ đẻ ra những luật lệ lợi cho mình, thì đâu khác gì quân cướp?

Theo sự quan sát của tôi, những vận động, tranh đấu của các Nghị sĩ, Dân biểu đều nhằm chống lại chủ trương của Tổng thống làm cho nước Mỹ giàu mạnh. Hiểm họa Trung Cộng là có thật. Hiểm họa đoàn di dân lậu xâm lăng là có thật. Nhưng tôi lại nghe thấy ông Chuck Schumer, bà Pelosi, các Nghị sĩ, Dân biểu tuyên bố Tổng thống Trump đưa ra vấn đề khẩn trương biên giới là sự dàn dựng, ngụy tạo, tôi hết sức ngao ngán. Bất cứ ai cũng thấy sự mở cửa biên giới của đảng Dân Chủ là phản quốc, nhưng không thấy có một Dân biểu, Nghị sĩ Dân Chủ nào từ bỏ đảng, giống như trước đây ông Ronald Reagan đã từ bỏ đảng Dân Chủ sang đảng Cộng Hòa và trở thành Tổng thống.

Ở trên, tôi nói đảng Dân Chủ sử dụng thủ đoạn tồi bại, đê tiện để giành quyền thống trị rất tương tự Việt Cộng. Nhưng có sự tương tự còn ghê gớm hơn. Đó là bám lấy đảng giống như câu khẩu hiệu «Còn Đảng, Còn Minh» của Việt Cộng. Tức là không một Nghị sĩ, Dân biểu Dân Chủ nào còn lương tri để thấy nguy cơ mất nước!

Nước Mỹ đang gặp đại nạn chia rẽ khủng khiếp. Không những đảng Dân Chủ nhắm mắt nhắm mũi tấn công vị lãnh đạo yêu nước như Tổng thống Donald Trump một cách thô bỉ, tồi bại, bất cần biết đất nước sẽ đi về đâu, mà trong đảng Cộng Hòa cũng có những phần tử phản bội như John McCain, Jeff Session và cái đám «No Trump» do Mitt Romney cầm đầu. Tổng thống Ronald Reagan đánh sụp Liên bang Xô Viết được là thời ấy nước Mỹ không chia rẽ như bây giờ. Lại thêm có sự hỗ trợ quốc tế của hai vị lãnh tụ lớn: Thủ tướng Margaret Thatcher của nước Anh và Giáo hoàng John Paul Đệ Nhị.

Ngày nay Tổng thống Donald Trump chẳng những phải đối đầu với một băng đảng phản quốc, ông còn phải đối đầu với vị lãnh tụ của tôn giáo hoàn cầu. Tôi nghe Giáo hoàng Francis tuyên bố: «Người chủ trương xây tường không phải là Christian. Quốc gia nào đòi xây tường là tự giam hãm dân mình trong nhà tù». Là người có kinh nghiệm đau thương với cộng sản, tôi nhận thấy hể ông bà nào có đầu óc Xã Hội Chủ Nghĩa đều đạo đức giả và tối dạ như nhau. Thử hỏi nước Mỹ sụp, Trung Cộng thống trị thế giới thì Tòa Thánh Vatican có còn là chỗ tôn nghiêm để thờ phượng Chúa hay là biến thành địa điểm du lịch và Giáo Hoàng bị đuổi đi vùng kinh tế mới?

Tôi nói thế này Giáo sư nghĩ là quá đáng không nhé. Đức Giáo Hoàng Francis cũng là kẻ phản bội tín đồ. Bởi vì Ngài nhìn nhận Giáo hội Công giáo Quốc doanh của Trung Cộng và bỏ rơi Giáo hội Thầm lặng (Catholic Underground) đã chấp nhận bị bọn cầm quyền Trung Cộng bách hại suốt một trăm (100) năm để giữ Đức Tin Thiên Chúa.

Trong Công Giáo, đức vâng lời là điều quan trọng để giữ đạo. Tuy nhiên, trong trường hợp Giáo Hoàng chống lại chính sách bảo vệ an ninh quốc gia, thì người Công giáo phải xét lại. Đừng vì «Đức Vâng Lời» mà thi hành theo, thì Đạo Chúa sẽ không còn!

Nước Mỹ là quốc gia được dựng lên bởi những vị tiền bối có Đức Tin Thiên Chúa. Nay những Nancy Pelosi, Joe Biden là những kẻ theo đạo Công Giáo mấy đời, lại ủng hộ phá thai, đường lối chính trị nghiêng về Cộng sản (một thứ tà giáo chống Chúa), thì sự phản bội đó chắc chắn sẽ đưa «NƯỚC MỸ ĐẾN CHỖ GIẪY CHẾT!» mà thôi!

Sở dĩ nước Việt Nam Cộng Hòa mất là vì phần lớn do sự phản bội, tôn giáo, đảng phái chia rẽ. Chế độ độc tài toàn trị của Miền Bắc qua phong trào Cải Cách Ruộng Đất được coi là «trời long đất lở», vụ đàn áp văn nghệ sĩ, trí thức vô cùng tàn bạo. Thế mà trí thức Miền Nam như bà Ngô Bá Thành, bác sĩ Dương Quỳnh Hoa, kỹ sư Trương Như Tảng, Châu Tâm Luân … sống ở Miền Nam tự do sung sướng lại tôn thờ Hồ Chí Minh, một tên tội đồ dân tộc. Còn thành phần trí thức không theo Việt cộng, nhưng im lặng một cách vô trách nhiệm, vô cảm, không hề có một trí thức nào lên tiếng cảnh báo quốc dân.

Hiện tượng cái đám nghệ sĩ sống phóng túng, thác loạn như đám tài tử điện ảnh Hollywoodtừng tuyên bố nếu Donald Trump đắc cử thì bỏ đi nước khác sống. Rồi đến hiện tượng có mười trường Đại học hàng đầu của nước Mỹ «endorse» bà Hilary Clinton, một người đàn bà có thủ đoạn gian ác, khiến tôi nghi ngờ các trường Đại học Mỹ cũng nhận hối lộ của Trung Cộng, giống như vụ ăn tiền để cho con em nhà giàu vào học Đại học danh tiếng đang ầm ỷ hiện nay? Giáo sư có thấy đạo đức nước Mỹ đang đi xuống không?

Thưa Giáo sư Stephen Young,

Tuy tôi chỉ là loại Mỹ giấy, nhưng đã nhận nước Mỹ làm quê hương, thì tôi phải có bổn phận và nghĩa vụ lấy câu nói «Đừng đòi hỏi Quốc Gia làm gì cho mình, mà hãy tự hỏi mình đã làm được gì cho Quốc Gia» (ask not what your country can do for you; ask what you can do for your country.) của Tổng thống John Kennedy làm phương châm để đến ơn nước Mỹ. Tôi biết tiếng nói của tôi chẳng thể nào thuyết phục được những nhà khoa bảng, trí thức cao ngạo của nước Mỹ. Nhưng tôi có kinh nghiệm của người mất nước, nên tôi viết thư này gửi Giáo sư với hy vọng Giáo sư sẽ mở mắt những nhà lãnh đạo nước Mỹ, trí thức và truyền thông, đừng vì quyền lợi trước mắt mà trở thành kẻ bán nước.

Cộng sản quả quyết rằng chỉ cần ném sợi dây thừng cho bọn Tư bản thắt cổ nhau là chúng giẫy chết và Chủ Nghĩa Xã Hội toàn thắng. Chẳng cần phải là nhà tiên tri, tôi cũng thấy được Nước Mỹ Sẽ Giẫy Chết, nếu trí thức Mỹ vẫn thờ ơ vô cảm, không thấy lãnh đạo đảng Dân Chủ đang nhận chìm nước Mỹ «Xuống Hàng Chó Ngựa».

Bây giờ là Tháng Tư. Tôi sống ở Mỹ gần 44 năm, nhưng tôi vẫn còn mang tâm trạng của nhà thơ Thanh Nam:

«Tôi như người lính vừa thua trận,
Nằm giữa sa trường nát gió mưa…
Một năm người có mười hai tháng,
Tôi trọn năm dài: Một Tháng Tư.»

Chẳng qua tôi cần mẫn ngồi viết thư này cho Giáo sư vì nỗi khắc khoải của người mất Quê Hương, muốn tâm tình với người Mỹ bản xứ hiểu tiếng Việt, văn hóa Việt như Giáo sư để chia sẻ nỗi lòng với mình. Xin lỗi nếu bức thư này làm phiền lòng Giáo sư.

Trân trọng kính chúc gia đình Giao sư dồi dào sức khỏe, may mắn, hạnh phúc.

Bằng Phong Đặng văn Âu

Địa chỉ email: bangphongdva@gmail.com

Telephone: 714–276–5600

Share:

Trung Cộng, giang hồ cho vay nặng lãi



Trung Cộng,
giang hồ cho vay nặng lãi

Apr. 03, 2019,

Đỗ Ngà

Một đại ca giang hồ chuyên nghề cho vay nặng lãi, hắn lục tìm các anh nhà nghèo, có nhà cửa là tài sản duy nhất và thích đua đòi khoe khoang. Hắn gạ cho vay một cách dễ dãi. Ai thích mua ô tô, hắn cho vay. Ai thích SH sang chảnh hắn cho vay để mua con SH vi vi cùng bạn cùng bè. Ai muốn gì hắn cũng cho vay, miễn sao giá trị gói vay ấy thấp hơn rất xa giá trị căn nhà mà con nợ đang ở.

Thế rồi, những đồng tiền đi vay để mua sắm ấy, nó trở nên gánh nặng mà con nợ không cách nào trả nổi. Những chiếc ô tô hay SH không sinh ra đồng lợi nào, nhưng khi túng thiếu bán đi, giá trị chỉ còn phân nửa. Lãi suất vay nóng quá cao, đến kỳ hạn không trả nổi, thế là thằng chủ nợ dẫn đàn em mặt mày bậm trợn đến siết nợ. Hắn buộc chủ nhà phải kí giấy bán nhà cho hắn. Nhờ thế, hắn thu được rất nhiều bất động sản về cho mình. Thủ đoạn cho những thằng nghèo chơi sang vay tiền tiêu xài để rồi chúng rơi vào thế không còn khả năng trả nợ mà ép con nợ ký bán nhà cửa đất đai với giá rẻ mạt. Người ta gọi đó là bẫy nợ.



Như vậy, chúng ta có biết tại sao Trung Quốc luôn chơi với những nước độc tài nghèo đói, thích phá phách và hay tiêu sang không? Vì Trung Quốc cũng tựa như tên tên giang hồ cho vay nặng lãi kia, nó đi lùng sục những nước độc tài nghèo đói thích vay tiêu hoang phí để cho bọn này vay. Mục đích là ép những nước đó ký nhượng địa 99 năm, để nhà cầm quyền Bắc Kinh thiết lập những căn cứ kinh tế lẫn quân sự bủa khắp thế giới này.

Thực ra sáng kiến «1 vành đai, 1 con đường» của Tập Cận Bình là một dự án chính trị ẩn dưới dạng dự án kinh tế. Mục đích là Trung Cộng muốn chiếm cứ các vị trí đường biển và đường bộ từ Á xuyên Âu để hình thành nên gọng kiềm giữ lấy một thị trường rộng lớn và tiến tới thiết lập các căn cứ quân sự của họ trên các vùng bị chiếm cứ ấy. Hình thành nên vòi bạch tuộc kiểm soát một phần thế giới nhằm cạnh tranh ảnh hưởng với Mỹ. Đó là cả một dự án lớn, Trung Cộng thực hiện nó bằng cách dụ dỗ, gài bẫy, ép nhượng và sau đó chiếm giữ.

Sri Lanka là một bài học, một thí dụ cụ thể điển hình, chính nước này đã dính bẫy nợ và bị buộc phải nhượng cảng Hambantota cho Trung Quốc khai thác trong 99 năm. Khi bị sập bẫy, Sri Lankamới bừng tỉnh nhưng đã muộn, cảng đã thuộc về Trung Quốc. Biết chắc một thời gian sau, Trung Quốc sẽ thiết lập cơ sở quân sự nên Thủ tướng Sri Lanka đã yêu cầu bộ tư lệnh hải quân phía nam Sri Lanka dời về gần sát cảng biển Hambantota, nằm dọc con đường giao thương hàng hải đông – tây đóng quân. Để chi? Để Hải Quân Sri Lanka đóng vai trò như là con mắt giám sát động tĩnh của Trung Quốc, nhằm ngăn cản mưu đồ biến cảng này thành căn cứ quân sự của Trung Cộng. Chi khổ vậy? Để sập bẫy rồi giờ phải ngồi canh thằng Tàu nó giở trò gì trên đất của mình?

Dự án đường cao tốc Bắc Nam có giá trị khoảng 13,6 tỷ đô la, và dự án đường sắt cao tốc Bắc Nam có giá trị khoảng 58,7 tỷ đô la. Tổng giá trị 2 đại dựa án này là 72,3 tỷ đô la. Những dự án này không thể dùng tiền Việt để chi trả mà phải dùng ngoại tệ. Năm 2016, Việt Nam đã nợ nước ngoài là 210% GDP, tương đương với 431 tỷ đô la. Có thể năm 2019 này số nợ đã cao hơn. Như ta biết, hầu hết nguồn vốn ODA giải ngân trong những năm gần đây là do những hợp đồng vay từ trước năm 2014, chứ nguồn vay mới giờ đã cạn. Tại sao những nước thường cho vay ODA giờ họ siết lại? Đơn giản, vì những nước có nền chính trị minh bạch họ không muốn cho chúa chổm vay thêm nữa. Nó nợ ngập đầu rồi.

Như vậy, với tổng tiền đầu tư lên đến trên 72 tỷ đô, Việt Namvay ai? Không phải Trung Cộng thì không ai có thể vào đây cho vay số tiền khổng lồ này được. Khi đó nợ Việt Namphình lên đến một con số khổng lồ thì lấy tiền đâu trả cho Trung Cộng đây? Nếu lâm vào khoản nợ này thì không phải chỉ nhượng Vân Đồn, Bắc Vân Phong, và Phú Quốc thôi, mà lúc đó Trung Quốc đòi nhượng thêm 10 khu nữa cũng phải kí. Mới 1 cảng biển mà Sri Lanka đã ăn không ngon ngủ không yên thì cả chục khu như vậy, hải quân Việt Nam có đủ dũng khí đóng quân gần đó để canh me quân Tàu không? Hay lại trốn biệt để đi cướp đất với dân?

Khi dự án đường cao tốc Bắc Nam được chuẩn bị mời thầu thì ông bộ trưởng Bộ Giao Thông Vận Tải Nguyễn Văn Thể nói gần nói xa để trấn an nhân dân rằng, «Trung Quốc trúng thầu sẽ không sao, vì họ có năng lực».

Vâng! Ở đây cho dù nhà thầu Trung Quốc có trúng thầu bằng năng lực tốt đi nữa, thì khi nhà thầu Trung Quốc nhận gói thầu này thì điều đó cũng đồng nghĩa rằng, gói vay khổng lồ đó chính là của Trung Quốc. Và chỉ cần như thế là sụp bẫy nợ Trung Cộng, hậu quả sau đó sẽ là nhượng địa rất nhiều cho Trung Cộng. Vì với số tiền khổng lồ đó, cộng thêm nợ cũ, Việt Namtrả sao nổi?
Đỗ Ngà

(Lãi suất oda của Trung Cộng thường là 3%, Nhật là 0,4% đến 1,2%, , Ấn Độ là 1, 75%, Đan Mạch là 0%, Tây Ban Nha là 1, 2%… Trung Cộng là cao nhất 3%. Ngoc Tung Le). 


Share:

Thứ Ba, 2 tháng 4, 2019

Điều cốt yếu để sống thánh thiện và vào Nước Trời là gì?



Điều cốt yếu để sống thánh thiện 
và vào Nước Trời là gì?
Video: 

Kính chào Quý Vị,
Tôi xin được bắt đầu bằng một câu chuyện: Một anh chàng nọ muốn xin việc để làm trong một công ty kia, vì qua mục rao vặt trên một tờ báo, anh ta biết công ty đó đang cần một chuyên viên kỹ thuật để xử lý những trường hợp máy móc đang sử dụng cho công việc bất ngờ bị hư hỏng, với đồng lương rất cao. Thế là trong mấy ngày chờ đợi được phỏng vấn, anh ta ôn lại tất cả những lý thuyết mà anh ta đã học tại đại học về những thứ máy móc được sử dụng trong công ty. Tại đại học, anh ta từng đạt điểm rất cao về môn học này.
Khi tới phỏng vấn, anh rất tự tin, với những kiến thức anh có trong đầu, anh chắc chắn sẽ làm cho người phỏng vấn anh hài lòng. Nhưng khi đến công ty để được phỏng vấn, người ta không hề hỏi anh chút gì về những kiến thức anh có, mà đưa anh tới một cái máy vừa bị hư nhờ anh sửa giùm. Điều này thật bất ngờ, ngoài dự tính của anh. Anh tưởng người phỏng vấn sẽ hỏi anh về những hiểu biết của anh về những máy móc này và chắc chắn anh sẽ trả lời mọi câu hỏi một cách tuyệt vời. Nhưng sự việc xảy ra không phải như anh tưởng. Anh đã học rất giỏi về loại máy này, nhưng anh chỉ nhìn thấy nó, biết nó trong sách giáo khoa, chứ chưa nhìn thấy nó tận mắt bao giờ. Về mặt lý thuyết, anh biết nó vận hành thế nào, có những ưu điểm hay khuyết điểm gì. Nhưng với cỗ máy trước mắt, anh không biết phải làm gì, phải bắt đầu từ đâu… Và cuối cùng, anh phải ra về với sự thất vọng và đầy mắc cỡ.
Tại sao anh chàng này, đã từng học rất giỏi và được điểm rất cao tại Đại học về những thứ máy móc của công ty mà anh đến xin việc, lại thất bại ngay trong cuộc phỏng vấn vậy? − Thưa, tại vì anh ta hiểu lầm rằng với bằng cấp đại học về những máy móc ấy thì chắc chắn là phải đậu. Nhưng công ty lúc ấy không cần những người có bằng cấp về máy móc đó, mà cần những người biết sửa chữa ngay những máy móc ấy. Anh ta không nắm được cái cốt yếu nhất mà công ty cần là gì. Không đáp ứng được cái cốt yếu ấy thì đương nhiên anh phải thất bại thôi.
Một trường hợp tương tự như vậy được Đức Giêsu thuật lại trong Tin Mừng Mt 7,21-23. Ngài kể về một trường hợp vào ngày phán xét, có những người tưởng mình là người thánh thiện đạo đức, nên chắc mẩm mình sẽ được Thiên Chúa thưởng, nhưng không ngờ lại bị Ngài chúc dữ. Đoạn Tin Mừng đó như sau: Khi ấy, Đức Giêsu nói: «Không phải bất cứ ai thưa với Thầy: “Lạy Chúa! lạy Chúa!” là được vào Nước Trời cả đâu! Nhưng chỉ những ai thi hành ý muốn của Cha Thầy là Ðấng ngự trên trời, mới được vào mà thôi. (22) Trong ngày ấy, nhiều người sẽ thưa với Thầy rằng: “Lạy Chúa, lạy Chúa, nào chúng tôi đã chẳng từng nhân danh Chúa mà nói tiên tri, nhân danh Chúa mà trừ quỷ, nhân danh Chúa mà làm nhiều phép lạ đó sao?” (23) Và bấy giờ Thầy sẽ tuyên bố với họ: “Ta không hề biết các ngươi; xéo đi cho khuất mắt Ta, hỡi bọn làm điều gian ác!”»
Qua câu chuyện Đức Giêsu vừa kể, ta thấy Ngài nói rõ ràng điều cốt yếu nhất để vào được Nước Trời, nghĩa là để trở nên công chính, thánh thiện, đó là «thi hành ý muốn của Thiên Chúa» chứ không phải là làm điều gì khác, dù điều ấy mình nghĩ là rất tốt. Trong đoạn Tin Mừng trên, Ngài có kể ra một vài việc mà người ta tưởng khi kể ra sẽ được Thiên Chúa rất hài lòng và sẽ được Ngài ân thưởng, chẳng hạn như «nhân danh Chúa mà nói tiên tri, nhân danh Chúa mà trừ quỷ, nhân danh Chúa mà làm nhiều phép lạ». Phải nói, đấy toàn là những việc mà người đời nhìn vào thì sẽ đánh giá ngay họ là những người rất đạo đức, vì theo quan niệm chung chung của rất nhiều Kitô hữu thì người nào mà «nhân danh Chúa nói được những lời tiên tri, nhân danh Chúa mà trừ được quỷ, nhân danh Chúa mà làm được nhiều phép lạ» thì ắt hẳn phải là người rất ư là đạo đức thánh thiện mới làm được. Nhưng đoạn Tin Mừng trên cho ta thấy, Thiên Chúa không đánh giá sự đạo đức, thánh thiện hay công chính theo cách chung chung của rất nhiều Kitô hữu hiện nay đâu.
Chính vì thế, mà chúng ta cần phải đặt vấn đề hết sức nghiêm túc về cốt yếu của sự thánh thiện, đạo đức hay công chính là gì. Tôi xin lặp lại tiêu chuẩn của sự thánh thiện mà Đức Giêsu nói hết sức rõ ràng để chúng ta biết, nhưng rất nhiều khi chúng ta lại không quan tâm. Người nói: «Chỉ ai thi hành ý muốn của Cha Thầy... mới vào được Nước Trời mà thôi.» (Mt 7,21). Chữ «chỉ» và chữ «mà thôi» cho thấy tiêu chuẩn «thi hành ý muốn của Thiên Chúa» là tiêu chuẩn duy nhất, ngoài ra, không có tiêu chuẩn nào khác cả. Vì thế, muốn vào Nước Trời, hay muốn trở nên thánh thiện đạo đức, chúng ta chỉ việc sống đạo theo tiêu chuẩn đó. Theo tiêu chuẩn nào khác là coi chừng việc sống đạo của ta trở thành «công dã tràng» đấy!
Vì thế, việc quan trọng tiếp theo là chúng ta phải biết ý muốn của Thiên Chúa là gì để chúng ta thi hành. Điều này Đức Giêsu cũng nói rất rõ ràng: «(34) Thầy ban cho anh em một điều răn mới là anh em hãy yêu thương nhau như Thầy đã yêu thương anh em. (35) Ở điểm này, mọi người sẽ nhận biết anh em là môn đệ của Thầy: là anh em có lòng yêu thương nhau» (Ga 13,34-35). Đây là điều răn duy nhất mà Ngài đòi hỏi chúng ta, những người theo Ngài phải thi hành. Tôi muốn nhấn mạnh chữ duy nhất ở đây, duy nhất là không còn cái gì khác ngoài cái ấy, nghĩa là ý muốn của Thiên Chúa chỉ có vậy thôi. Chính thánh Phaolô, thánh Giacôbê cũng nhấn mạnh chữ duy nhất của giới răn ấy. Thánh Phaolô viết: «Tất cả Lề Luật được nên trọn trong điều răn duy nhất này là: Ngươi phải yêu người thân cận như chính mình» (Gl 5,14). Để nhấn mạnh hơn nữa, Ngài còn diễn tả sự duy nhất ấy một cách khác là: «Ai yêu người, thì đã chu toàn Lề Luật» (Rm 13,8). «Đã chu toàn» nghĩa là như vậy là đủ rồi, không đòi hỏi thêm gì nữa. Thánh Giacôbê thì nói: «Luật Kinh Thánh đưa lên hàng đầu là: Ngươi phải yêu người thân cận như chính mình» (Gc 2,8). «Đưa lên hàng đầu» có nghĩa là cao nhất rồi.
Kinh Thánh nói như vậy thì đã quá rõ ràng, phải không, thưa Quý Vị?

Kính thưa Quý Vị,
Trong đời sống tâm linh nói chung, cũng như trong việc sống thánh thiện đạo đức, chúng ta cần phải nắm vững cốt yếu của vấn đề là gì, tránh tình trạng cái cốt yếu thì coi nhẹ, cái phụ thuộc thì coi trọng. Trong Mt 23, Đức Giêsu đã trách mấy ông Pharisêu là họ không biết cái nào là chính yếu, cái nào là phụ thuộc, cái nào trọng hơn cái nào: chẳng hạn như coi vàng trong đền thờ trọng hơn cả đền thờ, coi lễ vật trên bàn thờ trọng hơn cả bàn thờ, v.v... Hoặc Ngài trách họ coi trọng việc «nộp thuế thập phân về bạc hà, thì là, rau húng, mà bỏ những điều quan trọng nhất trong Lề Luật là công lý, lòng nhân và sự thành thật» (Mt 23,23). Nếu không coi trọng điều cốt yếu, coi chừng việc sống đạo của chúng ta bị lạc hướng thành “xôi hỏng, bỏng không”, và sự hướng dẫn tâm linh của chúng ta cho tha nhân trở thành “người mù dắt người mù” (Mt 15,14), đương nhiên là cả hai sẽ sa xuống hố thôi. Tất cả mọi lãnh vực khác của đời sống cũng thế, muốn thành công thì phải phân biệt được cái nào là chính yếu, là mục đích phải làm cho bằng được, và cái nào là phụ thuộc, là phương tiện để tùy nghi mà du di.
Việc xác định cái chính cái phụ trong đời sống tâm linh thì phải dựa trên Lời Chúa là nền tảng của sự thật mà xác định, chứ không phải dựa trên sự suy diễn thường tình hay căn cứ vào lời dạy dỗ có vẻ rất khôn ngoan của con người. Vậy chúng ta cần phải xác định cho rõ cái gì là nền tảng, là cốt yếu nhất trong đời sống tâm linh của người Kitô hữu.
Như đã nói ở trên, tôi xin lặp lại để nhấn mạnh: cốt yếu của sự thánh thiện đạo đức, của việc sống đạo là «thi hành ý muốn của Thiên Chúa» (Mt 7,21), mà ý muốn của Thiên Chúa chính là giới răn mới của Đức Giêsu: «(34) Thầy ban cho anh em một điều răn mới là anh em hãy yêu thương nhau như Thầy đã yêu thương anh em» (Ga 13,34).
Hay có thể nói cách khác: Thánh thiện đạo đức hay cốt yếu của việc sống đạo chính là trở nên giống Thiên Chúa. Mà giống Ngài thì giống ở chỗ nào, thưa ở chỗ Bản tính của Ngài là Tình yêu như thánh Gioan đã định nghĩa trong 1Ga 4,8. Nghĩa là: nếu ta có nhiều tình yêu vị tha, thì ta giống Ngài, và như vậy mới là thánh thiện đạo đức thật sự. Nếu ta không có tình yêu vị tha, thì dù ta có làm được phép lạ, có đức tin chuyển núi dời non, có bố thí hết cả gia tài cho người nghèo khó để được mọi người ca tụng là đạo đức, v.v... thì chúng ta vẫn chưa phải là người thánh thiện đạo đức đâu.
Đương nhiên, để có được tình yêu vị tha như thế, chúng ta cần có ơn Chúa, cần được Chúa ban sức mạnh cho chúng ta, qua những việc cầu nguyện, dâng thánh lễ, lãnh nhận các bí tích, đọc Kinh Thánh, nghe những bài giảng về Lời Chúa, để chúng ta biết phải yêu Chúa và tha nhân như thế nào, và làm sao để có động lực để yêu thương thật sự. Nhưng chúng ta chỉ nên coi những việc đạo đức này là những phương tiện giúp ta đạt được mục đích, đạt được cái cốt yếu của việc sống đạo, của sự thánh thiện, đó là nhìn thấy Thiên Chúa nơi tha nhân, để yêu tha nhân như là hình ảnh hay hiện thân của Ngài bên cạnh chúng ta.
Vậy chúng ta thử xét mình xem, chúng ta có tình yêu đối với tha nhân hay không? Chẳng hạn Khi gặp tha nhân của ta đau khổ, gặp nạn, ta có chạnh lòng thương và thật sự cứu giúp họ như người Samari nhân hậu trong Tin Mừng Lc 10,29-37, hay chúng ta mặc kệ họ như thầy tư tế và thầy Lêvi trong dụ ngôn ấy? Khi biết bao người trong đất nước chúng ta, hoặc chung quanh chúng ta bị cướp đất cướp nhà, bị đàn áp bất công, bị đánh đập hay bị giết cách phi lý, hay đất nước của chúng ta đang có nguy cơ diệt vong… chúng ta cảm thấy nhất định phải làm cái gì đó để cứu giúp, hay chúng ta vô cảm làm như mọi chuyện đều bình an, không có chuyện gì đáng tiếc xảy ra cho họ, cho xã hội hay cho đất nước cả?
Chúng ta hãy xét xem, người thánh thiện đạo đức theo quan điểm của Đức Giêsu, thì phải xử sự ra sao?
Xin chấm hết nơi đây. Chân thành cảm ơn Quý Vị đã lắng nghe!
Kính chào tạm biệt.
Share:

Thứ Hai, 1 tháng 4, 2019

Đất nước mình quá lãng phí!



Đất nước mình quá lãng phí!

FB Lê Thành Vinh
Tại sao người ta không xây bệnh viện xây trường học lại chỉ xây chùa?


- Bởi vì xây hai thứ kia đều cần phải có đạo đức có tâm đức, có trách nhiệm, có sự hy sinh bản thân mình vì người!
- Xây trường học để dạy người thì phải có trách nhiệm với người, với tương lai của dân tộc. Nhưng người dạy còn không uốn nắn nổi mình thì dạy được ai?
Bán cho người ta được một cuốn sách, lãi được vài đồng bạc còn bị nói tới nói lui, chẳng bõ thì bao giờ mới có của ăn của để.
- Xây bệnh viện thì phải có trách nhiệm với mạng người, phải có lòng thương xót với kẻ đau người khổ.
Những cái trách nhiệm nặng nề đó không phải thầy thuốc nào cũng dám gánh. Muốn giàu thì phải bán thuốc giả, muốn tận tâm với bệnh nhân thì phải vắt kiệt sức mình. Nên người thầy bây giờ hầu hết đều chọn cách thương lấy mình trước tiên… vì đồng tiền vì danh vọng cho gia đình mình trước.
Nhưng còn xây chùa, người ta chẳng cần phải có tâm đức hay có trách nhiệm với bất kì thứ gì cả… chỉ cần có tiền và kiếm ra tiền là được.
Buôn thần bán thánh chẳng ai chửi, người ta còn phải khúm lúm lạy vái, dâng tiền cho mình nữa là.


Nhân danh sự phồn vinh của dân tộc, phải có kì quan to lớn để hãnh diện với cường quốc năm châu, phải có di sản để con cháu đời sau đưa vào sử sách.
Tiền nhân ngày xưa xây chùa để khai ngộ cho dân, để hướng dân đi theo đường thiện... Ấy thế mà một số kẻ phàm phu mang tiền nhân ra so sánh với đại gia trong thời mạt pháp này.
Tiền nhân vì mộ đạo mà xây chùa, đại gia vì tiền mà xây chùa… báng bổ cho kẻ nào nói đều giống nhau.
Một đất nước sớm người ta đi bái phật, tối về lại chửi mẹ chém cha ngay được.
Một đất nước người ta cho kẻ nghèo một xu thì tiếc, nhưng cho Phật Thánh 10 xu thì mừng, bởi cho Phật Thánh mới có lộc, cho kẻ nghèo sợ bị lừa.
Một đất nước người dân còn chết đói vì thiếu miếng cơm, y khoa đại nạn, giáo dục thối nát, nhưng chùa chiền lại được dải hoành tráng từ nam ra bắc.
Đất nước vạn chùa có chắc là đất nước hoà bình, người dân lương thiện, nhà nhà ấm no?
Đất nước này Phật giàu lắm, tiền chồng chất tiền, kẻ phụng sự Phật nhà cao cửa rộng, thỉnh kinh tứ xứ bằng cả siêu xe.
Người ta tôn sùng sự nguy nga và cho rằng điều đó là tốt đẹp hưng thịnh. Đúng nhưng chỉ là hưng thịnh cho một nhóm người thôi, không phải là sự mát mẻ cho đại dân tộc này.
Vậy xây chùa để làm gì?
Tất nhiên để làm giàu cho kẻ giàu, và để kẻ nghèo càng trở lên khốn đốn mê muội!


Giá như ai cũng hiểu được «Phật ở trong Tâm» thì tốt biết mấy.
Nguồn: Từ trong Tâm - «Cảm nhận theo quan điểm cá nhân».
FB Lê Thành Vinh

Share: